Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính

Tác giả: Mễ Đồng

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341052

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1052 lượt.

thịt bò cho bọn mình ăn đó! Hà hà!” Hiền Chu hai ngày nay vẫn cố sức làm cho tôi vui, thật biết ơn nó quá.
“Ai… nói… vậy…? Sao mà…” Hiền Chu như không tin nổi việc lại lan đi nhanh đến thế.
“Không biết, nhưng trong trường có rất nhiều người biết đó.”
“Được rồi, chẳng có gì to tát cả, tớ không sao mà, Hiểu Anh, cậu mau về đi, sắp vào học rồi đó.” Biểu lộ duy nhất của tôi là cười ngốc nghếch.
“Đa Lâm, Thừa Tầm cậu ấy… tớ… tớ…” Vẻ mặt Hiểu Anh dường như rất đau khổ, giống như có chuyện gì đó không lành đã xảy ra, biểu cảm của nó như thế trăm năm cũng khó gặp một lần.
“Thừa Tầm thế nào?” Hiền Chu nhìn tôi một cái rồi hỏi Hiểu Anh.
“Thừa Tầm… Thừa Tầm cậu ấy đi rồi.” Giọng Hiểu Anh rất nhẹ rất nhẹ, nhưng tôi vẫn nghe thấy.
“…” Tim run lên thật dữ dội, tôi lặng lẽ thả rơi cặp xách trong tay xuống, ngẩng đầu lên kinh ngạc nhìn Hiểu Anh.
“Cậu vừa nói Thừa Tầm sao cơ? Đi rồi? Là ý gì?” Tôi không dám tin, hỏi lại.
Tại sao lại nói thế? Thừa Tầm đi rồi? Là sao? Cậu ấy đi đâu? Tại sao lại đi đột ngột thế? Bao nhiêu suy nghĩ chạy rần rật trong đầu tôi.
“Đúng, đi hôm qua rồi, hình như… nghe nói là đi nước ngoài, đi với bố mẹ cậu ấy, nói là muốn ở lại đó một thời gian…” Vừa nói Hiểu Anh vừa bịt miệng khóc nấc lên, nhưng ánh mắt của nó thật lạ lùng, sao lại giống như đang nói dối? Đúng, có lẽ là đang nói dối!
Trong này nhất định có nguyên nhân nào đó mà tôi không biết… đi nước ngoài? Không thể, sao vậy chứ… quá kỳ lạ, tại sao Thừa Tầm phải đi nước ngoài? Trong này nhất định có nguyên nhân gì đó để tôi không biết được! Nhất định phải có nguyên nhân gì đó! Không thể… Thừa Tầm không thể không nói lời nào mà bỏ đi được…
Sao… sao lại thành ra thế này?
“Cậu đang lừa tớ hả? Hiểu Anh à, cậu đừng đùa như thế với tớ! Nói đùa thế với tớ là để tớ vui hả? Chẳng vui chút nào đâu, ấu trĩ lắm đó! Thật quá ấu trĩ! Được rồi, được rồi, Thừa Tầm bây giờ đang ở đâu? Chắc chắn là cậu ấy vì muốn tớ tha thứ cho nên mới làm thế này, đúng không? Trịnh Hiểu Anh, cậu nói với tớ là cậu đang đùa đi, tất cả những gì cậu nói là giả, phải không? Cậu đang gạt tớ có phải không?”
“… Là thật sao? Thừa Tầm cậu ấy…” Thành Vũ Tuyết đột ngột đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, gương mặt đầy vẻ ngơ ngác và nghi ngờ.
“Tại sao cậu ấy phải đi? Sao lại đi đột ngột thế chứ? Đây… đây rốt cuộc là chuyện gì hả…” Hiền Chu bịt lấy miệng hỏi Hiểu Anh liên tiếp.
