The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơn Cả Hôn Nhân

Hơn Cả Hôn Nhân

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342392

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2392 lượt.

hà cất đồ đạc xong xuôi, điện thoại vẫn không vang lên, Hạ Chân Ngọc có chút lo lắng, có phải Chu Cẩn Vũ lại tức giận rồi không, giờ cô lại thấy tức Trịnh Việt, tên tiểu tử này thật quá đáng ghét!
Hạ Chân Ngọc không thấy điện thoại của Chu Cẩn Vũ gọi đến, buổi tối cũng không ngủ được, nhìn điện thoại thấy đã hơn 1 giờ sáng rồi, nghĩ đi nghĩ lại vẫn cứ là ngủ đi thì hơn.
Vừa mơ hồ nhắm mắt lại, điện thoại đột nhiên vang lên, Hạ Chân Ngọc lại càng hoảng sợ, thấy Chu Cẩn Vũ gọi điện tới liền vội vàng nghe.
Không đợi cô nói gì, Chu Cẩn Vũ liền dùng ngữ khí u ám nói “Em được lắm, điện thoại cũng không thèm gọi phải không? Em đang ở đâu? Người trong xe lúc đó là ai? Tài xế taxi kiểu gì mà gọi tên em thuận miệng như vậy?”
Hạ Chân Ngọc bị Chu Cẩn Vũ hỏi liên tiếp, không thể nói được câu nào, chỉ nhỏ giọng nói “Em ở nhà rồi, em còn tưởng anh sẽ gọi điện thoại cho em chứ?”
Chu Cẩn Vũ tức giận “Sao tôi tin được em đang ở nhà? Hạ Chân Ngọc, em cố tình đúng không? Tôi vừa mới đi, em liền không thể chờ đợi được mà đi gặp tên tiểu tử Trịnh Việt kia có phải không? Dù sao, nếu cảm thấy tôi cản trở con đường của hai người thì nói sớm một chút đi, tôi sẽ tác thành cho cả hai!”
Hạ Chân Ngọc sốt ruột nói “Anh đừng nói linh tinh, em chẳng qua chỉ là trùng hợp gặp hắn thôi, em đúng là đi siêu thị cùng Cao Mai Lệ mà, nếu không em sẽ bảo cô ấy gọi điện cho anh.”
Chu Cẩn Vũ cười lạnh nói “Lần trước em đã nói thế nào? Mà đúng rồi, Cao Mai Lệ là người của em, đương nhiên sẽ nói tốt cho em, em nói cái gì mà cô ta chẳng giúp em? Xem ra tôi đúng là hạ thủ lưu tình quá rồi, sừng cũng bị người khác cắm lên, cả nhà Trịnh Quốc Tuấn đúng là muốn chết hết rồi!”
Lúc này Hạ Chân Ngọc thật sự có chút sợ hãi, cũng không thể hại cả nhà Trịnh Việt được, tuy đây cũng là do Trịnh Việt tự chuốc lấy, liền khẩn cầu Chu Cẩn Vũ, nói “Anh đừng nói xằng bậy, Trịnh Việt chuẩn bị ra nước ngoài rồi, hôm nay gặp em là chỉ muốn xin lỗi mà thôi. Em nói dối anh vì sợ anh tức giận nhưng em không ngờ Trịnh Việt lại đùa dai như vậy. Đúng rồi, Trịnh Việt là cố ý chọc giận anh thôi, giống như một đứa trẻ đùa giỡn thôi mà, anh ngàn vạn lần đừng nóng giận, được không?”
Bên kia điện thoại Chu Cẩn Vũ cả buổi không nói gì, tim Hạ Chân Ngọc như bị treo ngược lên, một lát sau Chu Cẩn Vũ mới lên tiếng “Đưa máy cho cha mẹ em nghe đi.”
Hạ Chân Ngọc có chút trợn tròn mắt, hỏi “Đưa máy cho họ nghe làm gì?”
