Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343652
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3652 lượt.
uối kia gần kề tựa như có thể vươn tay chạm tới.
Phục Linh tựa vào vai Đồng Trác Khiêm hồi lâu, rốt cuộc cảm nhận được_________
Cổ đau!
Những ngày qua rốt cuộc là vận khí gì? Dựa vào bả vai cũng có thể làm cho cổ đau, dùng sức đánh lên cổ, tay lại bị Đồng thiếu gia chụp lại lạnh lùng hỏi: “Đủ rồi chưa?”
Phục Linh bị lộn nhào trong phi cơ, tức giận nổi lên, chợt vỗ một cái vào nệm, lảo đảo lắc lư đứng dậy, đưa ngón giữa lên trời.
“***, bà đây ngồi phi cơ ngươi cũng không yên sao?”
Dứt lời, ánh mắt cổ quái nhìn Đồng Trác Khiêm, sau đó đá một cước vào mông phi công đang mất hồn trước mặt.
“Mẹ anh ở nơi nào?”
Khi phi công nghe thấy Phục Linh gầm lên giận dữ, một giọt mồ hôi liền rơi xuống, một cước lúc nãy giống như đá bể thủy tinh, làm cho tim hắn muốn vỡ cả ra, nhất thời bị dọa cà lăm không khạc ra nỗi một chữ.
Đồng Trác Khiêm mắt lạnh đảo qua, đang chuẩn bị động thủ, như không ngờ Phục Linh đột nhiên tiến lên từng bước, cánh tay dài nhỏ đưa đến gần thắt lưng của phi công đang đeo_____
“Tôi hỏi, mẹ anh ở nơi nào?” Kéo dải băng hồng khó thấy treo ở lưng quần hắn, Phục Linh cười híp mắt hỏi.
Về truyền thuyết của dải băng này, Phục Linh biết rất nhiều.
Chính là mấy ngày trước đây, đúng, là mấy ngày trước đây.
Bị tên khốn Sở Viêm nhốt trong phòng, bên ngoài lúc nào cũng có mấy tên áo đen canh giữ, những tên mặt lạnh kia đều đeo một dải băng hồng trên lưng quần.
Mặc dù khó thấy được, lại bị mắt sắc bén của Mạnh tiểu thư nhìn thấy.
Thật ra thì lúc ấy là như vậy_____
Mạnh tiểu thư vô cùng muốn trốn, nhưng ngại chó giữ cửa quá nhiều nên sinh lòng oán hận, mắt cô nhìn thấy cái dải băng hồng không quá nổi bật kia cũng cảm thấy vô cùng khó chịu, vì vậy liền rống lớn.
“Biến thái, tại sao không mặc quần lót hồng bên ngoài luôn đi, buộc cái dải băng hồng của mấy bà cô làm gì?”
Lúc ấy không ai để ý đến cô, nhưng cô lúc đó không được ăn cơm trưa, trước kia không ăn thì cũng không vội, nhưng bây giờ mang thai, phải lo cho hai người.
Vì vậy, dải băng hồng kia Phục Linh nhớ thật kỹ.
Mà điểm quan trọng là, thành viên tập đoàn Đông Âu, trên lưng quần đều phải mang một dải băng hồng.
Đối với bọn chúng, đó là đồ vật còn quan trọng hơn cả sinh mạng, là dũng cảm, cơ trí, là đại diện cho thân phận độc kiêu hiển hách của bọn chúng.
Nhưng đối với Phục Linh mà nói, đó là thứ không đáng một đồng, là đại diện cho thiểu não kinh điển.
Hôm nay, Phục Linh lại nhìn thấy cái dây hồng này làm cho lửa giận lên cao, trước chỉ đạp cho một cước, dù sao có Đồng thiếu gia ở đây, sẽ không bị thua thiệt.
Thật ra thì, phi công này cũng ngu ngốc quá, đã làm gián điệp lại còn mang theo đồ để chứng tỏ thân phận, không phải là tìm chết sao?
Bỉ ổi cười hai tiếng, Phục Linh tính trộm thắt lưng, lại bị cánh tay Đồng Trác Khiêm bắt được, không chịu buông ra làm cô có chút khó chịu, nhưng vẫn đi theo anh.
Vỗ vỗ vai phi công, Phục Linh lại hỏi lần nữa: “Mẹ anh ở nơi nào?”
Phi công mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trong tối tăm u ám cảm thấy thân phận của mình đã bị lộ, Phục Linh còn muốn tiếp tục hỏi, Đồng thiếu gia cũng không đủ bình tĩnh, một tay trực tiếp xách cổ tên phi công lên, một tay điều khiển máy bay.
Trong nháy mắt, Phục Linh chỉ biết quỳ lạy.
“Nói cho ông biết, ngươi trà trộn vào như thế nào?”
Phi công hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt tuấn tú quay qua chỗ khác, bộ dạng thà chết không khuất phục, Đồng thiếu tóm hắn lắc lắc hỏi: “Không nói?”
Đồng chí phi công thoạt nhìn rất nhỏ con, nhưng lòng dũng cảm lại rất lớn, cho nên tiếp tục không nhìn Đồng thiếu.
“Như vậy, ném xuống được không?”
Được rồi, Phục Linh buồn nôn, bởi vì Đồng thiếu nói những lời này thật sự quá dịu dàng giống như đang hỏi: “Phục Linh, cho em năm trăm ngàn có được không?”
Phục Linh ảo tưởng, lại đột nhiên nghe thấy âm thanh cao vút, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy tay Đồng Trác Khiêm trống trơn đang chuần bị đóng cửa khoan máy bay.
Phục Linh sửng sốt, hồi lâu mới hồi hồn, lẩm bẩm nói: “Anh____đem hắn ta ném xuống?” giọng nói kia nghe như không thể tưởng tượng nổi.
“Uhm.” Đồng thiếu lạnh lùng đáp một tiếng, sau đó bắt đầu điều khiển máy bay.
Phục Linh ở sau lưng anh đột nhiên yên tĩnh lại, giống như đột nhiên bị người cướp mất thanh âm cùng hô hấp.
Nơi này cao như vậy, người kia rớt xuống, là tan xương nát thịt? Không thì cũng té đến mức má nhận không ra? Tóm lại hắn sẽ thành một bãi máu làm người ta nôn mửa.
Mặc dù hắn tiếp cận không có ý tốt, hơn nữa cô cũng rất ghét những người trói cô đó, nhưng bọn họ ít nhất cũng không cần phải chết như thế?
Hơn nữa, tiện tay cướp đi sinh mạng một người, là chuyện đơn giản như vậy sao?
Phục Linh đột nhiên đỏ mắt, lớn tiếng quát: “Hắn ta sẽ chết!”
“Không nên chết sao?” Đồng Trác Khiêm lạnh lùng hỏi, cặp mắt híp lại nhìn về phía trước.
Những lời này như chất vấn, Phục Linh trong giây lát nhớ lại Đồng Trác Khiêm là quân nhân, là thần thoại bất bại, anh làm sao lại không phải là người nhẫn tâm đây?
Nhưng là, cô không thể nhìn người cứ