Tác giả: Mễ Đồng
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341044
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1044 lượt.
có đem việc hôm nay kể Hàn Thừa Tầm nghe không hả? Chắc là không, đúng không? Có nghe chưa, nếu cô nhận lời tôi không kể hắn nghe, tôi sẽ tha cho cô! Có nghe rõ chưa hả? Hả?!” Hắn căng thẳng nắm lấy tôi lắc mãi không ngừng.
“Hứ! Sao, ngươi sợ rồi à?”
“Nha đầu chết tiệt, tôi hỏi cô có nghe rõ chưa?”
“Ta đâu có dễ dàng hiền lành thế, cho dù ta không báo với Thừa Tầm thì sau này ngươi cũng chẳng sống yên ổn được ngày nào đâu! Ta nhất định sẽ khiến ngươi chết rất thảm! Ta dám bảo đảm đấy!”
“Được rồi, cứ thế nhé, cô tuyệt đối không được nói cho Hàn Thừa Tầm biết! Hứa thế đi nhé! Có nghe chưa?! Không được nói với hắn!” Vừa nói, hắn ta vừa lồm cồm đứng dậy, chạy huỳnh huỵch mất dạng.
Hừ… mấy dạng như tên này, đều sợ Thừa Tầm đến thế à? Đúng là buồn cười… cái tên Thừa Tầm đó chẳng qua chỉ là biết đánh lộn mạnh bạo hơn chút xíu thôi mà…
Nhưng tên nhóc đó hồi học cấp hai đến cả học sinh tiểu học cũng không dám đánh, đến cấp ba thì đã trở thành ma vương rồi, haizzz! Tại sao đến giờ phút này tôi vẫn không buông hắn ra được nhỉ? Tôi phải làm sao mới quên được hắn đây? Không không, tôi không muốn cứ đau khổ mãi nữa! Tôi nhất định sẽ làm được, tôi nhất định sẽ quên được hắn… Thừa Tầm, chúng ta thật phải thế sao? Tớ không muốn như thế này đâu…
“Đa Lâm… Đa Lâm! Cậu có ở đây không? Cậu ở đâu?”
Là Hiền Chu!
Tôi lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thấy phía xa xa gần chỗ gọi điện thoại có một bóng người mờ mờ. Tôi loạng choạng lồm cồm bò dậy, vui mừng chạy về phía trước.
“Hiền Chu! Hiền Chu! Tớ ở đây!”
Hiền Chu mở to đôi mắt đỏ quạch lên, dáng vẻ không – tin – nổi chạy đến.
“Đa Lâm! Xin lỗi! Hu hu! Xin lỗi, tớ sợ quá, quả thực rất sợ!” Hiền Chu ôm chặt lấy tôi khóc mãi không ngừng.
“Ngốc quá, khóc cái gì chứ, chẳng phải là tớ không việc gì sao, được rồi được rồi, tớ không sao mà…” Tôi không biết vì sao cũng khóc to lên, nếu nói gặp chuyện thế này mà không sợ hãi thì tôi làm không nổi.
Quả thật… quả thật sợ khủng khiếp…
“Chính Hạo đâu? Chính Hạo chưa đến hả?”
“Không… huhu… điện thoại cậu ấy gọi mãi không được, Đa Lâm, vừa nãy tớ gọi điện cho Thừa Tầm, cậu ấy rất kỳ quặc!” Hiền Chu quệt nước mắt nhìn thẳng mắt tôi nói.
“Kỳ quặc? Là sao?”
“Tớ gọi điện thoại báo cậu ta, nói cậu bây giờ gặp nguy hiểm, muốn cậu ấy tới cứu cậu ngay, nhất định phải đến… nhưng mà… nhưng mà…”
“Nhưng mà sao?”
