Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342394
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2394 lượt.
đột nhiên trở nên hiểu lý lẽ như vậy, nhưng cô vẫn đứng ở đó không nói gì.
Trịnh Việt nói “Tôi không thể đỗ xe ở đây quá lâu, cô mau lên xe đi, cô cũng đừng quá coi thường tôi, phong độ tôi vẫn còn đấy.”
Hạ Chân Ngọc nghĩ một lúc, liền xách đồ đạc để ở ghế sau còn mình ngồi vào vị trí tay lái phụ.
Trịnh Việt cười nói “Thật ra vừa rồi đến siêu thị tôi đã thấy cô rồi nhưng lại thấy cô đi cùng bạn, không muốn quấy rầy nên chờ ở đây từ lúc đó đến giờ.”
Nghe xong Hạ Chân Ngọc lập tức nổi lên tâm lý đề phòng, Trịnh Việt chờ cô lâu như vậy là muốn làm gì!
Trịnh Việt quay đầu nhìn Hạ Chân Ngọc, có chút buồn cười nói “Cô đừng dùng ánh mắt như nhìn lưu manh trộm cướp nhìn tôi có được không? Một mặt tôi cũng muốn gặp mặt cô một lần trước khi đi nước ngoài, một mặt tôi cũng muốn giải thích với cô, coi như hành động theo đuổi oanh oanh liệt liệt của tôi kết thúc bằng một dấu chấm, cô còn muốn gì nữa?”
Hạ Chân Ngọc có chút xấu hổ nói “Là do tôi nhạy cảm nhưng cậu không cần phải nói xin lỗi đâu, mọi chuyện đều đã qua, cậu có thể hiểu được là tốt rồi.”
Trịnh Việt nói “Như vậy sao được, từ bé đến giờ tôi chưa bao giờ chính thức chủ động theo đuổi người khác, không ngờ mới lần đầu tiên đã bị đả kích triệt để như vậy, hơn nữa còn thuận tiện biết được người yêu cô, thảo nào không coi địa vị của cha tôi ra gì cũng phải. Nên tôi mới nghĩ mình nên ra nước ngoài học vài thứ cho thật tốt, sau này còn giúp bố mẹ giành sĩ diện, với lại để cho người kia biết rõ, Trịnh Việt tôi cũng có bản lĩnh của mình khiến bố mẹ có thể nở mày nở mặt.”
Hạ Chân Ngọc lúc này nở nụ cười rất thật lòng, cô rất tán thưởng những người có hiếu với cha mẹ, vì vậy nói “Cậu còn có thể nghĩ lạc quan như vậy, thật sự không dễ dàng gì, tôi chỉ có thể chúc cậu sau này sẽ làm nên nghiệp lớn.”
Hai người đều thả lỏng, chủ đề nói chuyện cũng rất cởi mở, đúng lúc đó chuông điện thoại của Hạ Chân Ngọc vang lên, cô lấy điện thoại ra trực tiếp nhấn nút nghe “A lô.”
Điện thoại bên kia truyền đến thanh âm ôn nhu của Chu Cẩn Vũ “Bảo bối ngoan, đã nhớ anh chưa?”
Hạ Chân Ngọc lập tức chột dạ liếc nhìn Trịnh Việt ở bên cạnh, Trịnh Việt hiểu nên cười cười, đặt ngón tay lên môi làm động tác “Suỵt”, ra hiệu mình sẽ không phát ra âm thanh gì.
Hạ Chân Ngọc nhìn thấy mới yên tâm, nói vào điện thoại “Em mới đi siêu thị về, đang ngồi taxi về nhà, lát nói chuyện sau nhé.”
Chu Cẩn Vũ cười nói “Gì chứ, người khác còn quản lý cả việc hai vợ chồng nói chuyện với nhau à, em đi siêu thị với ai? Có để Chí Cường đi cùng không thế?”
Hạ Chân Ngọc đáp “Em đi cùng Cao Mai Lệ, không để cho lái xe đi theo. Nói gì đi nữa cũng sắp sang năm mới rồi, người ta cũng bận rộn bao nhiêu chuyện ở nhà, không cần phiền toái như vậy.”
Chu Cẩn Vũ nói “Em đúng là nghĩ nhiều, nếu thật sự có chuyện gì thì cứ gọi điện cho Thư ký Đỗ, lúc anh đi cũng dặn cậu ta trừ việc công ra thì chăm sóc em một chút.”
Hạ Chân Ngọc mím môi cười, nói “Em là người lớn lên ở đây, người nhà toàn bộ cũng ở đây, còn cần người khác chăm sóc hay sao? Anh thật sự bị cuồng quan tâm rồi, thế nhé, em sắp về đến nhà rồi, cúp máy nha.”
Chu Cẩn Vũ lại không muốn chỉ như vậy là xong, thấp giọng nói “Em hôn anh đi rồi cúp máy.”
Hạ Chân Ngọc có chút xấu hổ nhìn Trịnh Việt, phát hiện hắn cũng đang cố nhịn cười thì càng thẹn, nói “Anh đừng nói bừa, em đang ở trên taxi đấy!”
Bên kia Chu Cẩn Vũ lại không buông tha cho Hạ Chân Ngọc, cô đành phải hôn qua điện thoại, lúc hai người đang hôn qua hôn lại, Trịnh Việt đột nhiên lớn tiếng nói “Chân Ngọc, cô chưa cài dây an toàn kìa, tôi đã nhắc từ nãy rồi, cô thắt vào đi rồi nói chuyện tiếp!”
Hạ Chân Ngọc lập tức hằm hằm nhìn Trịnh Việt, Trịnh Việt không đứng đắn nhướn lông mày cười không ngừng, Hạ Chân Ngọc vội vàng nói vào trong điện thoại “Em về đến nhà rồi, lát nữa em sẽ gọi lại cho anh.”
Sau đó cô lập tức cúp điện thoại, tức giận nói với Trịnh Việt “Cậu cố ý có phải không?”
Trịnh Việt lái xe cười ha ha, nói “Tôi vốn cũng không muốn làm thế, nhưng khi nhìn hai người cứ nhiệt tình dính lấy nhau như vậy thật sự không chịu được, không phải là chỉ hôn một cái thôi sao? Tôi nhìn cũng nhìn thấy hết rồi, coi như trả thù một chút. Thị trưởng Chu thật đúng là khiến cho người ta không ngờ tới, cứ như gái mới yêu ấy, ha ha…!”
Hạ Chân Ngọc bất đắc dĩ nhìn Trịnh Việt, chẳng còn cách nào khác, đến cuối cùng cũng không thèm tính toán với hắn. Haizzz, chuyện này biết nói với Chu Cẩn Vũ thế nào đây!
Trịnh Việt nhìn khuôn mặt khổ sở của Hạ Chân Ngọc, nói “Haizzz, không đến mức đó chứ, Chu Cẩn Vũ rõ ràng biết tôi căn bản không phải là đối thủ của anh ta rồi còn gì, cô còn bày ra biểu lộ đấy làm gì, tôi cũng sẽ không xin lỗi đâu!”
Hạ Chân Ngọc nghĩ thầm, cậu ta thì biết cái quái gì, người chịu tội không phải là cô chắc! Hạ Chân Ngọc chỉ đường cho Trịnh Việt dừng xe ở cổng tiểu khu nhà mình, xuống xe mở cửa sau xách đồ đạc, không thèm quan tâm đến Trịnh Việt đi thẳng, Trịnh Việt nhìn Hạ Chân Ngọc đi vào cổng tiểu khu, cười đắng chát rồi lái xe đi.
Cô vào n