Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính

Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính

Tác giả: Mễ Đồng

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341065

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1065 lượt.

ậu nặng quá đi mất!”
“Ghét! Cậu nói nhảm gì thế! Tớ đâu có nặng!”
“Này, Thừa Tầm, chúng mình thật sự sẽ luôn ở bên nhau chứ?” Doãn Đa Lâm ngồi đằng sau xe Hàn Thừa Tầm, hai tay ôm chặt eo lưng Thừa Tầm, trên má vẫn còn vết nước mắt chưa khô.
“,… ừ…” Hàn Thừa Tầm cười, nhẹ nhàng trả lời.
“Này, tớ đang rất nghiêm túc nói chuyện đó! Ồôôôô… ! Nhưng mà Hàn Thừa Tầm là nhân vật rất được các bạn nữ yêu mến mà, ai mà biết được, chỉ cần cậu móc tay với tớ…”
“Này, Doãn Đa Lâm, cậu là con ngốc à?” Hàn Thừa Tầm đột nhiên nổi giận.
“Cái gì? Cậu… cậu nói tớ là con ngốc hả? Cậu… cậu…”
“Sao cậu lại có thể không tin lời tớ nói hả, Hàn Thừa Tầm tớ đã bao giờ lừa gạt cậu chưa? Hảaaaa…! Người ưu tú như tớ lại sống chung với cậu… đúng là tủi thân chết được!”
“Hi hi… chỉ cần cậu không kết hôn, tớ cũng không kết hôn, chúng ta chẳng phải sẽ được sống bên nhau à, đúng không nào?”
“Ngốc ạ, thế thì chẳng thà trực tiếp nói chúng ta kết hôn với nhau là được… thật là…”
“Sao? Cậu vừa nói gì thế?” Doãn Đa Lâm không nghe rõ.
“À à… không có gì… không có gì hết.” Hàn Thừa Tầm cẩn thận làm ra vẻ ngây thơ.
“Thế thì, Thừa Tầm, cậu có biết câu chuyện Ngưu Lang và Chức Nữ không?”
“Haizzz… tớ không nghe! Đừng hỏi tớ mãi về Ngưu Lang Chức Nữ gì gì đó nữa, cậu cứ lật lại chuyện cũ rích thế thì có hay ho gì?”
“Ê! Hàn Thừa Tầm, cậu nghe hay không?”
“… Haizzz, sau này nếu mà ở bên cậu, sao tớ có thể sống đây.”
“Cậu ở đó lảm nhảm gì thế hả? Này! Hàn Thừa Tầm! Cậu nghe không?”
“A a! Chớp sáng chớp sáng như thủy tinh, đầy trời những đốm sao nhỏ xinh…”
“Ê! Thừa Tầm! Hàn Thừa Tầm…






