Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính

Tác giả: Mễ Đồng

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341053

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1053 lượt.

à vì muốn hỗ trợ cho đồng bọn, cậu bé đẹp trai nhanh chóng bị đánh gục xuống đất.
Mấy tên hư hỏng khốn kiếp đó vừa đấm đá cậu bé vừa gào lên chửi bới không ngớt:
“Đồ mất dạy! Mày là đồ con nuôi mất dạy! Mẹ tao nói mày là đồ con nuôi!”
“Đúng! Đúng! Đồ mất dạy, mày dám đánh tao hả! Xem xem hôm nay tao có tha cho mày không!”
“Đánh nó! Đánh nó! Đánh thằng mất dạy này đi!”
Trời ơi! Nhìn thấy cảnh tượng như thế, Đa Lâm thấy máu trong người cô chạy rần rật! Bọn này sao lại dám ỷ đông hiếp yếu chứ?! Đúng là quá đáng thật!
Cô nhất định phải chặn đứng bọn chúng!
Đa Lâm giận dữ co nắm tay, cũng không biết dũng khí từ đâu đến, cô trốn trong đám cỏ rậm rạp hét to về phía trước:
“Không được rồi! Chú cảnh sát tới rồi!”
Đột ngột, tất cả đều dừng lại.
“Cái gì? Ch… chú cảnh sát hả?” Con vịt đực bị dọa đến kinh hãi.
“Anh ơi, cảnh sát sắp đến rồi! Bọn mình chạy mau thôi!”
“Ối! Tao không muốn bị bắt vào tù đâu! Tao không muốn! Chạy mau đi!”
Trong chớp mắt, mấy thằng nhóc vừa khóc vừa chạy tóe khói mất tăm tích.
“Cậu… cậu không sao chứ?” Đa Lâm thấy mấy tên đó chạy xa rồi liền vội vã nhảy ra, cô bé nhìn thấy cậu bé đang khuỵu dưới đất, trên mặt bị đánh mảng xanh mảng đỏ, cuống quýt móc chiếc khăn tay hình mèo Kitty yêu thích nhất ra đưa cho cậu.
“Soạt!”
Ai mà biết cô bé tốt bụng mỹ nhân cứu anh hùng lại bị cậu bé gạt tay ra.
“Đồ nhiều chuyện! Nhìn gì mà nhìn! Ai cần cậu quan tâm chuyện vớ vẩn! Tránh ra!” Giọng cậu bé tức giận muốn điên.
“Cái gì?! Cậu… sao cậu có thể thế chứ! Cậu mới là đồ nhiều chuyện! Tớ đã cứu cậu mà!” Đa Lâm có phần bị tổn thương cự nự lại.
“Cái đồ nhiều chuyện chết tiệt, còn không mau tránh ra!? Tớ cho biết tay!” Vừa nói, cậu bé vừa giơ nắm đấm lên.
“Cậu… đúng là chẳng lễ độ gì cả! Sớm biết thế tớ đã không thèm cứu cậu!” Đa Lâm lè lưỡi với cậu bé, sau đó đứng dậy hừ một tiếng rồi đi tiếp về hướng nhà mình.
Cậu bé nhìn thấy món đồ cô bỏ quên lại, là một cây kẹo que màu xanh vị dưa lưới.
“Mẹ nó!” Cậu bé chửi thề một tiếng, tức giận gãi gãi đầu, chụp lấy cây kẹo rồi vội vã đuổi theo cô bé mặc váy hồng nhiều chuyện ban nãy.
Đa Lâm liếm cây kẹo, tung tăng nhảy trên thảm cỏ, thảm cỏ xanh mượt mọc gần những tán cây cao cao, giống như một đại dương xanh bao la, hương hoa cỏ bay trong gió, Đa Lâm lập tức quên ngay chuyện bực mình vừa rồi.
“Đứng lại! Chết tiệt, đứng lại coi!”
Sau lưng vẳng đến một tiếng nói kỳ quái, Đa Lâm hiếu kỳ quay đầu lại, chỉ thấy một cậu bé người ngợm bẩn thỉu đang chạy hùng hục về phía cô. Hả? Đó không phải là cái tên hung dữ vừa nãy sao?
“Đồ nhiều chuyện, tôi không thèm cái này! Mau mang cây kẹo chết tiệt của cậu về đi!” Cậu bé quơ tay nắm lấy váy cô bé.
“Mẹ ơi! Có tên dê xồm! Mẹ ơi!”
“Đừng chạy! Đồ nhiều chuyện! Đừng chạy!”


