XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơi Ấm

Hơi Ấm

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1848 lượt.

àng bắt lấy tay anh: “Đừng lộn xộn, Diệc Nam đang ở đây.”
Bạc Cận Yến không làm loạn nữa, nhưng tay vẫn không an phận sờ lung tung trên người cô như cũ. Hạ Miên có thể nghe thấy tiếng tim đập mạnh của anh, nghe thấy anh đột ngột cố ý hạ giọng: “Ngày mốt khám thai anh sẽ mau sớm trở về, đừng đến bệnh viện một mình.”
Cuối cùng Hạ Miên không hỏi ra lời, cô và Bạc Cận Yến quen biết mười mấy năm, tuy không thể nói là hoàn toàn hiểu rõ, nhưng cũng hiểu tình cảm anh đối với mình ra sao. Anh muốn giết mình ư? Kiểu lý do này thật sự quá gượng gạo rồi.
Cô nhắm mắt gật đầu, nhẹ nhàng đáp một tiếng.
Bạc Cận Yến vuốt tóc cô: “Nếu như ở nhà buồn chán thì đi thăm mẹ Trịnh hoặc là thím Ngô, đưa Diệc Nam đi cùng.”
Hạ Miên nghĩ đến, người đàn ông như Bạc Cận Yến vậy, trước kia đối với ai cũng là dáng vẻ lạnh lùng, nhưng hiện tại anh thật sự đang cố gắng thay đổi. Hạ Miên cảm giác được niềm mong đợi của anh đối với đứa con chưa ra đời này.
Cô nên tin tưởng anh…
Sau khi Bạc Cận Yến đi, Hạ Miên dẫn Diệc Nam đến chỗ mẹ Trình. Mẹ Trình ở trong căn hộ của Mạc Bắc ở vùng ngoại ô, nơi này chưa bị khai phá quá độ, vẫn còn duy trì nguyên trạng vẻ tự nhiên, phong cảnh rất đẹp.
Kể từ khi liên lạc lại với mẹ Trình, Hạ Miên vẫn chăm sóc bà như người thân.
Sau khi bạn đời mất, con gái bất hiếu của mẹ Trình cũng vứt bỏ bà, Mạc Bắc đã sắp xếp cho bà ở nhà của anh, lúc công việc anh quá bận rộn thì mẹ Trình chăm sóc Diệc Nam giúp.
Đối với Hạ Miên và Mạc Bắc thì mẹ Trình cũng là người thân sống nương tựa lẫn nhau.
Sáng sớm Hạ Miên đã gọi điện cho mẹ Trình bảo muốn đến thăm bà. Người già thích náo nhiệt, làm rất nhiều món ăn, Diệc Nam hoan hô chạy đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.
“Nếm thử món canh này đi, mẹ đã nấu đến trưa đó, dù sao Cận Yến cũng là đàn ông, chắc chắn không được chu đáo nhiều.” Mẹ Trình đang nói dông dài về nồi canh, Hạ Miên nghe chuyện, kéo khăn quàng cổ ra theo bản năng.
Mẹ Trình lại cau mày nói: “Còn nhớ con dâu của bác Vương ở kế bên không, nói sắp phải ly hôn rồi, hóa ra con của ông ta say rượu còn bạo hành gia đình. Thật là nghiệp chướng.”
Hạ Miên lúng túng rũ mắt ho một tiếng, mẹ Trình lập tức ngẩng đầu nhìn cô: “Sao vậy, bị cảm à? Mang thai nên chú ý.”
Người già luôn thích nói chuyện nhà chuyện cửa, chuyện thị phi, Hạ Miên ngồi yên tĩnh uống canh. Mẹ Trình lại mang chuyện nhà của bác Vương ra nói cặn kẽ. Thỉnh thoảng Hạ Miên phụ họa mấy câu, chỉ nghe mẹ Trình lại thở dài nói: “Cái cậu Cận Yến kia cái gì cũng tốt, chỉ là ảm đạm, lại không thích nói chuyện. Cậu ta đối xử với con có tốt không?”