Chu Cẩn Vũ bình tĩnh nói “Chỉ cần cha mẹ em nhận điện thoại, tôi sẽ tin em đang ở nhà.”
Hạ Chân Ngọc không thể tưởng tượng nổi, nói “Em lừa anh để làm gì, nếu không em dùng máy bàn gọi cho anh, vậy có được không?”
Chu Cẩn Vũ vẫn không nghe, nói “Tôi đâu biết số điện thoại bàn của nhà em là bao nhiêu, tôi nói rồi, trừ khi cha mẹ em nghe tôi sẽ tạm tin em, những chuyện khác chờ tôi về rồi hẵng nói.”
Hạ Chân Ngọc căn bản không thể nghe Chu Cẩn Vũ được, vì vậy nói “Vậy anh làm sao biết được người nghe máy chính là cha mẹ em? Em có thể tùy tiện tìm người nào đó nghe máy đấy! Anh nói có lý một chút đi, bây giờ là mấy giờ rồi? Em có thể gọi cha mẹ em dậy nghe máy hay sao? Hơn nữa, họ biết anh là ai, nghe điện thoại rồi thì nói cái gì, anh có tin hay không?”
Thanh âm Chu Cẩn Vũ càng thêm trầm xuống, nói “Hạ Chân Ngọc, em cảm thấy tôi không có cách nào với em phải không? Em cảm thấy bình thường tôi nuông chiều em, che chở cho em, em cho là mình có thể một tấc lên trời rồi phải không? Nếu em thật sự không muốn theo tôi thì cứ nói thẳng ra, tôi sẽ không cố sống cố chết dính vào em, cản trở nhân duyên tốt đẹp của em! Lúc trước em chẳng hứa là dù có chuyện gì đi nữa cũng sẽ nói thẳng với tôi hay sao? Sao bây giờ em lại nói hai lời, hết hiểu lầm rồi oan ức, sao em có thể trùng hợp gặp hắn như vậy, con mẹ nó chứ, em cảm thấy tôi còn có thể tin em sao?”
Hạ Chân Ngọc bị ức chế, nước mắt cứ thế trào ra, cô chịu đựng cũng đủ lắm rồi! Sau khi cô ly hôn chuyển về sống chung với Chu Cẩn Vũ, Chu Cẩn Vũ bắt đầu đề phòng cô như đề phòng cướp, như thể Hạ Chân Ngọc là loại phụ nữ không đứng đắn, tùy lúc có thể dựa vào người đàn ông nào đó tốt hơn. Cô còn chưa đủ nghe lời hay sao, bình thường tan tầm một phút cũng không dám chậm trễ trở về nhà, cẩn thận từng li từng tý giữ khoảng cách với những người đàn ông khác, đi đâu cũng phải xin phép từ sớm, về muộn một chút Chu Cẩn Vũ liền gọi điện không ngừng giục cô về Nhã Phong, mãi đến khi cô về đến nhà rồi mới chịu ngừng.
Cô không hiểu rốt cuộc mình đã làm cái gì để Chu Cẩn Vũ phải giám sát hành tung của cô chặt đến vậy, vì thế tỉnh táo nói “Vậy anh muốn thế nào?”
Chu Cẩn Vũ cười lạnh một tiếng, nói “Sống với nhau được thì sống, không sống được thì chia tay đi, tránh ngày nào đó lại loạn hết cả lên! Nếu như em có ý gì khác, tôi vừa nói rồi, chắc chắn tôi sẽ tác thành cho em, chỉ cần em cứ thoải mái thừa nhận là được!”
Hạ Chân Ngọc chặt đứt tâm tư của Chu Cẩn Vũ, nén lửa giận cười lạnh theo, nói “Em thừa nhận em có ý nghĩ khác nhé? Anh có gì cần nói nữa không?”
Kết quả cô nghe thấy tiếng Chu Cẩn Vũ trực