Bởi Vì Thấu Hiểu Cho Nên Từ Bi
Tác giả: Băng Lan Tuyết Tử
Ngày cập nhật: 03:41 22/12/2015
Lượt xem: 134662
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/662 lượt.
ồi.
"Còn một tiếng nữa là lễ tốt nghiệp khóa này của trường."
A.... đúng rồi. Hắn tốt nghiệp hai năm trước, trường dại học có mời hắn dự lễ tốt nghiệp khóa này. Thiếu Phong không nhắc thì hắn cũng quên mất.
"Đợi chút tớ sẽ đến ngay."
Lâm Thiên Vũ cúp điện thoại về phòng mình tắm rửa.
15 phút sau.
Những giọt nước li tai từ những sợi tóc đen nhánh mềm mại trượt xuống cần cổ, len lỏi vào vòm ngực mạnh mẽ rắn chắc nhưng quyến rũ đến mê người. Lâm Thiên Vũ gài cúc áo những đường cong nam tính ẩn hiện như trêu ghẹo buộc người ta phải phạm tội. Nếu đẻ người phụ nữ nào nhìn thấy thì chắc ba mươi giây sau cô nàng phải nhập viện vì thiếu máu.
Lâm Thiên Vũ đi dạo quanh khu kí túc xá, cây trong hậu viện che đi ánh nắng rực rỡ đang nhảy nhót trên vòm lá, tia sáng len lỏi chiếu lên từng bước chân của hắn. Từ xa văng vẳng một giọng Việt dang hát khe khẻ. Giọng hát này thật quen thuộc, cả trong mơ hắn cũng nghe thấy thật nhiều lần.
"Mỗi khi ngắm những ánh nắng mai thức dậy.
Trong lòng bỗng thấy nhớ nụ cười của anh.
Nhớ ánh mắt rất dịu êm khi nhìn em thật nhẹ nhàng.
Với nụ cười cho lòng sưởi ấm thêm.
Cứ mỗi tối những lúc trước khi ngủ vùi.
Trong lòng bỗng thấy nhớ những phút giây gần anh.
Những đêm vắng cơn mưa rơi.
Nhìn ra ngắm bao ngôi sao nhớ một người.
Nhớ anh thật nhiều !"
____
BÊN LỀ:
Không tìm thấy Đan Tâm, Lâm Thiên Vũ ngửa đầu lên trời gào to:
"Lão thiên ngài đang đùa với con hay sao?"
Thiên Quân ở trên kia mặt mày nổi bão, quát lớn.
"Phàm nhân kia thật lớn mật dám bảo bổn quân đùa giỡn. Bổn quân rộng lượng cho hắn làm ma để hắn có thể yêu thêm lần nữa mà hắn dám bảo bổn quân đùa ư. Chỉ mới thử thách một chút đã không chịu được. Hừ."
Chúng Tiên ở dưới vâng vâng dạ dạ cho qua chuyện. Thiên Quân làm người ta thành ra thê thảm như thế mới nói người có mấy câu đã tức giận.
Trầm ngâm một chút Thiên Quân lại nghĩ ra được quái chiêu.
"Ti Mệnh Tinh Quân viết lại số mệnh của phàm nhân kia."
"Gì ạ?"
"Sao? Không làm được hả?"
Ti Mệnh cười giả lả hắn là thần cai quản số mệnh làm gì có chuyện không được, chỉ là như vậy phàm nhân kia có quá đáng thương không.
"Làm được ạ."
"Vậy tốt."
Thiên Quân bước đi đầu không ngoảnh lại, chúng Tiên tung hô xong cũng bay đi mất để lại Nguyệt Lão và Ti Mệnh.
"Nguyệt Lão, ông có chuyện gì à?"
Nguyệt Lão ha ha cười, có chuyện, tất nhiên là có chuyện.
"Ti Mệnh ông có thể có nhân tính một chút đừng viết quá đang có được không?"
"......."
"Tơ hồng của Lâm Thiên Vũ và Trần Đan Tâm là do lão nối, đứt gánh giữa đường người ta sẽ oán lão a."
Ti Mệnh sờ cằm suy nghĩ, Thiên Quân vô nhân tính thích chia uyên rẽ thúy kia chỉ nói ông viết lại chứ không nói viết thế nào, không quá đáng thì không quá đáng.
"Ta sẽ xem xét."
Bút sa gà chết. Nó về mức độ vô nhân tính Thiên Quân và Ti Mệnh không ai sẽ là lão sư của ai đâu.
"Ông đã hứa rồi đấy, hai người họ mà không được thì lão sẽ báo mộng cho họ oán chết ông."
"Yên tâm, yên tâm ta chỉ thêm một chút dưa, cà, mắm, muối cho nó có vị thôi."
Đôi lúc cái được gọi là dưa, cà, mắm, muối đó mới chính là vấn đề.
Lâm Thiên Vũ bước lúc nhanh lúc chậm tiến về phía lùm cây trước mặt. Có phải không hay chỉ là hắn đang mơ.
Trước mặt hắn một cô gái ngồi trên ghế đá đeo tai nhe khẽ ngân nga theo điệu nhạc. Vẫn là gương mặt đó, mái tóc đen dài xõa ngang eo có điều bây giờ được uốn nhẹ bồng bềnh trong ánh nắng.
Tưởng rằng xa tận chân trời nhưng lại gần ngay trước mắt, hóa ra cô ở đây. Hắn tìm cô 5 năm, Việt Nam, Anh thậm chí cả Mĩ nhưng không ngờ cô ở Bắc Kinh, ở rất gần hắn. Nếu hôm nay Thiếu Phong không nhắc để hắn tới đay thì đến bao giờ hắn mới gặp lại cô. Đan Tâm cuối cùng anh cũng tìm thấy em. Kích động cùng vui mừng Lâm Thiên Vũ như muốn ngay lập tức chạy đến ôm lấy bé con của hắn.
Đan Tâm vẫn thả hồn theo điệu nhạc và cả nỗi nhớ khắc sâu vào tận xương tủy, không hề hay biết ở đằng xa Lâm Thiên Vũ đang dần tiến lại về phía mình, chỉ cách một lùm cây nhỏ.
"Bão bối em làm gì ở đó thế đi thôi sắp làm lễ tốt nghiệp rồi kìa."
"Đứng ngẩn ở đó nhìn ai?"
"Nhìn họ lại nhớ tới hồi chúng ta tốt nghiệp."
Lâm Thiên Vũ rũ mắt xuống quay lưng bước đi, hắn không có đủ can đảm để gặp cô. Mà lúc này gặp để làm gì nữa.
"Thiếu Phong đi đâu rồi?"
"Còn có thể đi đâu ngoài club Dark ngight."
Năm năm trước Darg night chỉ là một quán bar nhỏ, sau 5 năm phát triển thành một câu lạc bộ đêm có quy mô không hề nhỏ. Chủ bar ở đó là một cô gái vô cùng xinh đẹp đã đốn ngã Âu Dương Thiếu Phong ngay từ lần đầu gặp mặt.
Thiên Vũ hôm nay hơi lạ, là cười nhưng sao chua xót đến thế. Ngày Nghi Anh bỏ đi hắn cũng chưa thấy tâm trạng Thiên Vũ tệ thế này.
"Tâm trạng không tốt?"
"Ừ."
"Đi, tìm Thiếu Phong."
Ngày hôm đó Lâm Thiên Vũ nửa sống nửa chết được hộ tống về nhà.
Âu Dương Thiếu Phong vứt Lâm Thiên Vũ lên giường ngoái đầu ra sau hỏi Dương Thừa Văn.
"Sao lại thành ra thế