Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Giáp Đồng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343648

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3648 lượt.

” Phục Linh chiếp chiếp nói, một tay gác chán nhìn đám mấy trắng,
rất nhàm chán bắt lấy tay Đồng gia, sau đó vẽ vòng tròn lên đó: “Đồng gia, anh nói mây
trắng tại sao lại trắng vậy? ”
Tề Tiểu Chấn ho khan hai tiếng.
Đồng Trác Khiêm nheo mắt suy tư.
Chẳng lẽ đây là tác dụng của virus trong cơ thể? Thông minh vốn đã không có, nay lại
giảm xuống âm rồi?
Đồng gia bắt đầu triệt triệt để để lo lắng.
Lúc yên tĩnh đã có bộ dáng như vậy, sau này khờ thật không biết sẽ thành như thế nào
nữa.
Mà Phục Linh vẫn không ý thức được lời mình nói có bao nhiêu chấn động, cô nhìn cảnh
sắc quay ngược ngoài cửa sổ, đột nhiên cảm thấy vô cùng quen thuộc, cũng không phải
là đường trở về nhà họ Đồng. truyện được copy từ
Bỗng dưng, đầu óc cô linh hoạt: “Đồng gia, anh muốn đi về nhà em sao? ”
“Uhm. ”
Trong phút chốc, giống như có dòng nước ấm dâng lên trong tim cô, Phục Linh giống như
đa nghe ca xướng, giống như nghe thấy giọng ca chim hoàng anh, quá sức tuyệt vời làm
say lòng người.
Cô đột nhiên trở tay ôm Đồng Trác Khiêm, không để ý đến Tề Tiểu Chấn đang ở trước
măt nhiều chuyện, giống như con chim nhỏ nép vào trong ngực Đồng gia.
“Anh, em phát hiện hôm nay anh thật sự rất đẹp trai. ”
Thanh âm nhu mềm, phiêu phiêu, dịu dàng mềm mại kia, thật làm cho Đồng gia gợi lên ý
định muốn hung hăng thương yêu cô.
Đáng tiếc, đáng tiếc, Đồng Trác Khiêm lắc đầu một cái, bấm tay tính toán, chỉ còn một
tháng.
Ngoại trừ nhẫn nại, cũng chỉ có nhẫn nại, không có cách khác, hết thảy đều phải vì con.
Xe lảo đảo dừng ở trước cửa biệt thự nhà họ Mạnh.
Lại nhìn thấy được cảnh vật quen thuộc, lòng Phục Linh không khỏi run rẩy, thật giống
như chưa bao giờ rời đi vậy.
Dù sao, cuộc gặp gỡ không gọi là lớn kia cũng suýt chút nữa làm cô mất mạng.
“Mẹ? Mẹ? ” Ở ngoài cửa nhấn chuông, nửa ngày cũng không thấy ai trả lời, Phục Linh
nhịn không được hét lên, đem kêu to tên tất cả mọi người trong nhà, ngay cả con chó
Harl má Liễu nuôi cũng gọi.
Nhưng không ai để ý cô.
Đi ra ngoài rồi sao?
Phục Linh lắc đầu một cái, lập tức hủy bỏ ý nghĩ này.
Coi như ba mẹ có đi ra ngoài cũng sẽ có má Liễu ở lại trông nhà, tầm mắt Đồng Trác
Khiêm đột nhiên bị bụi đất màu đen ở góc tường hấp dẫn.
Anh đi tới, sau đó vuốt bụi đen trên đất lên ngửi: “Đây là mùi thuốc súng? ”
A? Phục Linh sửng sốt, đáy lòng bất an: “Có ý gì? ”
“Khi nãy chúng ta đi vào, chẳng lẽ em không nhận ra là không có ai ở chốt an ninh sao? ”
Nghe Đồng gia nói như vậy, Phục Linh mới bắt đầu cảnh giác, cô đột nhiên chạy ra khỏi
cửa vườn hoa, nhìn hai bên biệt thự.
Sau đó sắc mặt cô trắng bệch.
Biệt thự xinh đẹp của nhà cô, nhìn đằng trước vẫn như cũ, nhưng phía sau lại bị nổ ra
một cái hố.
Phục Linh nhìn cái hố lớn đến mức dọa người kia, sắc mặt rất khó coi, sau đó hô lên một
tiếng: “Tề Tiểu Chấn. ”
Sắc mặt Tề Tiểu Chấn cũng thay đổi, có chút hoảng hốt khó mở miệng.
“Nói, rốt cuộc có chuyện gì? ” Đồng Trác Khiêm cũng mở miệng.
Tề Tiểu Chấn nghẹn đỏ mặt mới nói: “Chị dâu, chị chịu đựng một chút. ”
Tên này***nói so với chưa nói còn dọa người hơn, nghe thấy lời này, Phục Linh nháy mắt
cảm thấy hai chân mềm nhũn, một câu cũng không dám hỏi tiếp.
Bốp một cái, Đồng Trác Khiêm đánh vào đầu Tề Tiểu Chấn: “Mau nói. ”
Tề Tiểu Chấn lập tức thay đổi sắc mặt: “Năm ngày trước có người lẻn vào biệt thự Mạnh
gia phóng hỏa…..” Anh nói rất chậm làm cho Phục Linh thiếu chút nữa thì té xỉu.
“Ba mẹ tôi đâu? Tại sao đến bây giờ mới nói cho tôi biết? Tại sao khi nãy lại không nói? ”
“Bác gái Đồng bảo, chuyện này cho chị biết trễ một chút. ”
Phục Linh ngơ ngác: “Tại sao phải cho tôi biết trễ? ”
“Lúc thủ phạm phóng hỏa, Mạnh xử trưởng đã phát hiện ra, nhưng là không chạy kịp, mà
khi đó, hậu viện lại bị người dội bom, một khắc đó nổ tung. ”
Tề Tiểu Chấn đang nói cái gì, Phục Linh đã nghe không rõ nữa, cả người cô trở nên
choáng váng, nhìn cái gì cũng không rõ, đầu cô bị hai chữ “nổ tung” kia đánh cho bất
tỉnh.
Thân thể cô thoáng chốc mềm nhũn, được Đồng Trác Khiêm ôm vào trong ngực.
“Chị dâu______”
"Con mẹ nó cậu mau nói cho xong." Đông Trác Khiêm cũng xanh mặt, anh nghe Tề Tiểu
Chấn nói, biết rõ cậu ta vẫn chưa nói hết.
"Mạnh xử trưởng chỉ bị thương nhẹ."
“Hô”, Đồng Trác Khiêm cảm người trong ngực thở phào nhẹ nhõm, lại lập tức bị lời nói kế
tiếp của Tề Tiểu Chấn đánh ngã.
"Nhưng bác gái Mạnh bị thương khá nghiêm trọng, bây giờ vẫn còn đang ở bệnh viện Mã
Lệ."
"Em muốn lập tức đi xem mẹ." Phục linh run run rẩy rẩy từ trong ngực Đồng Trác Khiêm
đứng dậy, sống lưng thẳng tắp, giống như là đã hoàn toàn đón nhận tất cả.
Cô không để Đồng gia ôm lên xe, mà chính mình từng bước từng bước lên xe.
"Phục linh, có anh ở đây."
Là ai ? Là ai nhẹ nhàng nói chuyện ở bên tai cô? Cô có chút hoảng hốt, nhưng cũng trả
lời.
"Em biết rõ."
Nghĩ tới tình trạng của cha mẹ mình, trong lòng Phục Linh thật sự không dễ chịu, lại đột nh


pacman, rainbows, and roller s