Hạ Miên nhướng mắt, đối diện với ánh mắt ân cần của mẹ Trình, mím môi cười nói: “Chúng con đã quen nhau mười mấy năm rồi, anh ấy sẽ không bạo hành gia đình đâu.”
Dường như Hạ Miên nói lời này để kiên định cho sự tin tưởng trong lòng mình vậy. Tuy trên cổ xuất hiện dấu tay đến bây giờ khiến lòng cô vẫn còn sợ hãi, nhưng cô cảm giác rằng không phải như cô nghĩ.
Hạ Miên nhìn xung quanh một chút, phát hiện trong nhà chỉ có một mình mẹ Trình, cho nên nói sang chuyện khác: “Mạc Bắc không ở nhà ạ?”
Mẹ Trình nghe vậy, tám chuyện ra vẻ thần bí: “Có lẽ là Tiểu Bắc đang yêu đương, gần đây luôn có một đứa con gái gọi điện thoại cho nó. Tám phần là đi ra ngoài hẹn hò rồi.”
Hạ Miên hơi sững sờ, sau đó mỉm cười tiếp tục ăn canh. Cô luôn hi vọng Mạc Bắc hạnh phúc hơn bất cứ ai, anh vốn là người đàn ông xuất sắc, bên cạnh không thiếu con gái chủ động đeo đuổi, có thể làm anh dao động thì chắc không phải là loại con gái tầm thường rồi.
Lúc đó Hạ Miên cũng không ngờ chuyện sẽ phát triển theo một chiều hướng khác…
Ở bên mẹ Trình cơm nước xong lại trò chuyện chốc lát thì Hạ Miên chuẩn bị dẫn Diệc Nam đi. Nào ngờ lúc này điện thoại trong nhà lại đột ngột vang lên, Diệc Nam chạy đến nghe điện thoại trước, Hạ Miên và mẹ Trình cũng không để ý đứng ở cửa. Nhưng sắc mặt cậu nhóc rất kỳ quái, dường như hơi kinh ngạc lại hơi sợ hãi.
Hạ Miên nghi ngờ đi đến, vẻ mặt Diệc Nam quái lạ đưa điện thoại cho Hạ Miên: “Mẹ, chú ấy nói rất nhiều lời kỳ quái, con nghe không hiểu…”
Hạ Miên càng thêm hoang mang, cô nhận lấy điện thoại, bên trong truyền đến một giọng đàn ông lạnh lùng xa lạ vô cùng. Cô xác định mình chưa từng nghe qua, trong ấn tượng hoàn toàn không biết người thế này.
“Cô Hạ Miên,” Người bên trong kêu tên của cô chính xác, giọng nói hơi lạnh lẽo, “tôi muốn nói chuyện với cô một chút về anh Mạc Bắc.”
Tay nắm ống nghe của Hạ Miên bỗng siết chặt, cắn răng hỏi: “Anh là ai? Mạc Bắc…”
Cô liếc mắt nhìn Diệc Nam và mẹ Trình đang chau mày, không dám nói lời nghiêm trọng, chỉ nghe thấy đối phương hơi cười: “Còn rất khẩn trương à, cũng không uổng một mối tình thâm của Mạc Bắc đối với cô. Nam Lăng Bắc Giao, tôi nghĩ cô sẽ không báo cảnh sát.”
Đối phương nói xong cúp điện thoại, Hạ Miên đứng hóa đá tại chỗ.
Cô đã chai với chuyện bắt cóc này, nhưng đổi lại đối phương là Mạc Bắc, cô vẫn không thể bình tĩnh được. Hạ Miên cố gắng kiềm chế ý nghĩ đáng sợ trong đầu, quay đầu nói với mẹ Trình: “Độ