Bởi Vì Thấu Hiểu Cho Nên Từ Bi
Tác giả: Băng Lan Tuyết Tử
Ngày cập nhật: 03:41 22/12/2015
Lượt xem: 134663
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/663 lượt.
ền rồi đi mất.
Âu Dương Thiếu Phong gọi với theo.
"Thiên Vũ, ba giờ chiều nay Hạ gia kỉ niệm thành lập tạp đoàn cậu có đi không?"
"Không..."
Thiên Vũ....
Đũa trên tay Đan Tân rơi xuống sàn đá cẩm thạch quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng gọi.
Không hề có bóng dáng mà cô đang tìm, Đan Tâm hụt hững quay lưng lại chỉ là tên giống nhau thôi mà.
Cô về Bắc Kinh hai ngày mới gọi điện về cho Thạch Thảo. Lần đó Thạch Thảo nói cho cô biết Thiên Vũ gọi về tìm cô, anh còn sống. Chỉ có trời mới biết lúc đó cô vui như thế nào. Cô gọi vào số mà Thạch Thảo cho nhưng không gọi được, trước đó hi vọng bao nhiêu thì sau đó thất vọng bấy nhiêu. Ngày anh đi cô đã tự nhủ với bản thân sẽ không đợi anh thế mà cô vẫn đợi đấy thôi. Nói thì dễ làm mới khó.
Châu Tuấn Kiệt nhăn mặt.
"Không cẩn thận gì cả."
"Em trượt tay."
"Để anh đưa em đi."
"Không cần đâu, em tự đi được."
.......................................................................................................
Đan Tâm nhìn người đàn ông đứng sau lớp cửa kính trong suốt có chút mê li. Bóng lưng thật giống Thiên Vũ. Lắc đầu, tỉnh lại đi làm sao phó tổng có thể là Thiên Vũ được chứ. Đưa tay lên gõ cửa.
"Cốc...cốc...cốc."
Tiếng gõ cửa đưa Lâm Thiên Vũ trở về thực tại, phòng nhân sự báo hôm nay thư kí tiếp theo của hắn đến để xem người này có trụ qua mười hai ngày hay không. Lâm Thiên Vũ nhấm nháp vang đỏ từ cửa sổ sát đất nhìn xuống đường xá nhộn nhịp phía dưới.
"Vào đi."
Đan Tâm mở cửa bước vào, nghe đồn phó tổng rất đẹp trai còn đặc biệt khó tính. Ừm... một cây tây trang màu đen tôn lên đường cong nam tính trên cơ thể, người rất cao. Chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng thấy đẹp rồi.
"Phó tổng, tô là..."
Ly rượu trên tay Lâm Thiên Vũ rung lên, sóng sánh suýt đổ ra ngoài. Là nữ còn là giọng nói quen thuộc này nữa, không phải hắn đã nói với phòng nhân sự thư kí của hắn chỉ có thể là nam thôi sao. Lâm Thiên Vũ bật cười , hắn đã không muốn gặp tại sao lão thiên còn cố tình sắp cô làm thư kí của hắn.
Tiếng cười của sếp mới làm Đan Tâm im bặt, trong lòng xốn xang. Không chỉ bóng lưng, tên mà cả tiếng cười cũng đều rất giống nhau.
Lâm Thiên Vũ quay mặt lại đối diện với Đan Tâm, gặp lại tôi em cảm thấy thế nào.
"Cạch..."
Tập hồ sơ lí lịch trên tay Đan Tâm rơi xuống sàn nhà, người đứng trước mặt cô là Thiên Vũ, là hồn ma khốn kiếp khiến cô khổ sở mấy năm nay. Tất cả không phải là trùng hợp ngẫu nhiên, Đan Tâm bỗng nhiên cười, đôi mắt long lanh như có nước.
Mắt Lâm Thiên Vũ hơi nheo lại, cười vui nhỉ. Cúi lưng nhặt tập hồ sơ đặt lên bàn, ngồi lên ghế nhìn Đan Tâm với ánh mắt không thể xa lạ hơn. Gọi xuống phòng nhân sự.
"Không phải tôi đã nói thư kí của tôi chỉ có thể là nam rồi sao?"
Không khó để nhận ra Lâm Thiên Vũ đang tức giận.
"Phó tổng, cô ấy là do chủ tịch và phu nhân chọn."
Lâm Thiên Vũ cúp máy, nhàn nhạc mở lời.
"Cô quen ba mẹ tôi?"
Đan Tâm trợn tròn mắt, người này có phải là Thiên Vũ không? Ánh mắt, giọng nói tại sao lại xa lạ đến thế.
"Tôi đang hỏi cô đấy."
Đan Tâm lắc đầu, cả cơ hội gặp mặt còn chưa có nói gì đến chuyện quen biết.
"Mở miệng nói chuyện, tôi không cần thư kí là một người câm."
Đan Tâm chết lặng, há miệng định nói gì đó nhưng lại thôi. Hình như người ta đang cố ý không nhận ra cô, đó là nhịu thiếu của DL không phải hồn ma của cô.
"Tôi không quen biết ba mẹ của phó tổng."
Không quen vậy tại sao ba mẹ hắn lại chọn cô làm thư kí của hắn, không lẽ đây lại là duyên. Lâm Thiên Vũ lật hồ sơ của Đan Tâm ra xem, kết quả tốt nghiệp cao, thời gian thực tập ở DL thể hiện tốt nên được giữ lại làm việc. Cô không những học cùng trường mà còn làm chung một chỗ với hắn vậy mà hắn không gặp được cô, thế này phải gọi là vô duyên rồi.
"Cô tên Trần Đan Tâm đúng không?"
Đan Tâm nói thầm trong lòng, biết rồi còn hỏi. Anh đã không quen vậy thì tôi cũng không biết.
"Đúng ."
"Thư kí Trần hi vọng cô có thể trụ lại đay quá mười hai ngày."
"Phó tổng yên tâm tôi sẽ không làm anh thất vọng."
"Được rồi cô ra ngoài làm việc đi."
Lâm Thiên Vũ giở kế hoạch đầu tư ra xem, vờ như không để ý đến Đan Tâm.
Đan Tâm quay lưng bước đi được hai bước quay phắt trở lại nhìn kẻ nào đó đang cặm cụi với công việc.
"Tuy hơi muộn nhưng chúc mừng anh có thể trở lại làm người."
Đan Tâm mở cửa bước ra ngoài, cô cảm nhận được Thiên Vũ không cần cô nữa.
Phong làm việc của cô và anh rất rộng, một phần ba phòng làm việc là của cô còn lại là của anh. Cửa kính trong suốt ngăn cách cũng giống như không, chỉ cần ngẩn đầu lên cô có thể thấy anh đang làm gì.
Lâm Thiên Vũ đưa mắt nhìn ra ngoài, Đan Tâm đang loay hoay sắp xếp lại chỗ làm việc. Hắn trở lại làm người thì có gì đáng chúc mừng. Thượng đế rất công bằng, khi người ban cho ta một món quà thì người cũng lấy đi của ta một món quà, hắn được làm người nhưng lại mất đi cô. Cái giá đó quá đắt.
Đan Tâm đứng trong phòng vệ sinh nhe hai cô nhân viên buôn chuyện, ch