Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341263
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1263 lượt.
ào? Chính vì vậy cô chẳng nghe rõ Hứa Minh Chương đã hỏi gì, đành phải hỏi lại: “Anh nói gì cơ?”
Bộ dạng ngây ngô vẫn giống hệt như trước đây, Hứa Minh Chương không nhịn được cười, cho dù có ăn mặc đẹp thế nào thì cô vẫn là cô nhóc ngờ nghệch ấy. Anh đang định hỏi lại thì đột nhiên có điện thoại. Trong không gian tĩnh mịch, tiếng chuông điện thoại càng trở nên chói tai. Thời Tiêu lấy điện thoại ra, liếc màn hình rồi cáo lỗi, đi đến gần cửa sổ nghe điện thoại:
- Ừ, đang ở ngoài, đi tiếp khách của cơ quan…
- Tiếp khách ư?
Nghe thấy câu này, Diệp Trì một tay vò đầu, một tay cầm điện thoại, không nhịn được cười. Nghe hai từ “tiếp khách” từ miệng cô vợ bé bỏng, Diệp Trì cảm thấy chuyện này thật mới mẻ.
- Anh nhớ là em làm việc ở bộ phận kế hoạch hóa gia đình mà, ai lại mời bọn em đi ăn thế? Chẳng lẽ có dự định quảng bá dụng cụ kế hoạch hóa gia đình? Ăn cơm ở đâu? Cẩm Giang, cũng cao cấp phết nhỉ! Nhớ là không được uống rượu, còn nữa, phải về nhà sớm nhé!
Diệp Trì nhìn đồng hồ trên tay: “Ừm, giờ là chín rưỡi, trước mười giờ phải về nhà, mười giờ anh gọi điện thoại bàn, nếu em không nghe lời, để xem anh sẽ xử lý em thế nào, nhóc con!”
Thời Tiêu khẽ cười, coi như nhận lời rồi cúp điện thoại. Vừa ngẩng đầu lên cô đã giật nảy mình, Hứa Minh Chương không biết từ lúc nào đã đứng đối diện cô. Ánh đèn màu rạng rỡ bên ngoài phản chiếu trong mắt anh: “Ai? Điện thoại của ai thế?”
Tay Thời Tiêu như run lên, chiếc điện thoại trong tay rơi xuống đất, cũng may nền nhà trải thảm. Thời Tiêu cúi xuống nhặt lên, định thần lại rồi lấy hết dũng khí nói: “Là chồng em, em đã kết hôn rồi!”
Câu nói của Thời Tiêu như một quả bom có sức công phá khủng khiếp. Sắc mặt Hứa Minh Chương trắng bệch ra, cắt không còn giọt máu. Anh gần như rít qua kẽ răng: “Em nói cái gì?”
Thời Tiêu hít một hơi thật sâu rồi lặp lại: “Em kết hôn rồi, ba tháng trước, vì vậy em thấy chúng ta không c phải nói gì nữa, em đi trước đây!”
Nói rồi không đợi Hứa Minh Chương có phản ứng gì, cô đi như chạy ra khỏi khu đô thị rồi Thời Tiêu mới dừng bước, vẫy một chiếc taxi rồi ngồi vào trong, nói địa chỉ nơi ở mà nước mắt cô không ngừng tuôn rơi.
Anh lái xe không nén được tò mò nhìn cô qua gương, có lẽ nghĩ cô là bệnh nhân tâm thần. Nhưng cô vẫn muốn khóc, vì cô không thể kiềm chế được.
Vừa vào nhà, cởi giày ra thì nghe thấy tiếng điện thoại ở phòng ngủ đổ chuông liên hồi. Thời Tiêu cũng chẳng buồn đoái hoài, chậm rãi thay quần áo đi tắm. Sau khi tắm rửa xong, nằm trên giường rồi tiếng chuông điện thoại vẫn ngang ngạnh vang lên. Cô thở dài rồi nhấc ống nghe. Vừa nhấc lên đã nghe thấy tiếng Diệp Trì vọng đến: “Thời Tiêu, sao lâu vậy mới nghe máy? Em nhìn đồng hồ đã mấy giờ rồi, anh gọi suốt cả tiếng rồi đấy!”
Thời Tiêu mặc cho Diệp Trì nói, đợi anh nói hết rồi cô mới thờ ơ lên tiếng: “Em vừa tắm xong mà!”
Diệp Trì im lặng hồi lâu rồi hỏi: “Sao giọng em lại như vậy? Bị cảm lạnh hả?”
Thời Tiêu lấy giấy ăn ra đưa lên mũi, xì một cái. Giọng Diệp Trì như trầm xuống: “Có nghiêm trọng không, có sốt không? Để anh gọi điện thoại cho chú Phan đến khám cho em nhé!”
Chú Phan là bác sĩ của Diệp tướng quân. Thời Tiêu vội nói: “Anh đừng nghiêm trọng hóa vấn đề, em chỉ hơi bị nghẹt mũi thôi, uống ít thuốc vào, ngủ một giấc là khỏi mà!”
- Thôi được rồi, anh không nghiêm trọng hóa vấn đề nữa, ban nãy chẳng phải vẫn còn ổn sao? Sao tự nhiên lại bị cảm cúm thế? Nếu ốm thì mai ở nhà đi nhé!”
Diệp Trì căn dặn đủ thứ mới cúp máy. Thời Tiêu thở phào, nói thật lòng cô hơi sợ Diệp Trì. Cô vẫn còn nhớ chuyện lần trước, chỉ vì một sợi dây chuyền của Tưởng Tiến tặng mà đã khiến anh ta tức giận đến thế. Hôm sau còn mua liền một lúc năm sợi dây chuyền với những viên pha lê đủ màu sắc, vừa trẻ con vừa ngang ngược.
Cô thật không dám tưởng tượng, nếu như Diệp Trì biết chuyện hôm nay, anh ta sẽ phản ứng ra sao. CònHứa Minh Chương, cô cũng thật sự sợ phải gặp lại anh. Bốn năm trước, sau khi cô tuyệt tình làm tổn thương anh, anh vẫn nhìn cô bằng ánh mắt yêu thương ấy. Trong lòng Thời Tiêu chợt thấy xót xa vô cùng.
Nửa đêm, Diệp Trì đột nhiên về nhà, Thời Tiêu giật mình. Diệp Trì bỏ hành lý xuống, đến gần sờ trán Thời Tiêu. Cô gạt tay anh ra, trừng mắt: “Chẳng phải anh bảo sẽ đi một tuần ư?”
Diệp Trì bật cười, thay quần áo ngủ rồi lật chăn ra, nằm xuống bên cạnh Thời Tiêu, tay dang rộng ôm cô vào lòng, lí nhí nói: “Anh về trước, ngủ thôi bà xã, anh mệt quá!”
Có lẽ bởi vì tối hôm trước ăn mặc quyến rũ quá nên hôm sau Thời Tiêu ốm thật, đầu đau như búa bổ, đau họng, nghẹn mũi, sổ mũi, chảy nước mắt,… dấu hiệu của bệnh cảm cúm, không thể không gọi điện xin nghỉ làm, trong lòng cô lại thầm thở phào.
Nói thực lòng, giờ bảo cô tiếp tục đối diện với Hứa Minh Chương, cô tự thấy mình không đủ dũng khí, hơn nữa, Thời Tiêu cười khổ, biết đâu sau tối qua, anh ấy càng thêm hận cô. Xét cho cùng thì từ đầu đến cuối đều không phải lỗi của anh ấy, cũng không phải lỗi của cô, có lẽ tất cả là do s