Sự Trùng Phùng Kì Lạ
Ba năm sau.
“Này này, đề này không phải như thế, sao có thể dùng công thức này được? Được rồi được rồi! Các bạn đưa tôi xem cả đi, ở đây thì chỗ này là tổng của thừa tích của bình phương bx và ax, đầu tiên phải tính ra bình phương của bx, sau đó mới có thể dựa vào nó tìm ra bình phương của ax, tiếp theo đó là…”
Giảng đến đây, tôi cầm phấn viết quay xuống nhìn những bạn học sinh đang mắt tròn mắt dẹt ở phía dưới, tim tôi đột nhiên lạnh như có gió thổi qua – Trái đất thì ra là nguy hiểm như thế, tôi có thể nào quay về sao Hỏa được không?
Đã dạy học được hai tháng rồi, cuối cùng tôi cũng đã phát hiện ra nỗi khổ của thầy cô giáo, thì ra lúc học sinh nghịch ngợm hay ngủ gục thật đúng là cách thức giết chết họ mà không thể nào giải nổi mối hận đấy! Lúc trước tôi thật không nên ngủ trong giờ học, hu hu! Cái nghề giáo viên này đúng là không dễ dàng gì! Ngày nào cũng phải dậy sớm! Như tôi bây giờ vẫn chưa sửa được thói quen đi trễ của mình! Buồn ghê! Tuy bây giờ tôi chỉ mới là giáo sinh thực tập mà thôi… nhưng cũng có thể xem là giáo viên rồi!
“A, thế không cần nữa đâu, nếu không tìm ra thì thôi bỏ qua luôn… vả lại tôi cũng chẳng hi vọng gì nhiều cho lắm…” Tôi có hơi bất lực nhún nhún vai.
“Hà hà! Thế sao? Nhưng… tôi rất hiếu kỳ đó, cô Doãn à.” Hỷ Yến ngoảnh sang nhìn tôi.
“Sao?”
“Cô Doãn và bác sĩ Khương quen nhau khi học cấp ba phải không?”
“Hả? Ờ ờ… đúng vậy…” Tôi hơi nghi hoặc gật gật đầu.
“Hà hà hà hà! Thảo nào tình cảm tốt gheeeeeeeeeê! Trong bệnh viện này có rất nhiều bác sĩ nữ và y tá đang thầm thương trộm nhớ bác sĩ Khương đó! Cô Doãn phải nắm cho chắc vào nhé!”
“Ớ… thế… thế à…” Tôi hơi ngượng ngập sờ sờ mũi.
“Đúng thế đúng thế! Nhà bác sĩ Khương giàu có như thế, lại rất đẹp trai! Thân hình cũng rất đẹp! Vả lại điều quan trọng nhất là, anh ấy đối xử với cô Doãn rất hết lòng! Hì hì hì hì, cô Doãn nói xem có đúng thế không?” Hỷ Yến hớn hở cười châm chọc.
“A… ừ ừ… thế à… anh ấy đúng là rất tốt! Nhưng chị đừng hiểu lầm, tôi và bác sĩ Khương của các chị chỉ là bạn bè thân quen mà thôi, không phải như chị tưởng tượng đâu, quả thật không phải thế mà!” Trước khi bị hiểu lầm, tôi đã vội vã huơ huơ tay giải thích.
“Cái gì chứ?! Bạn bè thân quen hả? Sao có thể được! Nhưng bác sĩ Khương nói cô Doãn là vị hôn thê của của anh ấy mà!” Cô ta có phần kinh ngạc há hốc miệng.
Oái! Vị hôn thê?! Không… không phải chứ?!
Ôi tôi buồn!!!
Cái tên Khương Tải Hoán này đi khắp nơi nói nhảm gì thế này! Căn bản chính là chuyện nhảm nhí mà, tôi và anh ta nhiều nhất cũng chỉ có thể xem là bạn bè có quan hệ tốt hơn một chút thôi, sao lại có thể vô duyên vô cớ mạo nhận là vị hôn thê được chứ?! Cho dù là nói đùa thì cũng nên vừa phải thôi! Thật là…
“Haizzz… anh ấy rốt cuộc đã nói gì với các chị vậy…” Tôi gục đầu xuống, uể oải thở dài.
“Ha ha, thật ra cũng không nghiêm trọng như cô Doãn nghĩ đâu! Theo tôi thấy thì, cô Doãn và bác sĩ Khương đúng là rất xứng đôi đó! Bác sĩ Khương vừa trẻ vừa đẹp trai, cô Doãn cũng rất xinh đẹp, hơn nữa lại là giáo viên, đây đúng là một cặp đẹp đôi!” Hỷ Yến hơi phấn khích.
Oái? Xứng đôi???
Làm ơn đi…sao mà thế được!
“Ha ha, thế à, thế à…” Trời ạ! Cô y tá này sao thích ghép đôi bậy bạ thế này! Tôi cảm thấy trên đầu mình rịn ra một đống mồ hôi.
Ư hư… tha cho tôi đ


XtGem Forum catalog