Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Giáp Đồng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343658

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3658 lượt.

ang bấm, phía trên mười con số là dòng chữ “Đồng lão
đại”.
Trong nháy mắt, hơi thở người thoáng chốc trở nên lạnh lẽo, Phục Linh nhìn người đàn
ông bên cạnh từ lùn nghèo trở thành cao phú suất, đây hoàn toàn là vấn đề khí chất
nha! Ánh mắt kia thật lạnh lùng, thật là khốc không chịu được.
Hơn nữa còn có mùi vị thiết huyết của quân nhân.dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com
(*thiết huyết: ý chí kiên cường, giàu lòng hi sinh)
Nếu như đã là quân lính, khả năng biết Đồng thiếu gia vẫn rất lớn.
Mà nếu như không phải vậy? Vậy phải thì như thế nào mà ông ấy biết cách liên lạc với
Đồng thiếu gia?
Ba________
Theo tiếng vang lên, nửa gương mặt của Tiểu Nhạn cũng bị đánh sưng lên, cô ngậm
miệng, máu đỏ sẫm từ từ chảy ra.
Tiếp tân quán bar từ đó đến giờ đều tâm tính trẻ con vào giơ khắc này hoàn toàn sợ
hãi, sợ hãi kéo theo nước mắt rớt xuống, giống như hồng thủy vỡ đê, cỏ dại lan tràn.
“Khóc nghe thật mệt, chận miệng lại.” Tên cầm đầu lạnh lùng nói rồi dẫn người đi lên
lầu.
Mà cái thứ chận miệng lại là cái ván đầy đinh, mũi nhọn lộ ra đầy châm chọc, tên đàn
em cầm hướng tới miệng Tiểu Nhạn, bỉ ổi cười một tiếng đưa tay vuốt mặt Tiểu Nhạn:
“Thật là một cô em xinh đẹp.”
Vừa nói, trong mắt liền hiện lên một chút tiếc hận, mang bàn chông hướng về phía Tiểu
Nhạn.
Trong nháy mắt, run rẩy sợn hãi ập tới.
“Rắc rắc________”
“A________”
Tiếng trước là tiếng tay bị người ta nhẹ nhàng vặn gãy, tiếng sau là tiếng Tiểu Nhạn hét
lên khi thấy bàn chông sắp tới gần, sau đó cô liền hôn mê bất tỉnh.’
Cái bàn chông bị một đôi tay hơi phát tướng bẻ gãy, người đàn ông trung niên trong
nháy mắt từ một tài xế biến thành ông chú siêu nhân mê hoặc hàng vạn thiếu nữ.
Người nọ nhẹ nhàng cười một tiếng, lại nhìn về tên cầm đầu đang cấp tốc chạy tới rồi
hô một tiếng.
“Anh Lưu, đã lâu không gặp.”
Cả người tên cầm đầu chợt run lên, sau đó có chút không thể tin được nhìn người trước
mặt, hét một tiếng kinh hãi: “Đại Đầu?”
Đúng vậy, ngoại hiệu của bác tài gọi là Đại Đầu, không phải lính đặc công, cũng không
phải quan quân gì, mà là cán bộ bán mạng khắp nơi, chẳng qua nhiều năm trước sau khi kết hôn thì ông nghỉ việc.
Cho nên có số điện thoại của Đồng gia cũng không phải là chuyện gì đáng kinh ngạc.
Mà Phục Linh núp ở phía sau khóe mắt đột nhiên co quắp, run run rẩy rẩy nuốt nước
bọt, ở trong lòng nói thầm : có tài như vậy làm sao lại lấy cái ngoại hiệu như vậy?
“Người anh em đã lâu không thấy, có muốn đi uống một chén không?” Đại Đầu vừa nói
vừa đi tới một phòng bao khác.
Lưu Uy nheo mắt lại, quét một vòng bốn phía, sau đó lạnh lùng nói: “Mới vừa rồi người
tài xế đó là cậu?”
Đại Đầu cũng không phủ nhận, mà rất nghiêm túc gật đầu một cái.
Không khí chung quanh cũng bắt đầu trở nên lạnh, giống như sắp có một tai họa lớn,
khiến cho Phục Linh đứng ở khoảng cách xa như vậy cũng cảm nhận được.
Tôi sợ, thật là kinh người nha!
“Người kia đâu?”
Đại Đầu bình tĩnh nhìn Lưu Uy không nói một lời nào, lại đột nhiên xông lên, không sử
dụng vũ khí mà trực tiếp dùng gậy áp đảo Lưu Uy, đẩy hắn cũng té xuống.
“Tôi thiếu Đồng gia một mạng, hôm nay liền trả lại.”
Lưu Uy, trong nháy mắt không phản ứng kịp, bị đẩy ngã, liền cũng bác tài lăn xuống cầu thang.
Mà ở trên cầu thang có một khúc cua, trải qua khúc đó, Phục Linh có thể thấy rõ ràng
hình ảnh hai người họ ôm nhau cùng lăn xuống giống như yêu nhau sánh cùng thiên
địa.
Phục Linh núp bên trong mà há hốc miệng nhìn, nhất thời hô hấp không thông.
Cô nhìn bác tài thân hình có chút mập dùng thân mình chịu tất cả nguy hiểm, mà khi
lăn qua khúc cua, ông đột nhiên hướng về Phục Linh máy môi.
“Chạy________”
Ôm Lưu Uy té xuống như vậy cũng không thể làm hắn bị thương, cái này bất quá chỉ để
tranh thủ thời gian cho Phục Linh mà thôi.
Đại Đầu cười cười, ông rất vinh hạnh có mặt ở tiệc đính hôn của ha người vào một
tháng trước, vừa lúc lại thấy được vợ của người ông vô cùng ngưỡng mộ.
Cũng tốt, lần này cô lại đúng lúc leo lên xe của ông.
Thật ra thì ông cũng đã đợi bên ngoài biệt thự từ lâu.
Thay đổi bất ngờ nhiều năm trước khiến cho ông hối hận đến tận bây giờ, vậy cũng tốt.
Thời gian quay ngược trở về một phút trước.
Đi cứu bác tài sao? Điều này căn bản là không thể thực hiện được, Phục Linh ảo não vò
đầu, liền nghe thấy tiếng nói cổ quái bên ngoài.
Sau đó liền hô vang lên, cô liếc nhìn lại, qua ánh đèn giống như nhìn được một chữ “Đi”
đè nén ở cổ họng kia.
Rốt cuộc là đi hay không đi?
Bên ngoài truyền đến tiếng hô lớn, còn có tiếng kêu la hỗn tạp của đám người bên
trong khiến cho đầu óc Phục Linh trở nên hỗn loạn.
Trong nháy mắt, cô tỉnh táo lại, cô xác định mình phải chạy.
Từ trước đến nay cô luôn là một người lí trí, mặc dù phần lớn thời gian đều điên điên
khùng khùng, nhưng cô không phải loại phụ nữ não ngắn, lúc này nếu xông lên, hai
người cũng trốn không thoát, hoặc là hai người cù