Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341303
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1303 lượt.
ích nhất kiểu làm tình nào không? Cậu có biết trên người cô ấy có mấy cái nốt ruồi không? Cậu có biết bộ dạng cô ấy lúc lên đỉnh ra sao không? Cậu có biết cô ấy thích nhất được tôi hôn vào đâu không?”
Diệp Trì cứ nói một câu là mặt Hứa Minh Chương lại trắng bệch ra vài phần. Nghe Diệp Trì nói hết, mặt Hứa Minh Chương đã cắt chẳng còn giọt máu, những mạch máu trên trán giật giật. Diệp Trì cảm thấy vô cùng khoan khoái, thằng ranh này muốn đối đầu với mình á? Cứ tu luyện thêm tám trăm năm nữa đi!
Diệp Trì cao tay dùng cách tấn công về mặt tâm lý anh muốn hủy hoại sự cao ngạo của đối phương. Sự tự tin và cao ngạo của anh ta khiến cho Diệp Trì cảm thấy chướng mắ. Anh ta sao dám chắc Thời Tiêu không yêu anh? Yêu hay không liên quan gì đến Hứa Minh Chương! Là hòa họp hay cãi vã, là yêu hay ghét đều là chuyện riêng của hai người với nhau, chẳng liên quan quái gì đến Hứa Minh Chương cả.
Quả nhiên Hứa Minh Chương đã bị Diệp Trì làm cho sốc. Trước đó anh cũng từng nghĩ, anh ta sẽ chẳng nể nang gì mình đâu, thậm chí với những gì mà anh biết được về Diệp Trì, rất có thể anh ta sẽ cho anh vài đấm. Mà Hứa Minh Chương biết rằng, xét về văn hay võ, anh đều chẳng phải đối thủ của Diệp Trì.
Diệp Trì từng là nhân vật nổi tiếng trong thương trường, từng là thần tượng của anh và Lục Nghiêm lúc còn trẻ. Chỗ dựa duy nhất trong lòng anh chính là tình yêu, anh yêu Thời Tiêu, Thời Tiêu cũng yêu anh, nhưng anh đã quên mất một điều là, hai người họ đã cách nhau đến bốn năm về thời gian cùng với khoảng cách địa lý quá xa xôi.
Trong bốn năm, hai người bọn họ, mỗi người một nơi, ôm một mối hận, tủi nhục, ấm ức, thương nhớ, nhưng anh cũng không có dũng khí quay lại, bỏ lỡ mất bốn năm, Thời Tiêu cũng đã trở thành vợ của người khác.
Thời Tiêu, cô nữ sinh từng vì nụ hôn của anh mà trợn tròn mắt, không biết dùng mũi để mà thở, mặt đỏ bừng lên vì ngượng, lúc xem phim còn bắt chước nhân vật nữ chính, chủ động hôn anh, vẻ mặt ngây ngô, ngại ngùng, cắn chặt môi nằm trên giường của anh… hiện giờ đã nằm trong vòng tay của một gã đàn ông khác.
Hứa Minh Chương siết chặt nắm tay, duỗi ra rồi lại nắm chặt lại, nắm chặt rồi lại duỗi ra, hồi lâu sau mới bình tĩnh lại được. Đây đều là sai lầm của anh, anh có tư cách gì mà ép Thời Tiêu phải giữ thân vì anh, quá khứ đã trôi qua, bọn họ có thể vẫn còn có tương lai, có thể… chỉ cần Diệp Trì có thể cho anh có cái “có thể” này.
Diệp Trì thật sự khâm phục thằng nhóc này, trầm tĩnh, điềm đạm, đối mặt với sự khích bác của mình mà vẫn giữ được lý trí, đúng là không phải tầm thường!
Diệp Trì trầm ngâm suy nghĩ, nếu như hai người đổi vị trí cho nhau, chắc chắn anh đã chẳng do dự vung một đấm cho phía đối phương, mặc kệ cha hắn là ai. Nhưng đổi lại nếu Diệp Trì là Hứa Minh Chương, nếu đã yêu, bốn năm trước anh sẽ tuyệt đối không buông tha, đồ ngốc!
Nhưng dù gì Hứa Minh Chương cũng chẳng phải là Diệp Trì, đây cũng là điểm khác biệt giữa hai người. Tình yêu của Hứa Minh Chương được xây dựng trên niềm vui của cả hai người. Còn Diệp Trì, chỉ cần tôi thích thì sẽ là của tôi, cho dù hiện giờ không yêu tôi, sau này cũng buộc phải yêu tôi, hơn nữa chỉ được yêu mình tôi.
- Thời ơi, em có điện thoại này!
Chị Điền chuyển ống nghe sang cho Thời Tiêu, Thời Tiêu ngẩn người hồi lâu mới nhấc máy:
- Là anh…
Nghe thấy giọng nói từ trong điện thoại vọng ra, những ngón tay thon dài của Thời Tiêu siết chặt ống nghe, mạnh đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch ra, hồi lâu sau mới khẽ ậm ừ.
- Ra ngoài đi Tiêu Tiêu, xin em đấy!
Con người Hứa Minh Chương là một người đàn ông rất truyền thống, anh thích tất cả những thứ truyền thống, văn hóa, tư tưởng, anh từng nói với Thời Tiêu, anh yêu em, vì vậy anh sẽ chờ đợi, chờ đợi đến khoảnh khắc danh chính ngôn thuận có được em, giống như chúng ta cùng trồng một cái cây, đợi cho nó lớn lên, khai hoa, kết trái.
Lúc ấy ngốc biết chừng nào, đâu có ngờ chỉ một trận gió thổi qua, những cánh hoa mới nở sẽ rơi rụng xuống, hoa rụng rồi thì lấy đâu ra quả?
Thời Tiêu cuối cùng vẫn ra ngoài, không phải vì những khoảnh khắc đẹp đẽ giữa hai người từng có mà bởi vì cô nghĩ nên cắt
Cô sai rồi, ngay từ đầu cô đã sai. Lúc Hứa Minh Chương quay trở lại, cô nên nói rõ ràng với anh, hồi đầu cô nhanh chóng đồng ý kết hôn với Diệp Trì chính là để chặn đứng đường lùi giữa cô và Hứa Minh Chương.
Nói thực lòng, Thời Tiêu biết Hứa Minh Chương yêu cô, có lẽ giờ vẫn còn yêu, nhưng cô cũng biết anh mắc bệnh “sạch sẽ”, rất nghiêm trọng, bệnh sạch sẽ về cơ thể, về tình cảm. Mà khoảnh khắc cô lên giường với Diệp Trì, cô đã hiểu rằng, cả đời này, cô và Hứa Minh Chương chỉ có thể là hai người không chung đường, chỉ có thể là tiếc nuối.
Cuộc đời thường không như con người mong muốn. Thời Tiêu cảm thấy như vậy là vận mệnh đã khoan dung với cô lắm rồi, mất đi tình yêu nhưng cô lại bảo vệ được bố mẹ, bảo vệ được gia đình bé nhỏ của mình, cô chưa bao giờ hối hận về sự lựa chọn của mình. Cho dù đến nay đã bốn năm qua