Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341404
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1404 lượt.
sáng màu vàng nhạt lên người
cô, khiến hình dáng cô nhòe đi, không thể nhìn rõ, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn thẳng vào anh chẳng chút e dè.
Hứa Minh Chương đột nhiên cảm thấy không thể hiểu nồi, có thể nói anh rất hiểu cô, ít nhất là Thời Tiêu của trước đây. Cô rất nhát gan, lúc đuối lý chẳng bao giờ dám hùng hồn như thế cả. Nhưng tính cô cũng khá nóng nảy, nếu bị chọc giận hoặc ấm ức quá, cô sẽ nổi đóa lên.
Ngoài chuyện chia tay ra, hai người chỉ i cọ có một lần duy nhất, chính là lần cô nổi đóa lên. Lần ấy Hứa Minh Chương đang học năm thứ tư, chuẩn bị tốt nghiệp nên rất bận rộn, chẳng còn thời gian dành cho bạn gái nữa. Thực ra cũng bởi vì muốn ở lại đại học A để học thạc sĩ nên anh đã đi khắp nơi tìm kiếm tài liệu, bận tối tăm mặt mũi. Sau khi xong việc, anh và Lục Nghiêm định ra ngoài ăn mừng, liền gọi Thời Tiêu đi cùng, nào ngờ gọi điện thoại mãi mà không có ai bắt máy, bạn kí túc của Thời Tiêu cũng không biết cô đi đâu, nói là đi từ tối qua vẫn chưa thấy về.
Chỉ có điều, lúc này cô dựa vào đâu mà hùng hồn phản bác lại anh? Là cô sai trước tiên, chẳng phải thế sao? Hay là bản thân anh đã hiểu lầm cô?
Hứa Minh Chương bỗng nhớ lại lời Lục Nghiêm: “Minh Chương, có lẽ có nhiều chuyện không đơn giản như vẻ bề ngoài của nó!”
Tâm trạng Hứa Minh Chương chợt dịu xuống: “Bốn năm trước…”
Vừa nói đến đây thì cánh cửa nhà kính mở ra, Hồ Đình Đình bê một khay nước vào, hoài nghi nhìn hai người:
- Sao sắc mặt khó coi thế? Không phải nhân lúc em ra ngoài để cãi nhau đấy chứ?
Thời Tiêu khẽ cúi đầu: “Làm gì có chuyện đấy, tôi và Hứa tiền bối không thân nhau lắm, làm gì có chuyện cãi cọ!”
Những đường gân xanh trên trán Hứa Minh Chương giật giật. Hồ Đình Đình bật cười, đưa cốc sữa trên khay cho cô: “Không phải em không cho chị uống cà phê mà là anh Diệp Trì không cho chị uống. Nếu chị có bất mãn thì cứ gặp anh ấy!”
Thời Tiêu đón lấy ly sữa, dòng sữa ấm áp đi vào cổ họng, xoa dịu trái tim nhức nhối của cô. Cô cảm ơn rồi khẽ gật đầu chào hai người, đi ra khỏi vườn hoa
Hứa Minh Chương bê cốc cà phê nóng trong tay. Hơi ấm từ ly cà phê không thể sưởi ấm cho anh, anh vẫn cảm thấy cái lạnh tê tái tỏa ra từ trong tim.
Thời Tiêu đi vào trong phòng, cơn buồn ngủ lại ập đến. Cô ngáp một cái, rồi cái nữa. Diệp Trì lắc đầu, bỏ bộ bài trong tay xuống, lại gần bế bổng cô lên gác.
Cả phòng im bặt, Phong Cẩm Thành lén liếc nhìn Phong Cẩm Phong, cô nàng cũng đang đứng ngẩn người trước cầu thang, không biết là nghĩ gì, chỉ thấy ánh mắt thật u ám.
Tả Hồng thở dài: “Lần này Diệp Trì sa lầy thật rồi, tình yêu là gì chứ? Mẹ kiếp, thật khó hiểu!”
Câu nói này của anh ta lọt đến tai Mạc Vân Kha đang ngồi xem phim một mình. Cô khẽ cười, tình yêu ư? Với bọn họ, tình yêu là một điều khó khăn. Ánh mắt cô dừng lại ở đầu cầu thang, lòng thầm nhủ, Thời Tiêu thật hạnh phúc, tình yêu của Diệp Trì quá thuần khiết và rõ ràng.
Hết tết, Diệp Trì lại bắt đầu bận bịu, nói rằng có công trình lớn bắt đầu đi vào hoạt động. Thời Tiêu không hiểu những chuyện này, nói chung cứ dăm ba hôm anh lại đi công tác, một tháng thì phải đến nửa tháng đi công tác.
Nhưng cô lại thấy rất nhẹ nhõm, vẫn bình thản sống qua ngày. Dần dần cô bắt đầu có hứng thú với việc nấu nướng. Thực ra đây cũng chẳng phải việc khó khăn cho lắm, không được ngon nhưng cũng không đến nỗi chết vì ngộ độc, đây là lời nhận xét của Diệp Trì về món ăn do cô làm. Nhưng cho dù là vậy, những món ăn mà lần đầu tiên cô làm, anh vẫn ăn ngấu nghiến như thể ba ngày rồi không được ăn, ăn sạch bách, chẳng để lại miếng nào. Nửa đêm anh liên tục trở dậy uống nước, ngày hôm sau cô giúp việc đến hỏi: “Sao muối lại ít đi nhiều thế này?”
Lúc này Thời Tiêu mới hay món ăn mình làm mặn chết đi được, chắc phải mặn gấp mấy lần dưa muối. Cô áy náy thỉnh giáo cô giúp việc, tự tay làm hai món rồi tự mình nếm trước, cảm thấy dù không được coi là món ngon nhưng ít nhất cũng vừa miệng hơn. Diệp Trì về nhà, ăn liền ba bát cơm. Tối hôm ấy, Diệp Trì vô cùng dịu dàng mặc dù Thời Tiêu cảm nhận rất rõ sự vui mừng đến phát điên trong tim anh. Tối hôm ấy, cô thậm chí còn cảm thấy, Diệp Trì thực sự yêu cô, rất rất yêu cô.
Thu dọn bàn ăn xong, Thời Tiêu mới phát hiện ra mình bắt đầu biết nhớ nhung Diệp Trì. Anh đã đi công tác ba ngày rồi, hôm qua gọi điện về bảo, phải hai ngày nữa anh mới về được, bảo cô ngày mai đi chơi với Quyên Tử cho đỡ buồn, hoặc đi chơi với Hồ Đình Đình cũng được, đừng nhốt mình ở trong phòng.
Hồ Đình Đình cô tránh còn không được, Quyên Tử gần đây lại bận rộn, chỉ có cô là nhàn rỗi, thế nên không nên đi quấy nhiễu người khác.
Trưởng phòng Châu đẩy cửa bước vào, thông báo: “Hôm nay cục trưởng Vương chúng ta mời đi ăn chơi, mọi người đi hết nhé. À phải rồi, có thể dẫn theo người nhà!”
Cả phòng hoan hô ầm ĩ, chị Điền cười hớn hở vỗ vai Thời Tiêu: “Thời Tiêu này, nghe nói chồng em đẹp trai hết sảy, bọn chị vẫn chưa kịp nhìn kĩ, lần này em phải gọi anh ý đến cho bọn chị biết mặt nhé!”
- Anh ấy đi công tác rồi ạ!”
Thời Tiêu nói vẻ áy náy. Chị Trịnh ngồi