XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341265

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1265 lượt.

en anh ta à? Giảng đường của anh ta lúc nào cũng đông nghẹt, người đến nghe toàn là các cô gái trẻ, đúng là rất hấp dẫn!”
Thời Tiêu cười: “Tiền bối Tưởng chính là một hotboy khi còn học ở trường đại học A bon tôi đấy!”
Đúng lúc ấy Diệp Trì đi ra, nghe được câu này liền nhướng mày: “Tiền bối Tưởng? Ai thế?”
Thời Tiêu chợt đưa tay lên sờ sờ sợi dây chuyền trên cổ trong vô thức. Diệp Trì chợt hiểu ra, mặt mày sầm sì, ngồi xuống bên cạnh Thời Tiêu, nói:
- Lâm Yến, cái gã Tưởng Tiến ấy có thật tốt như em nói không? Có vẻ hơi bị nói quá thì phải!
Diệp Sinh lắc đầu: “Mấy hôm trước em có đến trường đón Lâm Yến, vô tình gặp mặt anh ta, đúng là một thanh niên khôi ngô tuấn tú, trông không hề tầm thường!”
Cơn ghen bỗng ập đến, Diệp Trì ôm lấy Thời Tiêu, nói: “Hôm nào anh cũng phải đến gặp thử mới được, nhân tiện cảm ơn anh ta đã quan tâm đến Tiêu Tiêu nhà anh!”
Thời Tiêu chẳng buồn để tâm đến vẻ mặt hắc ám của anh ta. Lâm Yến đưa mắt nhìn hai người một lượt rồi cười: “Hình như hai người cũng không cùng một khoa, hơn nữa anh ấy còn hơn Tiêu Tiêu mấy tuổi, hai người làm sao quen nhau thế?”
Diệp Trì mở to mắt nhìn Thời Tiêu. Cái nhân duyên này thật đúng là chẳng biết nói làm sao. Thời Tiêu cắn chặt môi, hồi lâu chậm rãi nói: “Ừm, lần đó tôi đi xe đạp đâm phải anh ấy, thế là quen nhau!”
Diệp Trì lạnh lùng nói: “Trường A to như thế, em đúng là biết đâm nhau đấy nhỉ, đâm ngay anh chàng hotboy của trường!”
Thời Tiêu nhíu mày,Diệp Trì hồi lâu không nói. Diệp Sinh khẽ đằng hắng: “Chuyện đó… Chị Tiêu, chuyện vào Đảng của chị giải quyết đến đâu rồi?”
Thời Tiêu lắc đầu. Diệp Trì liền choàng vai cô: “Cô ấy ngốc như thế thì biết gì chứ. Anh đã bảo làm ở cái bộ phận ấy làm gì, chẳng có màu mè gì đâu. Diệp Sinh , em xem có thể giúp cô ấy chuyển đi đâu không?”
Bà Diệp cũng phụ họa: “Mẹ thấy cũng phải. Diệp Sinh, con phải để ý thử, kiếm việc gì nhẹ nhàng một chút!”
Thời Tiêu vội vàng xua tay: “Không cần đâu ạ, con làm việc ở đây cũng tốt lắm mà!”
Diệp Sinh lại tỏ vẻ nghiêm túc nói: “Với học vấn của chị, làm một cán bộ nhỏ đúng là mai một nhân tài, để em xem có chỗ nào tốt rồi giúp chị chuyển!”
Thời Tiêu làm sao nói xen vào được, chuyện này coi như đã được định đoạt.
Xe vừa lăn bánh, mặt Thời Tiêu đã xị ra, Diệp Trì mặc kệ cô. Đến khi về đến tầng hầm để xe, Thời Tiêu mới u uất nói: “Hôm nào anh nói chuyện với em trai anh, em không muốn chuyển việc, công việc hiện nay của em đang làm rất ổn!”
Diệp Trì tháo dây an toàn, hừ giọng: “Em chớ có xị cái mặt ra, anh nói chuyển là chuyển! Cái gì mà làm rất tốt, em tưởng anh không biết đấy à? Cái gã sếp của bọn em sắp coi bọn em như gái tiếp khách rồi, người khác anh không quan tâm, nhưng vợ của Diệp Trì này đâu thể để cho họ chà đạp như vậy được!”
Thời Tiêu giật nảy: “Làm sao anh biết?”
Diệp Trì đột nhiên xoay mặt cô lại, nhìn thẳng vào mắt cô hồi lâu: “Sao, còn có chuyện giấu anh phải không?”
Tim Thời Tiêu đập thình thịch, cúi gằm mặt, gạt tay anh ra: “Anh nói nhăng cuội gì vậy?”
Diệp Trì vốn dĩ chỉ tiện miệng hỏi vậy, nhưng vẻ chột dạ của Thời Tiêu khiến cho anh hoài nghi. Anh nheo nheo mắt: “Không phải có chuyện gì giấu anh thật đấy chứ?
Thời Tiêu chẳng buồn đếm xỉa, mở cửa xuống khỏi xe. Diệp Trì lắc đầu mỉm cười, mình đúng là nghi vớ nghi vẩn. Đường đường là Diệp thiếu gia, không ngờ cũng có ngày hôm nay. Nếu là một năm trước, ai dám nói anh sẽ trở nên lép vế trước một người phụ nữ như thế này?
Hôm qua Hồ Quân gọi điện nói với Diệp Trì tối hôm đó tại nhà hàng Cẩm Giang hình như nhìn thấy Thời Tiêu với mấy cô gái đi tiếp khách. Thông tin của Hồ Quân chắc chắn không sai. Diệp Trì chỉ suy nghĩ một lát liền hiểu ra ngay đây là chuyện không thể tránh khỏi.
Hồ Quân nói, bọn họ mỗi lần đi tiếp khách là lãnh đạo cấp cao xuống đều lựa chọn những cô hoa khôi của cơ quan để đi tiếp khách. Các cơ quan nhà nước đều vậy, với bộ dạng bắt mắt của Thời Tiêu, không bị bắt đi thường xuyên đã là may mắn lắm rồi.
Diệp Trì mới đầu cũng định thuận theo ý Thời Tiêu, nhưng sau khi xảy ra chuyện này, anh nhất quyết không đồng ý. Nếu Thời Tiêu đã thích làm ở cơ quan nhà nước, vậy điều chuyển cô lên cấp cao hơn, như thế mới khiến anh yên tâm. Có Diệp Sinh “bảo kê”, để xem còn có ai dám động đến vợ của Diệp Trì này nữa không?
Thời Tiêu vào nhà rồi mà vẫn thấy không thoải mái, hai chiếc giày hất mỗi nơi một chiếc. Diệp Trì vào sau, nhìn thấy cảnh tượng này liền biết ngay cô vợ bé bỏng lại dằn dỗi rồi. Anh bỗng thấy buồn cười, muốn dỗi anh chứ gì, được thôi, cứ dỗi đi, anh đã có cách trị cô rồi!
Anh từ tốn cúi xuống nhặt giày lên, xếp gọn gàng rồi đi lên gác. Thời Tiêu đã vào nhà tắm rửa, Diệp Trì cũng vào nhà tắm ở phòng khách để tắm rửa. Thời Tiêu vừa tắm vừa thấp thỏm, rốt cuộc Diệp Trì biết được bao nhiêu? Thời Tiêu lúc này thấy sợ hãi thực sự, nói thế nào thì cô cũng là một phụ nữ đã có chồng, lại đi hôn hít với một người đàn ông ở nơi công cộng như vậy, nếu như một người đàn ông bình thường nhìn thấy chắc cũng phát điên chứ đừng nói là