Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342465
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2465 lượt.
u, không mặc kệ người phụ nữ đó, lại còn nhỏ giọng mềm mại đi dỗ dành. Chẳng lẽ cách làm cùng với việc chịu thiệt thòi đến đây công tác của mình là sai sao? Cô ta không hiểu, thực sự không hiểu!
Chu Cẩn Vũ ôm chặt lấy Hạ Chân Ngọc mặc cho cô khóc lóc náo loạn vừa đánh vừa mắng anh, anh cũng không chịu buông tay. Chờ đến khi cô không còn sức lực, anh mới một bên giúp cô cởi áo khoác ngoài ra, một bên ôn nhu nói: “Đánh cũng đã đánh, mắng cũng đã mắng rồi, chuyện xấu của anh cũng đã bị người ngoài nhìn thấy, xin em hãy bớt giận đi, tổ tông nhỏ của anh ơi! Ngay cả cha của anh cũng chưa từng động tay động chân với anh đâu, em chính là người đầu tiên đó!”
Hạ Chân Ngọc thực sự là náo loạn đến mệt nhoài rồi, cả người cô đầy mồ hôi, toàn thân cũng mềm nhũn vô lực, nhưng mà cô vẫn chưa ngừng khóc: “Rốt cuộc anh muốn thế nào? Em thật sự không muốn cứ tiếp tục như vậy nữa đâu. Anh muốn đi tìm người phụ nữ khác, em cũng không còn điều gì để nói. Nhưng chắc chắn một điều là em sẽ không bao giờ lựa chọn việc đánh mất lòng tự trọng của mình mà đi hầu hạ một người đàn ông cùng với những phụ nữ khác!”
Chu Cẩn Vũ bế Hạ Chân Ngọc lên đặt cô ngồi ở trên đùi của anh, anh luôn miệng dỗ dành cô: “Không có người phụ nữ khác, từ khi ở cùng một chỗ với em đến nay anh thật sự không có người phụ nữ khác. Bảo bối ngoan, đừng khóc, em đã khóc đến mức sắp không còn nói được ra tiếng rồi đó.” Chu Cẩn Vũ đau lòng nhìn vẻ mặt ốm yếu xanh xao lại còn khóc đến không thở nổi của Hạ Chân Ngọc, mới có vài ngày không gặp làm sao cô đã bị ốm thành như thế này rồi chứ?
Môi anh dán lên cái trán ẩm ướt mồ hôi của Hạ Chân Ngọc, anh nói: “Làm sao lại bị ốm vậy, là do ngâm mình trong bể nước nóng nên mới bị ốm sao? Biết vậy anh sẽ không đưa em đi ngâm mình trong bể tắm ở ngoài trời, sức khỏe của em kém quá. Em khó chịu ở chỗ nào, lau khô mồ hôi rồi anh đưa em đi bệnh viện được không?”
Sau đó lại nhẹ giọng nói: “Anh đã sai rồi, bảo bối ngoan, không tức giận nữa nhé! Có phải em không muốn để cho cha mẹ em biết em bị ốm nên mới đến đây ở hay không?” Mặc dù hỏi như vậy, nhưng Chu Cẩn Vũ tin rằng Hạ Chân Ngọc thực sự là bởi vì sợ cha mẹ lo lắng nên đã chuyển đến đây.
Hạ Chân Ngọc nhìn trên khuôn mặt của Chu Cẩn Vũ có những vệt hồng hồng do mới vừa rồi bị cô cào vào, lại nghe anh nói những lời nhận lỗi như vậy, rốt cuộc vẫn làm cảm động. Chu Cẩn Vũ có thể đối xử với cô đến mức độ này, cô cũng xem như là thỏa mãn, cô cũng biết bản thân mình lại mềm lòng rồi. Khi tinh thần được thả lỏng cô lại cảm thấy mình cực kỳ tủi thân, những giọt nước mắt vừa mới được lau khô lại bắt đầu chảy ra.
Chu Cẩn Vũ lo lắng và hoảng sợ hỏi: “Em làm sao vậy, rốt cuộc là làm sao vậy? Không phải mới vừa rồi đều đã tốt rồi sao, sao bây giờ lại khóc thế?”
Hạ Chân Ngọc nức nở nói: “Em không chỉ bị cảm, mà trên người cũng không biết là nổi lên những nốt gì, rốt cuộc là bị bệnh gì? Đi khám bác sỹ cũng không có tác dụng, mỗi ngày em đều bị ngứa đến độ hận không thể lấy dao cắt da mình đi, vậy mà anh còn nổi giận với em!” Nói xong cô lại nức nở khóc.
Chu Cẩn Vũ nghe xong vội vàng xốc áo của Hạ Chân Ngọc lên, nhìn thấy trước ngực và bụng cô nổi lên những nốt ban đỏ khắp nơi, trái tim vừa mới dịu xuống một chút của anh lại lập tức co rút đau đớn, ánh mắt cũng có chút hồng hồng, buông áo của Hạ Chân Ngọc xuống, anh nói: “Mẹ kiếp, cái bệnh viện chết tiệt gì thế này?” Sau đó anh lại nói tiếp: “Bảo bối ngoan, anh đúng là có tội rất lớn, em hãy trách mắng anh đi! Bây giờ anh lập tức đưa em đến bệnh viện, tìm một chuyên gia có uy tín để khám, được không?”
Nói xong anh liền nhanh tay mặc quần áo vào giúp Hạ Chân Ngọc, sau khi sửa sang lại chỉnh tề quần áo cho cô, anh mới mặc áo khoác ngoài vào rồi gọi điện thoại cho thư ký Đỗ: “Cậu mau chóng hỏi thăm một chút cho tôi, hỏi xem ở bệnh viện nào có bác sỹ chuyên khoa về da tốt nhất, làm ngay lập tức! Tôi muốn đưa Chân Ngọc đi đến đó khám gấp!”
Đỗ thư ký sau khi nhận được điện thoại của Chu Cẩn Vũ thầm nghĩ, chuyên gia thì đương nhiên là có, nhưng mà giờ này thì chắc chắn là chuyên gia không có ở trong bệnh viện, hơn nữa với thận phận của Chu Cẩn Vũ nếu đi đến bệnh viện thì cũng rất dễ làm người khác chú ý. Chỉ có điều là cũng không còn biện pháp nào khác, nếu như mình đề xuất đưa Hạ Chân Ngọc đi khám bệnh, đoán chừng Chu Cẩn Vũ cũng sẽ không bằng lòng.
Đỗ thư ký nghĩ vậy, liền nói với Lưu Tân Kiệt ngồi ở hàng ghế sau: “Tiểu Lưu, tôi xuống xe trước, cô bảo lái xe đưa cô về nhà, tôi sẽ tự mình đón xe. Chu thị trưởng muốn đi đến bệnh viện khám gấp, tôi phải mau chóng liên hệ với bệnh viện.”
Lưu Tân Kiệt vội vàng hỏi: “Chu thị trưởng bị làm sao vậy? Anh Đỗ, anh cũng không cần xuống xe, chúng ta hãy cùng nhau đi đi.”
Đỗ thư ký quay đầu lại, mặc dù vẻ mặt vẫn ôn hòa như trước, nhưng ánh mắt và giọng nói đã lộ ra một chút khinh thường, anh ta cười nói: “Không phải là Chu thị trưởng bị bệnh, còn về phần ai là người bị bệnh tôi tin rằng vừa rồi chúng ta đều