Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Giáp Đồng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343649

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3649 lượt.

thế chết đi trước mặt mình.
“Đồng Trác Khiêm!” Cô đột nhiên quát lên. “Anh làm sao có thể tàn nhẫn như vậy? Sao anh không dứt khoát cũng đem em ném xuống đó luôn đi?”
Thân phi cơ run rẩy, giống như chính thân thể Đồng Trác Khiêm.
Vào giờ phút này, thiên thời địa lợi người lại bất hòa, Đồng Trác Khiêm lần đầu tiên có xúc động muốn tự sát, hai mắt anh nhìn chăm chú về phía trước, môi mỏng cắn chặt, một lúc lâu sau khi Phục Linh rống giận, anh dùng thanh âm vô cùng bất đắc dĩ hô lên, sau đó ngoài ngàn dặm phảng phất giống như cũng có thể nghe thấy tiếng anh nghiến răng nghiến lợi nói: “Em không nhìn thấy túi dù trên lưng hắn sao?”
“Hả?”
Ách____
Giống như thật không để ý.
Phục Linh hồi tưởng một chút, hình như trên lưng phi công có một cái túi, sau đó không có lương tâm mà cười: “Mới vừa rồi nói giỡn thôi, chỉ là nói giỡn thôi.”
Đồng Trác Khiêm không nói lời nào, cũng chả thèm để ý đến cô.
Phục Linh tự biết đuối lý, nhưng cũng không dám quấy rầy anh, nhàn hạ ngồi ổn định ở một bên.
Trầm mặc như vậy hồi lâu, máy bay đã tiến vào địa phận Trung Quốc, vào lúc này, sinh mạng hai người đã có thể bảo đảm.
Ở trên máy bay rất nhàm chán nhưng không ngờ Đồng Trác Khiêm lại lên tiếng.
Anh buồn buồn hỏi: “Hỏi em chuyện này.”
Phục Linh thật mong chờ Đồng thiếu gia quay đầu lại hỏi, vội vàng chân chó: “Đại gia cứ nói, cứ nói, em nhất định trả lời.”
Đồng Trác Khiêm trầm ngâm một chút, cau mày vô cùng tuấn tú hỏi: “Mới vừa rồi tại sao em cứ hỏi mẹ hắn ở đâu vậy?”
“Hả______” Phục Linh sửng sốt, sau đó bỉ ổi cười: “Vừa rồi hỏi mẹ hắn ở đâu để quăng hắn về đó.”
Đồng thiếu nháy mắt sửng sốt, giống như được thức tỉnh.
Thật sự là hảo kinh điển, anh muốn quay đầu lại nhìn cái người phụ nữ đằng sau một chút, nhưng lại không thể.
Mặc dù kỹ năng điều khiển của anh tốt vô cùng, nhưng anh không thể tự cao mà quay đầu lại liếc nhìn cô, nếu không may xảy ra chuyện gì, khả năng cũng rất cao?
Trực thăng tiến vào địa phận Trung Quốc, phía dưới là mấy ngàn thước rừng cây tùng,
Phục Linh dựa vào cửa sổ chống đạn bằng thủy tinh, nhìn thiên nhiên sắc sảo không khỏi than một tiếng.
Đột nhiên nhớ lại chuyện mình đã đính hôn, trong lòng đột nhiên khó chịu.
“Đồng Trác Khiêm, anh tính khi nào thì dẫn em đi du lịch, để cho em biết bikini đảo Bali, thân thể Dubai, đàn ông ở Newyork đây?”
Cô vừa hỏi, Đồng thiếu lập tức trả lời.
“Chờ virus trong người em biến mất.”
Lòng Phục Linh đột nhiên bức rứt, cô thê mà lại quên mất trong người còn có một con virus giống như trái bom nổ chậm, lúc nào cũng có thể mất mạng.
Anh lúc nào cũng nhớ đến chuyện đó.
Phục Linh đột nhiên vuốt bụng, lẩm nhẩm nói trong lòng: “Bảo bảo , cha con thật tốt.”
Hơn ba giờ, Phục Linh đã ngủ say.
Máy bay chậm rãi tiến vào địa phận Thủ đô, Tề Tiểu Chấn dẫn theo một đám binh lính đến hoan nghênh anh trở về.
Trong thời gian anh đi, binh lính trẻ tuổi gầy đi không ít, có thể là do trong quân có nhiều chuyện phiền não.
Máy bay đáp xuống đất, Tề Tiểu Chấn chậm rãi chạy lại chào: Chào sếp!
Hai bàn tay anh dùng sức vỗ vai Tề Tiểu Chấn, dùng sức mạnh khiến cho Tề Tiểu Chấn rung chuyển: “Cậu cực khổ rồi, sáng mai đi ăn chân giò ở quán Kinh Đức, tôi mời.”
Tề Tiểu Chấn hắc hắc cười hai tiếng: “Lão đại là tốt nhất, biết em thích ăn chân giò.”
Nói xong, Đồng Trác Khiêm bước lại vào máy bay, cẩn thận bế Phục Linh đang ngủ say lên, sau đó bước ra ngoài.
“Chào sếp!” Vừa bước qua bên người Tề Tiểu Chấn, binh lính phía sau đột nhiên hành quân lễ, lớn tiếng hô, làm cho Phục Linh thất kinh tỉnh lại.
Sắc mặt Đồng Trác Khiêm lạnh lẽo, nhìn bốn phía.
“***, ai bảo mấy người chào ?”
Đáy lòng Tề Tiểu Chấn kinh hoàng.






Trận hô vang kia chẳng qua chỉ đánh thức Phục Linh, còn thật sự hù dọa cô là âm thanh kinh thiên của Đồng Trác Khiêm.
Cô hoảng sợ vỗ vỗ ngực, nghĩ muốn nổi nóng lên, nhưng lại ngại có nhiều người ở đây, cố gắng dằn lòng, an tĩnh nhắm mắt lại.
Một chút im lặng như vậy lại mang đến hiệu quả.
Đồng thiếu gia thấy Phục Linh nhắm mắt lại ngủ, rét lạnh lập tức biến mất, gương mặt lại sáng ngờ lên, khí phách tuyệt luân, anh quét mắt bốn phía, ra hiệu cho bọn lính yên lặng.
Tề Tiểu Chấn muốn bước tới nói chuyện, lại bị ánh mắt của Đồng Trác Khiêm dọa cho chết trân.
đề xuống. ”
“Cho hắn đánh rắm! ”
“Ai? Ai? Ai thúi? ” Mạnh tiểu thư đáng thương lần nữa bị tiếng gầm của Đồng Trác Khiêm
đánh thức, vừa tỉnh lại đã nghe thấy hai chữ “đánh rắm” làm cho giật mình.
Mí mắt Đồng Trác Khiêm giựt giựt: “Tiếp tục ngủ đi, không có chuyện gì. ”
Mạnh tiểu thư cũng rất muốn ngủ, nếu không cũng sẽ không ngủ đến hai lần như thế,
nhưng lần nào cũng bị thanh âm mạnh mẽ của Đồng thiếu đánh thức.
“Không ngủ nữa, bớt lo lắng hãi hùng. ”
Đồng Trác Khiêm lần đầu tiên biết áy náy, lập tức kêu dừng xe, sau đó chạy ra phía sau
ôm lấy Phục Linh, nhẹ giọng nói: “Ngủ đi, anh đây sẽ không ầm ĩ nữa. ”
“Anh mà còn vậy đi.