Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Mê Liền Cưới

Hôn Mê Liền Cưới

Tác giả: Kagen no Ju

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341382

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1382 lượt.

, chỉ mình anh bỏ mạng một cách kỳ lạ, kỳ lạ nha! Nếu nhất định anh chết không được, cho dù chỉ còn một hơi thở, anh cũng sẽ tiếp tục lo lắng, muốn chết thật đúng là không chết được.
Bởi vậy, cha luôn giúp tôi tẩy não: sống chết của con người, vâng là chuyện đã định sẵn, cho nên cũng không cần quá mức chấp nhất hoặc cảm thấy không cam lòng, bởi vì, đây hết thảy, đều đã định rồi ! Định rồi ! Định rồi . . . . . . ( vô hạn hồi âm )
Cho nên, khi xe chúng tôi bị một chiếc xe tải xiêu vẹo chở đầy hóa chất đâm phải tôi cũng không có bao nhiêu khủng hoảng, bởi vì tôi nghĩ đến hai chữ đã định, xem ra còn phải cảm ơn cha tôi đã tẩy não lúc bình thường, làm cho tôi có thể ở trong lúc nguy nan bảo trì đầu óc thanh tỉnh.
Nhưng cũng bởi vì quá mức thanh tỉnh, kết quả là làm cho tôi có thời gian miên man suy nghĩ.
Một ánh sáng trắng chói loá hiện lên, cá nhân tôi cho rằng là dữ nhiều lành ít rồi, ngẫm lại, đọc N tiểu thuyết xuyên việt, hình như loại tai nạn xe cộ này coi như là một trong những trung gian để xuyên việt.
Xuyên đi đâu thì tốt đây?
Về sau ngẫm lại, tôi không thể không bội phục chính mình lúc ấy còn có thời gian nghĩ lung tung.
Xuyên đi đâu thì tốt nhỉ ?
Trung Quốc cổ đại? NO! NO! NO! Lịch sử Trung Quốc không thuộc mấy, đi sẽ không sống tốt.
Cổ Ai Cập, Cổ La mã? NO! NO! NO! Tuy rất thích mấy chỗ đó, nhưng là lịch sử cổ đại nước ngoài cũng có biết gì đâu, đi càng không ổn.
Thành tiên ? Có thể suy nghĩ lại.
Xuyên vô manga ? Đương nhiên là chọn lựa đầu tiên.
Có thể xuyên vào một bộ manga thì cũng được đấy! Nếu như mình có thể lựa chọn trong nội dung.
Trở lại sự thật.
Xem ra chiếc xe kia thật sự là phanh không được, vì vậy Cao Phàm thì từ bỏ chuyện tránh đi.
Cho nên một khắc trước khi chìm vào hôn mê, tôi nhìn thấy Cao Phàm dùng cả thân thể cao lớn của mình che chở cho tôi.
Mặc dù rất muốn không phụ dự tính ban đầu của Cao Phàm, nhưng đầu của tôi thật sự rất đau, ý thức cũng nhanh chóng mơ hồ. . . . . .
Một giây trước khi hôn mê hoàn toàn, tôi hạ quyết định.
Nếu quả có thể xuyên không..., tôi muốn mang theo Cao Phàm xuyên cùng một chỗ!
0.1 giây trước khi hôn mê, tôi nhếch môi cười khổ một tiếng.
Đã định!
Chuyện đã định trước thật đáng sợ!
Nhưng tôi càng muốn học tập tinh thần của AQ:
Rốt cuộc. . . . . .
Xuyên đi đâu thì tốt đây . . . . . .






Yêu lại từ đầu
Lúc cảm thấy cơn đau thông qua thần kinh lan tràn đến toàn thân, tôi thực sự một loại xúc động không bằng chết đi cho xong.
Tôi cố gắng ép hai mí mắt thiên kim nghìn vàng của mình mở ra, mờ mịt nhìn trần nhà, tiếp theo khó nhọc cử động cái cổ nặng ngàn cân, trong tầm mắt có hạn quan sát bốn phía xung quanh.
Bốn phía tường trắng, ngay cả cái chăn đắp trên người cũng trắng nốt, bên giường là dụng cụ y tế hiện đại, trên tay có ghim kim truyền dịch, nếu như tôi đoán không sai, đây hẳn là bệnh viện mới đúng, hơn nữa còn là bệnh viện hiện đại.
Nói cách khác, vụ tai nạn xe này cũng không làm cho tôi xuyên tới cổ đại, huống chi là mang theo Cao Phàm.
Đương nhiên, không xuyên đến cổ đại cũng không có nghĩa là không thể xuyên đến tương lai.
Cổ họng rất khô khốc, tôi, khó nhọc thốt lên mấy chữ: "Cái gương. . . . . . Con muốn cái gương. . . . . ."
Mẹ lúc đầu là sững sờ, sau đó cười lớn tìm đến cái gương đưa cho tôi, cũng vui vẻ trêu chọc nói: "Nhóc con, còn muốn soi gương, xem ra con không có chuyện gì rồi!"
Không để ý tới mẹ già đang trêu chọc, tôi ôm cái gương cẩn thận quan sát.
Đùa gì nào, ngộ nhỡ hủy khuôn mặt thì làm sao bây giờ? Đối với nữ nhân mà nói, hủy dung là chuyện đáng sợ cỡ nào!
Nhìn trong gương quen thuộc trước kia, khá tốt, ngoại trừ cái trán bị bó hết một tầng băng trắng, thì không đổi mấy, cái gì còn vẫn còn, không thấy dấu vết nào thêm.
Cuối cùng tôi cũng lắng xuống để nghĩ đến Cao Phàm, vừa muốn nhấc tay đặt câu hỏi, đã nhìn thấy mẹ Cao một trận gió dường như xuất hiện ở trước mặt của tôi.
"Tiểu Nhã. . . . . . Con cuối cùng tỉnh rồi! Xém hù chết chúng ta!" Mẹ Cao vừa yêu thương quan tâm, vuốt ve đầu tôi vừa nghẹn ngào nói.
Tôi vừa ngoan ngoãn để cho mẹ Cao tìm ra manh mối, vừa nhìn mẹ ruột, dùng ánh mắt nói: trông mẹ Cao người ta kìa, thế mới là an ủi người bệnh chứ!
"À. . . . . . Cao Phàm đâu rồi?" Cuối cùng cũng đem những lời này hỏi được rồi.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, ánh mắt cực ăn ý hai mẹ , sắc mặt đột biến, ê ê a a nửa ngày nói không nên lời.
Không phải chứ! Xem nét mặt của các nàng , chẳng lẽ nói. . . . . .
"Con ngốc kia, nghĩ bậy gì đấy!" Mẹ hình như nhìn ra ý nghĩ của tôi, nhịn không được nói ra.
"Kỳ thật cũng không có chuyện gì. . . . . ." Mẹ Cao ấp a ấp úng nói: “Nó chính là đụng bị thương đầu, não bịchấn động. . . . . . Hơn nữa. . . . . . Con nên chuẩn bị tâm lý đi!"
Nghe được não chấn động ba chữ tôi liền hoàn toàn bỏ qua mấy chữ quan trọng phía sau, trong lòng khinh thường nghĩ, chẳng phải não chấn động sao, con cũng bị chấn động