Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính

Tác giả: Mễ Đồng

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341055

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1055 lượt.

ọng nói nào đó, tôi chỉ cảm thấy sự việc hình như càng tiến tới mức độ nghiêm trọng quá rồi, thế là tôi vội ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên tòa lầu cao hơn mười mấy mét một bóng hình đang lắc lư trên đó… Chính… Chính Triết!
Ôi trời ơi! Sao lại thế này? Chuyện gì thế này, Chính Triết sao lại nghĩ không thông thế! Chính Triết! Cái thằng nhóc này rốt cuộc muốn làm gì đây! Có gì mà không nghĩ ra chứ!
Tôi chóng mặt quá đi mất! Có chuyện gì mà không thể nói được chứ, đừng có chạy lên sân thượng thế kia!
Hư… tôi vội vã lấy từ trong túi xách ra một cái loa khuếch âm (vì lễ Tình nhân cần nên mới phải làm cái đạo cụ này) rồi chạy đến dưới lầu, đằng sau theo đuôi một đám thích xem film hành động.
“Chính Triết! Này này! Em đừng như thế, em xuống đi đã, được không? Chúng ta có thể nói chuyện mà! Này! Em mau xuống đây cho cô, ở đó rất nguy hiểm đấy! Tiểu tử thối, em có nghe thấy không? Chính Triết, em còn chưa chịu xuống đây nữa hả? Chính Triết, mau xuống đây, chuyện gì cũng có thể nói được mà! Chỉ cần em xuống đây đi đã! Em có nghe thấy không?” Tôi hướng cái loa về phía nóc tòa lầu gào to lên.
Cái thằng nhóc này muốn làm gì đây hả, làm gì mà phải dùng đến hành vi ngu ngốc nhảy lầu này để giải quyết tất cả chứ!
“Cô ơi, cô đừng sợ…” Một học sinh tốt bụng đứng bên cạnh lên tiếng an ủi.
Tôi sợ gì chứ, quả thực chỉ cảm thấy khó chịu đến mức toàn thân đang run rẩy, tự sát thì có gì hay ho?! Quả là khiến tôi tức chết đây mà!
“Này, bạn ơi, nha đầu đang gào hét bên đó đúng là giáo viên của các bạn à?” Không biết là tên con trai nào đang đứng sau lưng hỏi một câu, hình như đang nói tôi, nhưng bây giờ tôi đâu rảnh mà quay lại nhìn đằng sau!
Haizzz! Buồn quá, Chính Triết đáng thương của tôi!
“Đúng vậy, cô ấy là giáo viên của chúng em!” Một cô bé dường như chỉ một lòng thích xem cảnh ồn ào, trả lời rất ư khó chịu.
“Hư… chết tiệt! Cái thằng nhóc trên kia sao có thể để cô giáo của mình đứng dưới lầu cầm loa khóc trời khóc đất để ảnh hưởng đến nhân dân thành phố thế này? Quả đúng là phiền chết được!” Thật là! Nói nhiều như thế, hắn không mệt à? Đúng là…! Tôi đâu có làm ảnh hưởng gì đến anh ta chứ!
Nhưng mà… giọng nói đó có vẻ rất quen? Chẳng lẽ là ảo giác của tôi sao?
“Này! Sao nó lại muốn tự sát vậy?” Giọng nói ấy lại hỏi tiếp.
“… Vì thành tích học tập bị giảm sút!” Cô bé bất lực nhún nhún vai.
“Cái gì? Chết tiệt, vì thành tích học bị giảm sút nên đi tự sát à, đồ ngu hay sao vậy… Thế thì chắc là tụt hạng nhiều lắm! Này, tụt xuống nhiều không?”
“Cũng không phải nhiều lắm, tụt xuống còn hạng tư cuối năm học.”
“Chết tiệt! Hạng tư mà đi tự sát à?! Tức chết mất thôi! Huyết áp của tôi! Thế… thế trước đây hạng mấy?”
“Hạng nhì.”
“Đúng là muốn chết mà! Điên thật rồi! Con thỏ nhép chết tiệt! Nếu tôi là hỏa tiễn, tôi nhất định túm nó xuống rồi đem thả ra biển cho cá mập ăn ngay!!!”
Cái tên sau lưng tôi hình như đang tức giận lắm, nhưng đúng là một tên hư đốn chẳng biết thông cảm gì cả, sao lại có thể lên án trái tim yếu đuối của Chính Triết chứ?! Không biết nói chuyện thì đừng có nói! Đúng là…!
“Chính Triết! Này này! Em mau xuống đây đi, được không? Em muốn cô phải làm gì mới chịu xuống đây? Đều do cô không chỉ bảo em cho tốt!! Nhưng em đừng vì chuyện tụt hạng mà nghĩ không thông chứ! Giữ được núi xanh thì sợ gì không có củi đốt! Chỉ cần lần sau em cố gắng phấn đấu là được mà! Haizzz, Chính Triết à, nếu bây giờ cô là một con ruồi, cô nhất định sẽ đi cứu em! Nên em mau xuống đây đi có được không? (Ruồi? Hà hà, so sánh này đúng là thích hợp quá…)
“Woa a!!!”
Lúc này tất cả học sinh trong trường đều bụm miệng lại hét to lên, cũng bao gồm cả tôi trong đó, vì đang có một bóng người níu lấy đường ống nước mà trèo lên trên đó, trời ạ! Là diễn viên hành động hay sao thế? Thân thủ thật lợi hại!
Một bước!
Hai bước!
Ba bước!
Nhìn theo bóng anh ta leo lên, tim tôi dường như muốn nhảy vọt ra từ cổ họng!
Đợi anh ta cuối cùng đã leo lên tới nóc, dưới lầu vang lên một tràng vỗ tay ầm ĩ, “clap clap clap clap”, đâu đâu cũng là những gương mặt hâm mộ sùng bái, hơn nữa tiếng vỗ tay cũng vang dội xưa nay chưa từng có.
Khoảng cách quá xa, tôi không cách nào nhìn rõ được khuôn mặt của người vừa leo lên, nhưng nhìn chung có thể thấy dáng anh ta rất cao, nhưng lại gầy như một bộ xương, tại sao… tại sao dáng người này lại có vẻ thân quen đến thế? Quen lắm quen lắm… Thình thịch! Tim tôi chẳng hiểu sao lại nhảy loạn lên.
Chẳng lẽ là… chẳng lẽ…
Không… không thể! Đây là chuyện không thể! Doãn Đa Lâm, mày đừng nghĩ ngợi lung tung nữa! Xem ra, tình hình lúc này cũng chẳng phải lúc để cho mày suy nghĩ lung tung đâu!
“Woa a! Anh… anh là ai?! Không được đến đây! Không được đến đây! Nếu không tôi sẽ nhảy xuống đó!” Chính Triết nhìn thấy bóng người leo đến bên cạnh cậu, lập tức hoảng loạn trốn đi lung tung.
“Này, tiểu tử thối, có phải cậu bị bệnh thần kinh phân liệt không hả? Cậu to gan lắm mà, vậy sao còn giả vờ nhát gan với tôi hả? Còn muốn nhảy lầu tự sát à? Cậu nhảy đi, sao chưa nhảy