Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính

Tác giả: Mễ Đồng

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341137

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1137 lượt.

mình đã hứa với nhau rồi! Sao cậu có thể nói lời mà không giữ lời…
“Taxi!”
“Đến An Linh Động!”
“An Linh Động?”
“Phải phải, xin chú chạy nhanh lên!”
Bên ngoài mưa lất phất rơi, tí ta tí tách rơi trên khung kính cửa sổ, dường như cũng quất mạnh vào tim tôi.
Thì ra, lúc Chính Hạo chạy đi, điều Hiểu Anh muốn nói chính là những lời này… không đúng, Thừa Tầm không hề đi, cậu ấy chắc chắn đang ở nhà ngủ nướng… đúng , đúng!
Cậu ấy không hề đi, hôm qua cũng không, hôm nay cũng không, ngày mai cũng không, tên đó sợ nhất là ngồi máy bay, Hàn Thừa Tầm mắc chứng sợ độ cao, sao cậu ấy có thể đi nước ngoài được chứ, còn muốn lừa tôi nữa, cậu ấy tưởng tôi là con ngốc chắc?
“Này… này… cháu học sinh ơi… tới rồi!” Chú lái xe thấy bộ dạng tôi khóc đến sưng húp cả mắt, hình như cũng hết hồn.
Tôi hoàn hồn lại, nhảy ra khỏi xe một cách điên cuồng chạy đến trước cửa nhà Thừa Tầm.
“Thừa Tầm, Thừa Tầm, là tớ, là Đa Lâm! Đi học thôi! Đừng ngủ nữa! Lên lớp rồi!” Tôi ngoác miệng ra gào lớn, nước mưa đã làm mờ mắt tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy nước mắt mình còn lạnh hơn cả nước mưa.
Chẳng có ai đáp lại, chung quanh yên ắng như tờ, tịnh không nghe một âm thanh nào.
“Hàn Thừa Tầm! Hàn Thừa Tầm! Van xin cậu hãy ra đi có được không? Tớ sai rồi, tớ không nên chọc giận cậu, là tớ không tốt, có phải cậu vẫn đang giận không? Xin lỗi, tớ xin lỗi cậu có được không? Thừa Tầm, xin lỗi mà, cậu đi học với tớ có được không, chúng mình vẫn sẽ cùng về nhà, được không hả?” Tôi đứng trước cửa nhà Thừa Tầm khóc gào, nhưng chẳng ai trả lời, chẳng có ai cả, tôi nghẹn giọng, cổ họng đắng nghét, thật khó chịu!
Người đi đường đều quan sát tôi bằng ánh mắt kỳ quái, tôi bịt chặt miệng đau khổ khóc.
“Đa Lâm!”
Là giọng của Thừa Tầm… Dường như tôi nghe thấy tiếng Thừa Tầm đang gấp gáp gọi tôi, tôi quay đầu lại ngó quanh quất như điên, nhưng tôi chẳng nhìn thấy, ngay cả bóng cậu ấy tôi cũng không thấy, lao vùn vụt qua trước mắt tôi, chỉ là xe cộ mà thôi…
Thừa Tầm! Rốt cuộc cậu đang ở đâu?
“Thừa Tầm! Thừa Tầm! Van xin cậu làm ơn mở cửa ra được không, xin cậu đừng làm thế! Thừa Tầm à! Thừa Tầm… chúng mình sẽ mãi mãi ở bên nhau phải không? Chúng mình sẽ ở bên nhau phải không? Chúng mình mãi mãi không xa nhau, đúng không? Đúng không…”
“Hàn Thừa Tầm! Cậu mau ra đi đi! Dù cậu muốn đi nước ngoài cũng được, dù cậu muốn rời khỏi đây cũng được, van xin cậu cho tớ nhìn mặt một cái có được không? Đừng có cứng đầu nói xa tớ là đi ngay thế! Tớ thề sau này sẽ không đi đánh bida nữa, tớ thề sau này sẽ không chọc giận cậu nữa, tớ thề sau này sẽ hoàn toàn nghe lời cậu! Làm ơn ra gặp tớ đi có được không… Làm ơn đừng rời xa tớ… Làm ơn đừng vứt bỏ tớ… xin cậu đấy…”
Tại sao tôi không nói nổi nữa, chỉ ngồi mọp xuống đất khóc nấc không ngừng… Thừa Tầm, cậu ở đâu? Tại sao không đến gặp tớ? Tớ vẫn chưa kịp nói với cậu, tớ vẫn chưa kịp nói với cậu…
Thừa Tầm à… tớ thích cậu… luôn luôn như thế… tớ vẫn luôn thích cậu… Thừa Tầm…
Thừa Tầm…
Van xin cậu, mau quay về được không… Chúng mình cùng về nhà nhé, được không?
Được không…



