Tác giả: Băng Lan Tuyết Tử
Ngày cập nhật: 03:41 22/12/2015
Lượt xem: 134666
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/666 lượt.
thế nào?"
"Trước đây cậu sẽ không đọc những thứ đại loại như ngôn tình."
Ở lâu với một người tự nhiên chúng ta sẽ nhiễm sở thích của người đó.
"Có người nói với tớ" ngôn tình là tuyệt tác bất hủ của nhân loại không đọc nó là thiếu sót lớn nhất của anh", tớ không muốn bản thân có thiếu sót."
Như ngửi được mùi ngôn tình Âu Dương Thiếu Phong nhảy vào tra hỏi.
"Kẻ nào đã phán câu đó?"
Lâm Thiên Vũ im lặng, tất nhiên là Đan Tâm rồi.
"Không nói thì thôi, cũng chỉ là mấy câu chuyện nhảm nhí không đáng đọc."
Nếu câu nói này mà lọt vào tai của Đan Tâm hay Thạch Thảo chắc chắn Âu Dương Thiếu Phong toi mạng.
"Người đó cũng nói với tớ " ngôn tình không đơn giản là một câu chuyện, nó là cảo một tâm hồn, một trái tim", tớ thấy cũng không sai."
Đến nước này thì cả Âu Dương Thiếu Phong và Dương Thừa Văn đều chịu thua rồi, rốt cuộc là thần thánh phương nào đã biến Lâm nhị thiếu thành ra cái dạng này đây.
"Tớ và Thiếu Phong không có tế bào thần kinh để cảm nhận được đâu."
"Sau chuyện của Nghi Anh cậu tính thế nào?"
"Chẳng tính sao cả tớ quên rồi."
"Quên, dễ thế sao? Cậu đừng có lừa mình dối người."
"Có quên hay không sau này các cậu sẽ biết."
............................................................................................................................................
"Cậu....cậu đúng là hết thuốc chữa."
Âu Dương Thiếu Phong chán nản nhìn căn phòng trên cả kì quái.
"Đẹp đấy, cũng không tệ."
Dương Thừa Văn đi quanh căn phòng trong biệt thự riêng của Lâm Thiên Vũ. Căn phòng này trước đay bỏ trống không hiểu sao cả tuần nay Lâm nhị thiếu nổi điên tự tay thiết kế lại, nhìn rất giống phòng ngủ của phụ nữ. Không lẽ Thiên Vũ định nuôi nhân tình.
"Cậu sửa sang căn phòng này lại làm gì, cũng đâu có ai ở."
Sao lại không có ai ở, căn phòng này giống hệt phòng ngủ Đan Tâm. Rèm cửa màu trắng, giường ngủ màu xanh lục thủy bồng bềnh như ở trên mây, hoa hồng xanh, lavender, đồ trang trí từ vỏ sò của biển...đều tựu ta hắn sắp đặt. Sau này Đan Tâm ở đây sẽ không có cảm giác xa nhà, hắn sẽ cho cô một gia đình, một ngôi nhà trọn vẹn.
"Vợ của tớ ở."
"Gì....?"
"Vợ...?"
Nhị thiếu gia ngài lại đang nổi điên gì nửa đây.
"Đùa thôi, đừng để ý."
Lâm Thiên Vũ xếp lại mấy quyển ngôn tình bị Âu Dương Thiếu Phong làm cho lộn xộn lên giá sách, sách này có cả chữ kí của các má Đan Tâm mà thấy nhất định sẽ rất thích.
Thời gian cứ như vậy lặng lẽ trôi qua. 1826 ngày, 43 824 giờ, 2 629 440 phút và 157 766 400 giây. Trong năm năm qua hắn vẫn luôn đi tìm cô, lật tung cả Anh lẫn Việt Nam vẫn không thể tìm ra người phụ nữ của hắn. Đan Tâm cứ như thế biến mất vô tung vô ảnh.
Lâm Thiên Vũ tắt màn hình máy tính ngả lưng dựa vào ghế, cả đêm hôm qua hắn ở lại DL làm việc. trời vừa sáng có lẽ nên về nhà ngủ.
Bảo vệ vừa thấy Lâm Thiên Vũ đi xuống liền tươi cười chào hỏi.
"Phó tổng, chào buổi sáng."
Lâm Thiên Vũ không chào lại chỉ khẽ gật đầu.
Trong mắt của toàn thể nhân viên tập đoàn DL vị phó tổng giám đốc vừa mới lên chức cách đây ba tháng chính là một người đàn ông độc thân hoàng kim điên cuồng vì công việc. Đẹp trai, tài giỏi, giàu có quan trọng là xuất thân sáng chói, phụ nữ nhìn thấy Lâm Thiên Vũ như ong nhìn thấy mật. Chỉ có điều vị phó tổng này chưa từng liếc mắt nhìn ai, không biết hắn đã làm cho bao nhiêu cô gái phải mất ăn mất ngủ. Thứ làm cho hắn nổi tiếng hơn nữa chính là thay thư kí còn nhanh hơn cả thay áo, lên chức ba tháng bảy thư kí đã phải "say goodbye" với tập đoàn DL. Tất nhiên thư kí của hắn chỉ có thể là nam.
Lâm Thiên Vũ tự nhận mình không phải là kẻ cuồng công việc. Những lúc rãnh rỗi hắn lại không tự chủ lại nhớ Đan Tâm, luôn tự hỏi mình giờ này cô đang làm gì, có nhớ hắn hay không....người ta nói thời gian sẽ chôn vùi nỗi nhớ thế nhưng nỗi nhớ của hắn không những không bị chôn vùi mà ngày càng lớn hơn. Làm việc là cách duy nhất để hắn buộc mình không nghĩ về cô.
Tiếng chuông điện thoại phá hỏng mộng đẹp của Lâm Thiên Vũ, kẻ đáng chết phá hỏng giấc ngủ của hắn chỉ có thể là Âu Dương Thiếu Phong.
"Cậu có biết phá giấc ngủ của người khác là đáng tội gì không hả?"
"Ngủ..... đã mấy giờ rồi mà cậu còn ngủ?"
Lâm Thiên Vũ với lấy điện thoại đầu giường, Ừm.......9 giờ rưỡi.
"Gọi tớ có việc gì không?"
Lâm Thiên Vũ rời giường đi vén hết màng trong phòng lên, hắn lại ngủ ở phòng của Đan Tâm. Mỗi ngày hắn đều bỏ vào lọ hoa trong phòng cô một đóa hồng xanh cả lavender nữa, rãnh rỗi hắn sẽ xếp sao ghép thành những chú heo nhỏ đáng yêu. Sinh nhật, valentine, lễ tết, ngày hắn gặp cô,.... cứ những ngày dàng nhớ là hắn lại làm. Đôi lúc Thiếu Phong hay Thừa Văn đến đều hỏi hắn làm cho ai, hắn chưa từng trả lời, một ngày nào đó khi hắn tìm thấy cô tự nhiên hai người họ sẽ biết.
Âu Dương Thiếu Phong nhíu mày sao lại không trả lòi, vì biết tên tiểu tử này lại thức đêm bán mạng làm việc nên giờ này hắn mới gọi, vậy mà....
"Cậu có nhớ không.?"
"Hả... nhớ gì?"
Người của hắn ở đay nhưng hồn thì phiêu du đến cạnh Đan Tâm mất r