“Ai mà biết cậu ta tự nhiên cười trong điện thoại, còn hát nữa, sau đó cúp điện thoại của tớ, tớ… lúc tớ gọi lại thì cậu ta khóa luôn máy.” Hiền Chu hơi hoài nghi nói thế.
“Cái gì?” Tôi không dám tin tai mình nữa, sao lại thế được? Không… không thể, Thừa Tầm nhất định phải rất tức giận, cậu ấy sẽ không đối xử thế với tôi…
Tôi gặp nguy hiểm, cậu ấy sẽ không thờ ơ với tôi, càng không thể hát hò! Nhưng mà, nhưng mà tại sao… Hiền Chu sẽ không gạt tôi đâu!
“Tớ không biết nữa, Đa Lâm, trong điện thoại rất ồn ào, hình như tớ còn nghe thấy giọng Chính Hạo nữa, tớ nghĩ Thừa Tầm chắc đã uống say quá rồi, nhất định là thế, Đa Lâm! Cậu đừng buồn, Thừa Tầm nhất định là đã uống quá nhiều rồi!” Hiền Chu an ủi tôi đang thẫn thờ, sau đó lại khóc.
“Ừ… tớ biết rồi… biết rồi… chắc là vậy!” Tôi cắn môi lại, lí nhí nói, bây giờ tôi đã chẳng còn có cảm giác gì nữa rồi, thì ra là thế đấy, cho dù tôi có chết thì cậu ấy cũng sẽ không thèm nhìn tôi một cái, cậu ấy sẽ chỉ đứng một bên lạnh lùng không chút động lòng thôi.
Nhưng mà… trước đây khi tôi gặp chuyện bực bội hay phiền phức, Thừa Tầm luôn là người đầu tiên lao đến bên tôi để bảo vệ mà! Cho dù thế nào, cậu ấy nhất định sẽ luôn là người bảo vệ tôi… nhưng… tại sao lần này cậu ấy không đến? Tại sao không đến chứ? Cậu ấy đối với tôi… chẳng lẽ đến cả một chút tình cảm cuối cùng cũng không có nữa sao?
Thừa Tầm… sẽ không lạnh lùng thế đâu… đúng không?
“Đa Lâm, cậu đang khóc hả?”
“Không, tớ đâu có khóc.” Nhưng thứ mặn mặn rơi xuống miệng tôi là gì đây?
“Đa Lâm, đừng như thế có được không, Thừa Tầm cậu ấy nhất định là đã uống say rồi, thật vậy đó, cậu đừng buồn…”
“Không sao đâu, tớ không sao mà, tớ sẽ không khóc đâu, sẽ không bao giờ khóc nữa… Tớ sẽ không khóc vì cậu ta nữa…” Sẽ không… sẽ không rơi nước mắt vì Thừa Tầm nữa.
Tối hôm đó, tôi ngủ lại nhà Hiền Chu, ngày chủ nhật hôm sau cũng ở bên Hiền Chu, chúng tôi cùng xem một cuốn băng video mượn về, còn xem buổi diễn ca nhạc phát lại của Rain nữa, nếu không phải là có Hiền Chu ở bên cạnh, tôi bây giờ, sợ rằng đã gieo mình tự tử dưới cầu Đông Hải rồi.
Hàn Thừa Tầm, tại sao cậu phải đối xử thế với tôi? Làm tổn thương tôi, cậu thấy vui lắm phải không?
Thừa Tầm, Cậu Ở Đâu?
Hôm nay cũng là một buổi sáng sớm như bình thường.
Chẳng có gì thay đổi, vẫn yên tĩnh như trước kia…
Nhưng tại vì sao mà trong lòng tôi vẫn cứ hoảng hốt, kỳ lạ thật, chẳng có chút cảm giác an toàn nào cả.
“Đa Lâm, cậu nói xem nghỉ học rồi bọn mình đi đâu chơi cho vui đây? Trước tiên về nhà tớ ăn cơm là được, mẹ tớ nói sẽ làm mì lạnh