Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341299
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1299 lượt.
bên cạnh bật cười: “Chị Điền, chị tưởng tổng giám đốc Diệp cũng như chúng ta đấy à, trong tay người ta không biết bao nhiêu công ty lớn bé, là doanh nghiệp mạnh nhất cả nước, làm gì có thời gian ngồi chung với chúng ta?”
Thời Tiêu vội nói: “Hôm trước anh ấy có nói đợi vài hôm nữa sẽ mời cả phòng chúng ta đi ăn để cảm ơn các anh chị đã quan tâm đến em!”
Mắt chị Trịnh với chị Điền sáng trưng: “Được lắm, vậy chúng ta kiên nhẫn chờ đợi thôi!”
Thời Tiêu thường không tham dự những cuộc tụ tập kiểu này ở cơ quan, nhưng dù gì cũng đang đội trên đầu cái mũ “con dâu nhà họ Diệp”, nếu cứ không tỏ ra thân thiện với mọi người một chút, chẳng hiểu sau lưng mình họ sẽ nói gì nữa?
Đến nhà hàng Cẩm Giang mới biết, không chỉ có cục cải cách và phát triển của họ mà còn có mấy người ở cục công an và tòa án, đương nhiên Hứa Minh Chương và Lục Nghiêm cũng có mặt. Thời Tiêu không khỏi than trời, thầm nghĩ lý do để trốn về trước, nhưng trưởng phòng Châu đã nhìn thấy cô: “Nào nào Thời Tiêu, mau ngồi xuống đây, cô với cậu Hứa và cậu Lục chẳng phải từng học cùng trường sao? Càng có nhiều chuyện để nó
Thời Tiêu đành phải ngồi xuống giữa Hứa Minh Chương và Lục Nghiêm, cô như ngồi trên thảm đinh, chẳng khác gì chịu tội. Những phụ nữ làm trong cơ quan nhà nước đều là những “anh hùng” về rượu. Trong phòng hành chính của họ, chị Điền với chị Trịnh cũng uống rượu thành thần, uống hết một chai Nhị Oa Đầu mà vẫn tỉnh như sáo. Bởi vì không có sự chênh lệch về tửu lượng giữa nam và nữ nên mọi người uống càng hăng.
Thời Tiêu cũng khó thoát. Mặc dù không đến mức bị chuốc rượu, nhưng cũng phải uống ít nhiều. Lúc Diệp Trì gọi điện đến, Thời Tiêu đã uống hai cốc rồi, thực ra không sao, nhưng anh vẫn nghe ra: “Lại uống rượu đúng không?”
Thời Tiêu im bặt không nói gì, cô biết anh không cho cô uống rượu, nhưng trong hoàn cảnh này, cô mà uống nước ngọt e không thích hợp lắm. Diệp Trì nổi cáu, mình mới đi công tác có vài ngày mà cô nhóc đã không chịu nghe lời. Đúng là Thời Tiêu uống được, nhưng không có mình ở bên cạnh, nhỡ uống say rồi biết đâu lại kết hôn với một gã đàn ông khác thì sao? Nhưng nghe giọng của cô là biết ngay, rõ ràng cô lại đang hờn dỗi anh rồi.
Anh hít một hơi thật sâu rồi hỏi: “Em đang ở đâu?”
Lần này thì Thời Tiêu chịu mở miệng trả lời: “Ở Cẩm Giang, lát nữa ăn xong còn phải đi hát nữa!”
Diệp Trì bị vẻ hùng hồn của cô làm cho tức điên lên. Anh nghiến răng: “Tiêu Tiêu, có phải không có anh ở nhà nên hôm nay em như được xổ lồng không hả?”
Cô dửng dưng đáp: “Dù gì cũng là đồng nghiệp, người ta đi chẳng lẽ mình lại không đi?”
Diệp Trì gật gù cười: “Đồng nghiệp của em giỏi thật đấy, bảo em đi là em đi, coi chừng sau này họ lừa bán em đấy!”
Thời Tiêu mặc kệ Diệp Trì, ấn nút kết thúc cuộc gọi rồi tắt máy, sau đó lẽ lưỡi hậm hực với cái điện thoại: “Đàn ông đàn ang gì mà chỉ biết quản thúc người khác, đi công tác rồi mà cũng muốn quản lý người ta!”. Thời Tiêu còn nhớ, hồi cô học cấp ba, đến bố mẹ cô cũng không quản lý cô nghiêm ngặt như thế.
Diệp Trì nghe thấy tiếng tút tút vọng từ đầu dây bên kia, sững người vì kinh ngạc, sau đó mới lắc đầu bật cười: cô nàng này bị mình chiều hóa hư, từ chỗ làm mình làm mẩy chuyển sang ngang nhiên chống đối rồi.
Cũng may là anh đã thầm dặn dò trước với lãnh đạo cục cải cách và phát triển của cô rồi, chắc họ sẽ không làm gì quá đáng. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Cẩm Phong đang nhìn anh chằm chằm:
- Thời Tiêu à?
Cẩm Phong hời hợt hỏi một câu, thấy anh gật đầu liền đứng dậy, lấy áo khoác ngoài vắt lên cánh tay: “Đi thôi!”
Cô luôn cố gắng che giấu tâm trạng của mình, đưa tay lên giả vờ xem đồng hồ: “Mới có chín giờ, sớm thế này đã về khách sạn thì chán chết, hay là đi uống một ly đi!”
Có suy nghĩ này trong đầu, đột nhiên Diệp Trì lại phát hiện đấy chính là động lực lớn, còn lớn hơn cả món lợi nhuận kếch xù. Anh say mê như ma nhập, đích thân đến tận nơi này để xem xét môi trường, đưa ra những yêu cầu rất khắt khe của mình. Tất cả chỉ bởi một câu nói của Thời Tiêu, cùng với hình ảnh tuyệt mỹ của cô vào khoảnh khắc ấy.
Hôm qua, lúc động thổ, anh bỗng cảm thấy cảm động khó nói nên lời, có cảm giác như mình đang tận tay gieo một hạt giống, đang ân cần chăm sóc chờ ngày hạt giống nảy mầm, phát triển và ra hoa.
Nghĩ đến đây, anh chợt muốn về nhà ngay lập tức, liền ngoảnh đầu nói với Cẩm Phong: “Thôi, giờ anh phải về nhà!”
Cẩm Phong không khỏi giật mình, tưởng mình nghe nhầm: “Anh bảo đi đâu cơ?”
Diệp Trì mỉm cười, lấy điện thoại ra, ấn phím rồi nói: “Chuẩn bị ngay cho tôi một chiếc xe, tôi phải về nhà!”
Cẩm Phong trợn tròn hai mắt nhìn Diệp Trì lái xe đi. Cô đứng ngây ra ở bên đường, mãi không thể định thần lại. Gió biển phả vào mặt cô, thoáng lạnh khiến cô rùng mình, nhưng làm sao có thể lạnh bằng cảm giác trong tim cô lúc này. Sự ghen tị bùng lên trong lòng Cẩm Phong. Tại sao Thời Tiêu lại may mắn đến thế, cô ta dựa vào đâu, cô ta có tư cách gì? Cô ta thậm chí chẳng yêu Diệp Trì,