Thừa Tầm, cậu có biết trên trời vì sao sáng nhất là sao nào không?
Là sao Chức Nữ cung Thiên Cầm đó, nó đối xứng rất xa với sao Ngưu Lang cung Thiên Ưng, cách nhau một dải Ngân Hà… Haizzz… Ngưu Lang Chức Nữ thật đáng thương, rõ ràng là yêu nhau sâu sắc như thế, lẽ ra phải ở bên nhau suốt đời! Cậu nói xem có đúng thế không?
Phần đặc biệt:
Năm 1997, đúng vào ngày sinh nhật Hàn Thừa Tầm và Doãn Đa Lâm tròn tám tuổi.
Đa Lâm nhảy tung tăng trên con đường từ trường tiểu học về nhà, vừa vui vẻ liếm cây kẹo que vị dâu tây trong tay vừa mở to đôi mắt nhìn ngó khắp xung quanh.
Woa! Mùa hè đến rồi đó!
Ánh nắng vàng rực của buổi chiều tà chiếu rọi càng rạng rỡ hơn, những tàng cây rậm rạp hai bên đường xanh ngút mắt, mùi cây lê và cây tùng quyện lại cuốn tới từng đợt, những dây sắn dây ven đường vẫn chưa đâm chồi, trơ trụi quấn quýt leo ở phía bên kia, gần đó còn có những bà mẹ trẻ ôm những đứa con nhỏ đến tiệm tạp hóa mua bánh ăn.
Đó là một ngày hè nóng bức, đến cả tiếng chim sẻ kêu trên ngọn cây cũng có phần mơ mơ hồ hồ, chỉ biết đậu ở trên cành liên tục kêu lên những tiếng lanh lảnh “Nóng! Nóng!”.
“Đồ mất dạy!”
Đột nhiên, một giọng nói dường như từ trong khu chung cư vẳng đến bên tai Đa Lâm, khiến cô bé giật mình hốt hoảng. Rốt cuộc là giọng nói từ nơi nào? Đa Lâm hiếu kỳ nhìn về phía có âm thanh ấy phát ra.
Ối… hình như có người đang đánh nhau! Đa Lâm nheo mắt nhìn thật kỹ, là một đám đánh nhau! Có tới mấy tên con trai đang vây quanh một cậu bé trắng trẻo đẹp trai, trên mặt đứa nào cũng hằm hằm giận dữ.
“Mày mới nói gì hả?” Cậu bé bị bao vây mắt lộ hung quang, co chặt nắm đấm, lạnh lùng hỏi tên vịt đực đó.
“Tao nói mày là đồ mất dạy! Đồ mất dạy! Đồ con nuôi mất dạy! Sao, mày có ý kiến gì à?”
Không đợi tên vịt đực kia hả họng nói hết, cậu bé trắng trẻo đẹp trai đã cho một đấm trúng giữa mặt đối phương, liền ngay sau đó, tất cả mấy đứa còn lại đều nhào tới, chắc l