Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341304
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1304 lượt.
uá khó!
Rút giấy ăn ra, lau sạch những giọt nước mắt trào ra, chỉnh lại quần áo, Thời Tiêu bước ra ngoài.
Đây là hội quán nghỉ ngơi, rất rộng rãi, cách bài trí cũng rất độc đáo, phong cách Đông Tây khác biệt rõ rệt, hành lang hoàn toàn theo phong cách phương Tây, phảng phất mùi cà phê nồng nàn. Dưới nền nhà trải lớp đệm dày, đi bên trên cứ êm như ru.
Thời Tiêu vừa ra khỏi nhà vệ sinh đã nhìn thấy Minh Chương đang đứng dựa lưng vào tường, tâm trạng sốt ruột thấy rõ. Nhìn thấy Thời Tiêu ra, anh liền đứng thẳng người lên, nhìn cô chăm chú, hồi lâu sau mới khó khăn mở miệng: “Em… Có phải em có bầu rồi không?”
Thời Tiêu còn chưa kịp gật đầu, trong ánh mắt cô đã trào lên sự hoang mang. Phía sau Hứa Minh Chương, Diệp Trì đột nhiên xuất hiện, ánh mắt sắc lạnh khẽ lướt qua Thời Tiêu, khiến cô sợ hãi giật lùi lại sau mấy bước.
Hứa Minh Chương ngoảnh đầu lại. Diệp Trì không nói nửa lời giơ tay giáng thẳng một đấm vào mặt Hứa Minh Chương. Hứa Minh Chương bị đánh loạng choạng rồi ngã ra sau; anh ta nhanh chóng định thần lại rồi vung tay trả đòn.
Hai người đàn ông lao vào nhau ẩu đả. Thân ủ của Diệp Trì thì khỏi nói, Hứa Minh Chương cũng chẳng kém cạnh. Lúc còn học đại học, Thời Tiêu cũng thường đi theo anh và Lục Nghiêm đến phòng tập Takwondo. Do vậy mặc dù phải đối phó với Diệp Trì, anh cũng không thua kém.
Nhưng hiện giờ, hai người chỉ biết lao vào nhau đánh đấm, chẳng còn nhớ chiêu thức gì nữa, chỉ biết đòn nào hiểm thì dùng đòn đấy, cả hai đều liều mạng với nhau.
Sau cơn khủng hoảng, Thời Tiêu có hơi ngây ra, không biết sao Diệp Trì lại đến. Ngẩng đầu lên nhìn, sau lưng họ còn có Phong Cẩm Phong và Hồ Đình Đình, còn cả Phong Cẩm Thành nữa. Trong ánh mắt của Phong Cẩm Phong toát lên sự khinh bỉ và ác ý.
Đại lý đầu tiên của Phong Cẩm Phong ở đối diện với hội quán này, đã khai trương không lâu trước. So với trung tâm thành phố huyên náo, Cẩm Phong chọn khu này đúng là một lựa chọn thông minh.
Đây là một khu vực đặc biệt trong thành phố, ít ồn ào nhưng lại rất xa hoa, ngoài hội quán giải trí ở đối diện, cách đó không xa còn có nhà hàng hải sản số 9. Ở nơi này, việc vui chơi và ăn uống khá phong phú.
Cẩm Phong cũng không hẳn làm là để kiếm tiền, chẳng qua là làm để giết thời gian, chỉ là để ở lại trong nước, lấy đó là cái cớ hợp lý, nếu không bố mẹ cô chắc chắn sẽ đưa cô ra nước ngoài, mà ở nước ngoài thì làm gì có Diệp Trì?
Cô thừa nhận mình đang ghen tị, ghen tị
đến phát điên. Mỗi lần nhìn thấy Diệp Trì ôm ấp, bảo vệ Thời Tiêu như bảo vệ báu vật, Cẩm Phong lại không kiềm chế được sự ghen tị trào dâng trong lòng. Dựa vào đâu cô ta lại gặp may mắn như vậy?
Cẩm Thành liếc nhìn Cẩm Phong, thở dài: “Phong à, em chỉ phí công thôi, tin anh đi, cứ thế này chỉ khiến cho mọi chuyện càng thêm tồi tệ!”
Lần đầu tiên trong cuộc đời Cẩm Thành cảm thấy cô em họ Cẩm Phong của mình thật ngốc nghếch, chẳng hiểu tâm lý đàn ông chút nào. Tình yêu vì có tranh chấp mà càng trở nên bền vững, huống hồ Diệp Trì lần này đã thật lòng, đã như bị ma nhập rồi. Cho dù Thời Tiêu có không yêu anh ta thì cả đời này cũng đừng mong thoát khỏi tay Diệp Trì dù chỉ một ngày.
Nếu như cả hai đã yêu nhau, thế thì một Cẩm Phong nhỏ nhoi làm được trò trống gì? Vì vậy, cho dù Cẩm Phong có vắt óc nghĩ kế, cuối cùng cũng vẫn công toi mà thôi, kết cục sẽ chẳng khác gì tám năm trước.
Cẩm Thành nhìn hai “động vật giống đực” đang liều mạng với nhau ở hành lang, ngoảnh đầu lại liếc Cẩm Phong. Trên mặt Cẩm Phong lúc này chẳng có chút vui vẻ nào, thay vào đó là sự u ám, sự u ám đến chết chóc.
Từ nhỏ đến lớn, có thể nói là kể từ lúc bắt đầu hiểu chuyện, Cẩm Phong đã xem Diệp Trì đánh nhau. Trong ấn tượng của cô, Diệp Trì lúc ấy mặc dù rất nghịch ngợm nhưng đánh nhau cũng vẫn rất có phong cách. Kể từ lúc ở nước ngoài về, mặc dù bị nhiễm phong cách Anh, thỉnh thoảng có nổi điên đánh nhau thì cũng không đến mức hoàn toàn mất đi lý trí như lúc này. Nó khiến cho Cẩm Phong dường như nhìn thấy Diệp Trì của trước đây, một Diệp Trì nông nổi, tàn nhẫn, liều mạng. Mà tất cả những điều này chỉ vì một người phụ nữ, bỗng chốc Cẩm Phong cảm thấy buồn bã, bất lực và nản chí đang tích đầy trong lòng, hoàn toàn chẳng có cái cảm giác vui sướng như cô từng nghĩ trước đây.
Hồ Đình Đình kinh hãi nhìn hai người đàn ông đang đánh nhau trước mặt rồi chuyển sang nhìn Thời Tiêu đang đứng dựa vào hành lang, mặt cô trắng bệch chẳng còn giọt máu, đã thế bức tường sau lưng cô còn vẽ một bông hoa hướng dương rực rỡ, màu vàng rực rỡ càng làm nổi bật vẻ trắng bệch trên mặt cô, đôi mắt to càng thêm long lanh, môi cắn chặt, hai bàn tay đan chặt vào nhau, đặt lên vùng bụng dưới, nhìn trân trân vào hai người đàn ông đang đánh nhau, không nói nửa lời.
Hồ Đình Đình có ấn tượng rất tốt về Thời Tiêu, lần đầu tiên gặp mặt, cảm thấy Thời Tiêu cũng không đến nỗi tồi, nhưng so với những người phụ nữ trước của anh Trì thì còn kém xa. Nhưng bù lại được đôi mắt, đôi mắt to và trong veo. Khi bắt g