Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2503 lượt.
ại của Quách chủ nhiệm cũng là một đêm ngủ không ngon, chuyện này mà xử lý không tốt là gay go nha. Tình huống hiện tại của Hạ Chân Ngọc thực sự là không thể tránh khỏi, nếu da mặt dày một chút thì cũng rất dễ trôi qua, nhưng mà hết lần này tới lần khác lại là vị đại tiểu thư ngay thẳng này, rốt cuộc có cần nói cho Chu thị trưởng biết hay không đây? Ông ta biết, với tính cách của Hạ Chân Ngọc chắc chắn là sẽ không đi đâm chọc mách lẻo với Chu Cẩn Vũ. Nhưng mà nếu quả thật cô từ chức, Chu thị trưởng cũng sẽ nhanh chóng biết được, nếu không thì trước tiên tự mình sắp xếp xong công việc cho Hạ Chân Ngọc, như vậy ít nhất là Chu thị trưởng sẽ không cảm thấy ông ta không có tài cán gì chứ nhỉ?
Nghĩ hồi lâu cuối cùng ông ta quyết định có lẽ để hôm nay đi làm nhìn xem sắc mặt của Chu Cẩn Vũ như thế nào rồi mới nói chuyện. Buổi sáng vừa đến đơn vị trưởng phòng Trương liền trực tiếp đi tìm thư ký Đỗ, hỏi xem tâm trạng của Chu Cẩn Vũ thế nào. Thư ký Đỗ nói, có lẽ là do hôm qua không được nghỉ ngơi tốt, hiện đang uống cà phê, sắc mặt cũng không được tốt cho lắm.
Trưởng phòng Trương vừa nghe xong, lập tức thấy lo lắng không yên, chẳng lẽ ngài ấy đã biết rồi? Cẩn thận suy xét, cuối cùng ông ta vẫn đem chuyện này ra nói trước với thư ký Đỗ. Thư ký Đỗ nghe xong cười nói: “Hạ Chân Ngọc đã chuyển về nhà mẹ đẻ cô ấy ở rồi, chuyển hôm Chủ nhật.”
Trưởng phòng Trương ngây người, tình huống này là sao đây? Chẳng nhẽ Chu Cẩn Vũ đã muốn bỏ Hạ Chân Ngọc rồi sao? Vậy thì tốt rồi, tâm tình nhất thời thả lỏng, trưởng phòng Trương bắt đầu phàn nàn vì sao thư ký Đỗ không sớm nói trước với mình một tiếng, hại mình ngủ không ngon giấc.
Thư ký Đỗ nhìn vẻ mặt thả lỏng của trưởng phòng Trương, vừa cười vừa nói: “Trưởng phòng Trương, chúng ta đã có giao tình nhiều năm, nếu không còn lâu tôi mới để ý tới việc này của anh đâu. Anh cho rằng Hạ Chân Ngọc chuyển đi thì xem như mọi chuyện đã kết thúc, là có thể buông tay mặc kệ rồi hả?”
Trưởng phòng Trương thực sự bị thư ký Đỗ làm cho hoang mang, ông ta không thể đem chuyện này nói cho rõ ràng một lần ư.
Thư ký Đỗ cũng không vòng vo, ông ta nói thằng: “Tôi sẽ đem phần nhân tình này tặng cho anh. Nói cho anh biết, chuyện Hạ Chân Ngọc muốn từ chức anh thực sự phải tìm cơ hội nói cho Chu thị trưởng biết, tôi thấy Chu thị trưởng đối với Hạ Chân Ngọc nhất định là không cứ như vậy mà quên đi đâu.
Trưởng phòng Trương nghe thư ký Đỗ nói xong lại càng cảm thấy không hiểu gì, liền hỏi: “Những lời này có nghĩa là như thế nào? Có phải Chu thị trưởng đã nói điều gì đó rồi hay không?”
Thư ký Đỗ buồn cười nói: “Anh thật là hồ đồ, Chu thị trưởng có thể nói cái gì chứ! Chỉ là tôi có cảm giác hình như Chu thị trưởng có chút không nỡ buông tay mà thôi. Không nói nhiều nữa, nói tóm lại là anh nhất định phải đem chuyện Hạ Chân Ngọc từ chức nói cho Chu thị trưởng biết, nghe tôi đi không sai được đâu.”
Trưởng phòng Trương gật gật đầu đồng ý, trong lòng thầm nghĩ, nếu Hạ Chân Ngọc đã tách khỏi Chu Cẩn Vũ, tạm thời chuyện này cũng không nhất thiết phải làm ngay, cũng không cần coi chuyện đó quá mức nghiêm trọng để mà báo cáo, chờ có cơ hội rồi nói sau.
Ngày hôm sau Hạ Chân Ngọc vẫn ra khỏi nhà như thời gian đi làm bình thường. Buổi tối ngày hôm qua cô đã suy nghĩ kỹ rồi, cô sẽ đi đến hiệu sách, sau đó lại đi siêu thị mua một ít đồ, như thế thời gian một ngày cũng trôi qua rất nhanh.
Dành một nửa ngày ở hiệu sách, đến buổi chiều Hạ Chân Ngọc bắt xe đi đến một siêu thị lớn, vừa mới đến gần cửa bỗng nhiên cô nhìn thấy mẹ của Lý Nguy từ bên trong đi ra, cô nhất thời không biết làm như thế nào cho phải, chỉ có thể đứng nguyên tại chỗ.
Hạ Chân Ngọc ‘vâng’ một tiếng, một lát sau ông Hạ cũng đi ra, nhìn sắc mặt ông mặc dù vẫn là có phần không tốt lắm, nhưng tâm trạng cũng đã dịu đi một chút rồi, ông dặn dò Hạ Chân Ngọc vài ba câu liền ngồi xuống ghế sô pha xem tivi.
Cửa ải những người họ hàng thân thích rốt cuộc cũng đã qua rồi, nhưng mà ở chỗ đơn vị thì vẫn chưa có kết quả, Hạ Chân Ngọc có chút lo lắng, nếu bọn họ không đồng ý cho cô từ chức thì thật đúng là khó khăn để xử lý rồi. Sau đó cô cũng không tiếp tục suy nghĩ về vấn đề này nữa, chỉ nghĩ đến ngày mai phải đi mua mấy tờ báo, tìm xem có thông báo tuyển dụng nào không, dù sao cô cũng phải vì tương lai của mình mà chuẩn bị cho thật tốt.
Gần hai tuần lễ trưởng phòng Trương không gặp Chu Cẩn Vũ, bởi vì trong khoảng thời gian này Chu Cẩn Vũ quá bận rộn, trước tiên không đề cập tới cuối năm có đủ loại hoạt động như bình xét, biểu dương, tọa đàm, thăm hỏi cùng bao nhiêu chương trình liên hoan nữa. Quan trọng hơn là Triệu thị trưởng sẽ nghỉ hưu, Chu Cẩn Vũ chắc chắn là sẽ được đề cử làm quyền thị trưởng, Vụ Tổ chức và bên phía Chu Cẩn Vũ cũng đã bắt đầu triển khai hoạt động, ước chừng năm sau sẽ được bổ nhiệm, hiện tại muốn gặp mặt Chu Cẩn Vũ một lần cũng thực sự vô cùng khó khăn.
Vất vả lắm đợi đến lúc Chu Cẩn Vũ quay về đơn vị nghị nghe báo cáo tổng kết, trưởng phòng T