“Đợi đã! Hàn Thừa Tầm! Cậu đợi tớ với! Cậu chậm chút được không, tớ mới học chạy xe mà.”
“Đúng là ngốc! Mười sáu tuổi rồi mà không biết chạy xe! Này, Doãn Đa Lâm, chúng ta đánh cược đi? Cược xem ai đến trường trước?” Thừa Tầm cố ghìm tốc độ lại.
“Gì thế? Này này, cậu chạy sau xe tớ làm gì đó?”
“Hì hì, tớ dạy cậu làm cách nào để thắng tớ đó mà!”
“Thật không? Sao thắng được?” Doãn Đa Lâm hiếu kỳ hỏi.
“Chính là thế này…” Vừa nói, Hàn Thừa Tầm giơ chân đạp một cái thật mạnh vào đằng sau xe Doãn Đa Lâm, sau đó cười ha ha lên.
“Á…” “RẦM!” một tiếng cực lớn, cả xe lẫn người đều nhào xuống đất.
“Này, Đa Lâm! Này, cậu sao rồi?” Hàn Thừa Tầm cuống cuồng vứt luôn xe, lao đến hỏi.
“Á… đau chết tớ mất thôi! A! Đau quá, cậu đừng đụng vào!” Doãn Đa Lâm vừa khóc vừa đánh vào tay Thừa Tầm.
“Đau chỗ nào? Này này, nói mau cho tớ xem xem! Cậu là đồ ngốc, không ngờ cậu lại ngốc như thế, ái chà ái chà, tớ thật không nên đùa với đồ ngốc như cậu!” Hàn Thừa Tầm tuy nói những lời chọc giận người khác, nhưng trong lòng rất lo lắng cho vết thương trên chân Doãn Đa Lâm.
“Làm sao đây, đau chết mất, lát nữa trễ giờ học thì biết làm thế nào?” Vừa nói, Doãn Đa Lâm lại bắt đầu rơi nước mắt.
“… Này, tớ chở cậu đi có được không? Ê, đừng khóc nữa, a! Coi chừng đầu gối có sẹo đó! Tệ thật, cậu thế này thì ai thèm cưới chứ!” Hàn Thừa Tầm cố ý nói một cách đứng đắn.
“Cái gì? Thật không? Tại sao… tại sao không cưới được?” Doãn Đa Lâm quả nhiên nín khóc ngay, chuyển toàn bộ sự chú ý sang chuyện kết hôn.
“Tất nhiên rồi, cậu nghĩ thử xem có ai mà muốn kết hôn với một người đầu gối có sẹo không, vả lại tớ cũng chẳng thích con gái có sẹo ở đầu gối.” Hàn Thừa Tầm chép chép miệng.
“Huhuhuhu… không cưới ai được sao? Thế phải làm sao? Hu hu… thế thì tớ phải làm sao đây?”
“Được rồi được rồi, tớ sẽ chịu trách nhiệm, tất cả chuyện này đều là do tớ, cho nên… cho nên sau này tớ miễn cưỡng sống cả đời với cậu vậy!” Hàn Thừa Tầm mặt tràn đầy sự không-tình-nguyện, nhưng trong lòng hoàn toàn không phải thế.
“Ai… ai thèm sống cả đời với cậu…”
“Cậu tưởng tớ muốn chắc?”
“Tớ… tớ càng không muốn hơn cậu…” Doãn Đa Lâm tức giận hét lên.
“Được rồi được rồi, đứng lên đã rồi hãy nói! Ối… c