Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1302 lượt.

ặp đôi mắt ấy, bạn sẽ phát hiện ra rằng, hóa ra trên đời còn có một nơi trong veo đến thế.
Hồ Đình Đình thu lại ánh mắt, nhìn sang Hứa Minh Chương. Người đàn ông lịch làm trong ấn tượng của anh hóa ra cũng có lúc như thế này, hung hăng như một con bò tót trên đấu trường, cứ như là muốn liều mạng, trong ánh mắt vằn lên những tia máu, bất chấp tất cả, chỉ muốn đẩy đối phương vào con đường chết. Cô chưa bao giờ nghĩ anh lại giỏi võ như vậy. Nhưng cho dù có giỏi võ cũng chẳng phải là đối thủ của Diệp Trì. Hai người chẳng chung đường, tính cách lại hoàn toàn khác nhau. Diệp Trì được đào tạo trong quân đội, học được cách đánh ổn định, chuẩn xác và tàn nhẫn, cách đánh chẳng theo quy luật gì. Hứa Minh Chương đương nhiên chẳng phải là đối thủ của Diệp Trì. Diệp Trì chớp lấy thời cơ đã ngã ra đất. Diệp Trì chộp lấy cái lọ hoa ở bên cạnh, định đập xuống.
- Diệp Trì…
Cẩm Thành vội vàng ngăn lại, để Diệp Trì tiếp tục e là hậu quả khôn lường. Hồ Đình Đình định thần lại, chạy đến chặn trước mặt Hứa Minh Chương nhưng bị Hứa Minh Chương lấy hết sức lực toàn thân đẩy ra, nhìn thẳng vào mắt Diệp Trì, chẳng chút e dè.
Hồ Đình Đình tức đến phát khóc, đã như vậy rồi còn cứng đầu, anh không biết rằng Diệp Trì dám đập cái lọ ấy xuống, anh không biết Diệp Trì dám làm vậy.
Hồ Đình Đình nhìn thấy Thời Tiêu vẫn đứng chết trân ra đó liền la lên: “Thời Tiêu, xảy ra án mạng đến nơi rồi, chị không nhìn thấy à?”
Nhắc đến Thời Tiêu, Diệp Trì bắt đầu định thần lại, ngẩng đầu nhìn Thời Tiêu, ánh mắt trào lên sự phẫn nộ, điên cuồng, thậm chí có chút u ám. Chút u ám ấy đã bị Thời Tiêu phát hiện ra. Cô không nén được thở dài, giọng nói nhẹ như hơi thở: “Em với tiền bối đang nói lời tạm biệt, bọn em đã nói sau này sẽ không gặp lại nhau, anh yên tâm… còn nữa. Diệp Trì, hình như em có bầu rồi!”. Nói xong cô cũng chẳng buồn đếm xỉa đến những người đang ở đây nữa mà đi lướt qua hai người, bước ra ngoài. Diệp Trì sững người trông như một bức tượng g
Hồi lâu sau anh mới từ từ đặt cái lọ trong tay xuống, khóe miệng nhoẻn cười, cũng chẳng buồn đến xỉa đến Hứa Minh Chương lúc ấy cũng đang ngây ra như thằng ngốc mà vội vàng chạy theo Thời Tiêu.
Hứa Minh Chương đột nhiên cảm thấy đau đớn toàn thân, trong lòng, nỗi đau tuyệt vọng, đau thắt ruột gan. Lần đầu tiên Hứa Minh Chương có cảm giác chân thực đến thế. Thời Tiêu của anh đã thực sự không còn là của anh. Vào khoảnh khắc anh buông tay cô, cô như một cánh bướm đã đạp cánh bay đi, không còn chút dấu tích.
Mắt Hứa Minh Chương tối sầm lại, đổ nhào ra đất, thật muốn cứ thế này mà chết đi. Hồ Đình Đình thấy anh nằm yên bất động liền hoảng hốt, vội vàng chạy đến vỗ vào mặt anh, nhưng có vỗ thế nào anh cũng không mở mắt. Cô sợ đến phát khóc.
Cẩm Thành quỳ xuống kiểm tra một lượt rồi nói: “Diệp Trì hiểm thật, mau gọi xe cấp cứu. Cậu ta bị gãy mất hai xương sườn rồi. Đình Đình, em đừng động vào cậu ta!”
Thời Tiêu ra khỏi hội quán, chưa đi được bao xa thì bị Diệp Trì đuổi kịp. Anh bế cô lên, mở cửa xe, lên xe, nhanh chóng lái xe ra khỏi hội quán. Trên xe, Diệp Trì gọi luôn cho chú Phan rồi hai người đi thẳng đến bệnh viện. Lúc đến nơi, chú Phan giật nảy mình, vừa sắp xếp cho một bác sĩ giỏi nhất khoa phụ sản khám cho Thời Tiêu, vừa kéo tay Diệp Trì đi xử lí các vết thương trên người anh ta. Diệp Trì không nghe, cứ nắm chặt tay vợ, luôn miệng hỏi bác sĩ kiểm tra cho Thời Tiêu: “Có đúng không, thế nào rồi? Mấy hôm nay cô ấy chẳng ăn mấy, ban nãy trên đường đi còn nôn ọe mấy lần…”, nói nhiều còn hơn cả đàn bà. Thời Tiêu bỗng thấy rất buồn cười. Cô ngoảnh đầu lại nhìn anh, đưa tay ra nắm lại tay Diệp Trì, những ngón tay bé nhỏ gãi gãi vào bàn tay anh…
Diệp Trì thấy lòng nhẹ nhõm hơn, dường như chỉ cần nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ ấy, hạnh phúc thấy rằng cả thế giới này đều nằm gọn trong lòng bàn tay anh.






“Ai da…”
Diệp Trì nhìn vào gương, xoa xoa những vết bầm tím ở trên mặt, nắm đấm của thằng ranh Hứa Minh Chương ấy cứng thật, lại cứ nhắm thẳng vào mặt, vào các khớp, những điểm yếu trên người. Ban nãy không thấy gì, giờ tắm xong mới thấy đau nhức khắp người, nhưng mà đau cũng đáng. Diệp Trì không nén được cười, anh bật cười ha hả, người đàn ông trong gương bỗng chốc trở nên ngốc nghếch. Vợ anh, con anh, kể từ nay về sau, thằng ranh ấy chẳng đáng một xu. Tất cả đều là của anh, đều là của anh!
Nhưng nghĩ kĩ lại mới thấy hôm nay đúng là anh nóng nảy quá. Vừa nhận được điện thoại của Cẩm Phong, Diệp Trì đã không kiềm chế được cơn giận trong lồng ngực. Hứa Minh Chương, giỏi lắm, mày dám dụ dỗ vợ tao!
Diệp Trì rất “kỵ” Hứa Minh Chương, điều này trong lòng Diệp Trì hiểu rất rõ. Mặc dù ngoài miệng vẫn bảo mình chiếm thế thượng phong, nhưng những lời Hứa Minh Chương nói chẳng khác gì con dao nhọn cứa vào tim Diệp Trì.
- Thời Tiêu yêu tôi, rất rất yêu, yêu đến mức đã giấu nhẹm chân tướng sự việc bốn năm trước, cam tâm để tôi hiểu lầm cô ấy thay lòng đổi dạ. Tính cách của cô ấy thực chất không phải như vậy, chắc chắ