Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341293
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1293 lượt.
hông để cô kịp phản đối mà đội luôn lên đầu cô, sau đó lại lấy thêm một cái áo khoác lông cừu màu trắng, khoác vào cánh tay và kéo cô xuống
Thời Tiêu bó tay với Diệp Trì, con người này, chỉ cần anh ta muốn thì người khác đừng mong phản đối. Mềm nắn rắn buông, ngang ngược vô cùng, giống hệt như quân phát xít ngày xưa.
Thời Tiêu bị Diệp Trì kéo ra khỏi cửa, lái xe ra khỏi nhà. Cô chẳng buồn đoái hoài đến anh, ngoảnh đầu nhìn ra cửa sổ.
Mùng một tết, trên đường rất ít xe cộ. Con đường thường ngày vẫn đông nghẹt giờ bỗng thông thoáng hẳn ra.
Thời Tiêu không khỏi cảm thấy thấp thỏm, bất an. Nói thật lòng đến bây giờ cô vẫn không thích tụ tập với đám bạn của Diệp Trì cho lắm, chẳng có chung đề tài nói chuyện, hơn nữa hôm nay còn có Hứa Minh Chương.
Hứa Minh Chương, vào đúng lúc bản thân cô đã quyết định sẽ quên con người này thì anh ta lại chẳng do dự lao vào cuộc sống của cô, anh ta muốn thế nào? Cô không thể nào biết được.
Có đôi lúc cô nghĩ, sở dĩ hai người không thể quên được nhau là bởi vì họ chia tay nhau đúng vào lúc tình cảm nồng nàn, sâu đậm nhất. Lúc ấy ngây thơ biết bao, trong cuộc sống, ngoài tình yêu ra vẫn chỉ có tình yêu. Lúc ấy Thời Tiêu cũng nghĩ sẽ nói thật với Hứa Minh Chương, nhưng mẹ anh, một người phụ nữ thông minh và sắc bén đã không cho cô cơ hội ấy.
Bà ta rất hiểu con trai mình, vì vậy Thời Tiêu không thể không ôm đồm hết vào mình. Cô vốn dĩ không phải là thánh mẫu, nhưng vì bố mẹ mình, cô còn có thể làm khác sao? Cho đến tận lúc này, cảnh tượng người mẹ lúc nào cũng vui vẻ của cô đã mất ăn mất ngủ suốt mấy ngày vẫn còn hiện rõ như in trong đầu cô, khiến cô vô cùng áy náy.
Cho dù có quay trở lại, Thời Tiêu vẫn chỉ có thể lựa chọn như vậy, đấy chính là hiện thực.
Điều hòa trong xe bật hơi cao, Diệp Trì nới lỏng ca vát, ngoảnh đầu liếc Thời Tiêu, thấy cô vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ thất thần. Nhiệt độ trong và ngoài xe chênh lệch khá lớn, trên cửa kính bị phủ bởi một lớp hơi nước dày đặc, ngón tay thon dài, trắng muốt của Thời Tiêu đang vẽ lung tung trên mặt kính
Diệp Trì có cảm giác Thời Tiêu đang âm thầm lặng lẽ chống đối anh. Anh khẽ nhoẻn miệng cười, biết cô có hơi sợ anh, nhưng như thế cũng tốt,
nhìn bề ngoài trông cô có vẻ rất nhu mì, ngoan ngoãn, nhưng bên trong lại vô cùng bướng bỉnh. Nếu cô chẳng biết sợ cái gì, thật không biết sẽ phải làm sao nữa. Nhưng đối với cô nàng bướng bỉnh này phải biết mềm nắn rắn buông. Anh vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp mặt cô, lúc ấy cô đi xem mắt một gã đàn ông khác, phản ứng cuối cùng của Thời Tiêu là dùng cái miệng độc địa của mình để làm cho người ta tức chết.
Cứ nghe những gì cô vừa nói mà xem: bố mẹ tôi còn chẳng quản lý được nữa là anh? Nói thực lòng, Diệp Trì là ai chứ? Dám nói những lời như thế với anh? Ngay cả lần anh một mực đòi xuất ngũ để đi du học, trong nhà chỉ có mỗi bố anh dám la mắng anh, Thời Tiêu chính là người thứ hai dám đối xử với anh như thế.
Lần trước ở cổng hội quán cũng vậy, chẳng qua chỉ ném một sợi dây chuyền của cô thôi, thế mà cô trở mặt với anh ngay lập tức. Thời Tiêu có hơi bướng bỉnh nhưng bộ dạng lại rất dễ thương, tính tình lúc bình thường cứ hiền như khúc gỗ, lại có phần rất tươi tắn, thế nên anh rất yêu cô, chỉ có điều cô không biết mà thôi.
Đây là lần đầu tiên Thời Tiêu gặp cô ta, chắc khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, toàn thân toát lên vẻ thanh cao và quý phái, rất hút hồn; chỉ một nụ cười thoảng qua của cô cũng khiến Thời Tiêu nghĩ đến bông hoa lan nở rộ trong thư phòng của Diệp tướng quân, rất có cốt cách. Nhưng nghĩ đến Tả Hồng, cô lại thấy bực, người gì mà có một cô vợ chưa cưới như thế này ở bên cạnh, thế mà còn đi tán tỉnh Quyên Tử. Mẹ kiếp, Thời Tiêu chỉ muốn chửi thật to!
Hứa Minh Chương! Thời Tiêu cố gắng coi như anh ta không tồn tại. Ăn cơm xong, cô ngoan ngoãn ngồi xuống một góc ghế sô pha. Chẳng hiểu sau đó thế nào mà mấy người h lại bày bàn chơi mạt chược, vừa đủ hai bàn, thế là lại càng chẳng có ai làm phiền sự yên tĩnh của Thời Tiêu nữa. Trong phòng rất ấm áp, nhưng mới ngủ được một lát, cô đã tỉnh rồi, tiếng mạt chược ồn ào quá, khiến cô ngủ không ngon.
Diệp Trì ném con bài ra, tranh thủ liếc sang cô, bảo: “Nếu em buồn ngủ thì lên đi ngủ đi. Phòng đầu tiên phía bên tay trái là của anh đấy!”
Thời Tiêu dụi dụi mắt, đứng dậy, phát hiện ra chỉ còn một bàn của họ thôi, bàn bên kia, Mạc Vân Kha và Phong Cẩm Phong đang ngồi xem một bộ phim kinh điển: “Kiêu hãnh và định kiến”, bộ phim mà trước đây cô và Quyên Tử từng say mê, xem đi xem lại không dưới mười lần. Đó là lần đầu tiên hai người đi đến sự thống nhất trong quan niệm thẩm mỹ về đàn ông, cả hai người cùng thích anh chàng Darcy trong phim. Thời Tiêu chỉ cảm thấy Darcy rất nho nhã và phong độ, hơn nữa tình yêu của anh rất nồng nhiệt và thuần khiết. Về sau cô hỏi Quyên Tử có nghĩ như vậy không, cô nàng liền nhìn cô như nhìn người ngoài hành tinh: “Tớ thích mấy thứ vô dụng ấy làm gì? Tớ thích nhất là anh ta có nhà, có xe, bố mẹ ch