“… không biết… tớ chẳng biết gì cả, đừng hỏi nữa… Thừa Tầm… tớ nhận lời cậu ấy là sẽ không nói rồi…” Hiểu Anh bịt chặt hai tai, ra sức lắc đầu.
“… Thừa Tầm bây giờ đang ở trong lớp chứ hả? Hả? Cậu ấy đang ở trong lớp phải không?” Tôi đờ đẫn đứng tại chỗ ngồi của mình, người run lên bần bật.
“… Đi rồi, cậu ấy đi nước ngoài rồi…” Giọng Hiểu Anh vừa nhẹ vừa mơ hồ.
“Lừa gạt! Cậu lừa tớ! Thừa Tầm cậu ấy sẽ không bỏ rơi mình tớ ở lại! Cậu ấy đã nói rồi, bọn tớ đã hứa với nhau rồi! Trước đây rất lâu đã hẹn với nhau thế rồi! Bọn tớ vẫn luôn giữ lời! Chỉ cần bọn tớ đều không kết hôn thì sẽ luôn luôn ở bên nhau! Cậu có biết không? Cậu nhất định là không biết! Nên cậu đừng có lừa tớ nữa! Tớ sẽ không tin cậu đâu! Bất chấp là ở đâu, bất chấp Thừa Tầm ở đâu, tớ cũng sẽ tìm cho ra cậu ấy!” Vừa nói, tôi vừa đẩy Hiền Chu và Hiểu Anh đang đứng cản trước mặt tôi ra để lao ra ngoài.
Thừa Tầm… Thừa Tầm… Thừa Tầm…
Tôi không biết mình đang làm gì nữa, chỉ biết những giọt nước mắt to như hạt đậu bắt đầu tuôn mãi không ngừng, đây không phải sự thật… không thể không thể… Ai cũng có thể bỏ rơi mình, chỉ có cậu ấy là không được! Chỉ mình cậu ấy là không được!
Đây là mơ sao? Nhất định là tôi đang mơ rồi! Nếu là giấc mơ thì, làm ơn, hãy để tôi nhanh chóng tỉnh dậy đi, hãy để tôi mau tỉnh dậy!
“Binh!” một tiếng, tôi thở hổn hển mở toang cánh cửa phòng học của Thừa Tầm, tất cả mọi ánh mắt đều chăm chú nhìn tôi.
“Có chuyện gì à?” Bà cô đeo kính như mọt sách đứng trên bục nhìn tôi kỳ dị.
“Hàn Thừa Tầm… xin hỏi Hàn Thừa Tầm, cậu ấy…” Lời tôi nói đã trở nên cứng đơ, tôi không biết phải nói thế nào.
“Ồ, tìm Hàn Thừa Tầm hả? Cậu nhóc đó không còn ở đây nữa, bị thôi học…”
Chưa đợi cô nói xong, tôi đã bụm miệng chạy ra ngoài, tất cả học sinh loạn như cái tổ bắt đầu bàn tán ầm ĩ, nhưng tôi đã không còn chịu nổi nữa.
Trong đầu hoàn toàn trống rỗng, chỉ cảm thấy mặt mình nong nóng. Hàn Thừa Tầm… Hàn Thừa Tầm, cậu thật đã đi rồi sao? Tại sao không nhìn mình một cái mà đã đi rồi, tại sao lại thế hả? Tại sao lại đột ngột thế chứ? Tại sao không nói với mình tiếng nào? Tại sao không đợi sự đồng ý của tớ hả?
Đồ lừa dối! Cậu là đồ đại lừa gạt!
Cậu có biết là không có cậu tớ sẽ không sống nổi một ngày nào không… cầu xin cậu đó, nói cho tớ biết tất cả đều là trò lừa gạt được không? Nhất định là đang lừa phỉnh tớ, tớ không tin đâu, không tin chút nào hết! Cho dù thế giới này tuyệt diệt, cho dù địa cầu này tuyệt diệt, cậu cũng sẽ không rời xa tớ đúng không?
Chúng mình sẽ luôn ở bên nhau! Chúng mình sẽ mãi mãi không xa rời nhau!
Đúng không?
Đúng không hả? Cậu nhận lời tớ rồi, chúng