Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Giáp Đồng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343878

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3878 lượt.

, nhưng mà giờ phút này, chỉ cần một đầu gai mềm nhũn cũng có thể đâm rách da thịt, máu tươi tràn ra, giống như là trong tay anh đang cầm một đoá hoa màu đỏ xinh đẹp.
Mà anh, hoàn toàn không phát hiện.
“Đi chết đi——”
Tiếng hét điên cuồng của đàn ông, một phút kia, cặp mắt Đồng Trác Khiêm nhìn về phía ngọn nguồn phát ra âm thanh, xoay người liền chạy, phảng phất giống như lấy tốc độ nhanh nhất trong cả đời này.
——
Lúc ánh sáng chiếu vào đỉnh đầu Phục Linh, trong lòng Phục Linh không tránh khỏi nhìn trời hét lên.
Mẹ kiếp, ông trời thật muốn ta chết mà, con mẹ nó, ngươi sinh ra ta có ích lợi gì?
Bị người đàn ông bắt lấy cánh tay, thô lỗ lôi kéo ra ngoài, thân thể Phục Linh run lên, sau đó đứng vững, một cước đá vào bụng người đàn ông đang lôi kéo mình.
Ngay lập tức, người nọ bị đau, hai tay ôm kín bụng, buông Phục Linh ra.
“Động tay động chân là sao? Mẹ mày không dạy mày kính già yêu phụ nữ có thai hay sao?” Dứt lời, thừa dịp cả đám đang ngẩn người, nhấc chân bỏ chạy.
Một cây súng để ngang huyệt thái dương Phục Linh, họng súng phảng phất giống như vực sâu đen tối, lại phảng phất giống như mãnh xà đang chờ nuốt cô vào trong bụng, dần dần đọng lại trong không khí, làm cho thân thể Phục Linh trở nên cứng ngắc.
“Không hổ là người đàn bà của Đồng Trác Khiêm, có khí phách.”
Phục Linh hồi hồn, trong lòng càng thêm tỉnh táo, không khỏi cười lạnh: “Xem dáng vẻ của anh, cô gái của anh kêu lên rất có sức.”
Người nọ cau mày, lại nghe được Phục Linh nói tiếp: “Ấn đường của anh biến thành màu đen, cặp mắt không có sức sống, tứ chi bủn rủn, nhất định là làm chuyện đó quá nhiều, dẫn đến tình trạng bất lực, thoả mãn không được cô gái của mình, cho nên anh trở nên biến thái, nửa đêm ngủ không được không đi nam khoa khám bệnh, ngược lại chạy lên núi bắt phụ nữ có thai, sau đó nói lão nương có khí phách, cả nhà anh mới có khí phách.”
Lúc nói chuyện, Phục Linh liều mạng, đột nhiên nâng chân phải lên, liền hướng ngay phía bụng trở xuống, đầu gối trở lên, đá vào bảo bối của hắn.
Người đàn ông này không hổ là sát thủ mạnh nhất trong quân đội, trong nháy mắt khi Phục Linh động cước, hắn lập tức phản ứng lại, trên mặt biến thành một mảnh xanh tím, thủ sẵn súng trực tiếp bóp cò.
“Đi chết đi——”
Phục Linh nghe được tiếng hét kia thì giật mình, trong lòng trở nên lạnh lẽo, đôi chân dừng lại giữa không trung.
**, tổ tiên nhà mày, mày muốn làm thịt lão nương, lão nương vẫn phải phế mày.
“Đùng——” Một tiếng súng vang lên, chim trong rừng giật mình bay tán loạn.
Tiếng súng kia vọng vào bên tai, phảng phất giống như pháo hoa nổ mạnh, xinh đẹp không nói nên lời.
Mà lúc này, tình thế thay đổi.
Trước mặt Phục Linh, có một người đang đứng, dáng người tương đối được, cô gái kỳ lạ, đúng vậy, chính xác là kỳ lạ.
Đầu tóc nhiều màu giống như cây lau nhà, trên người là quần áo đỏ thẫm rộng thùng thình, dưới thân còn mặc quần màu xanh biếc, mà trên chân——
Phục Linh im lặng nhìn trời, trong lúc nhất thời quên mất mình phải kinh ngạc khi tìm được đường sống trong chỗ chết, chỉ còn lại cảm giác muốn quỳ lạy.
Choáng, dép bông Đôrêmon đẹp mắt như vậy, tại sao mình tìm hoài mà không được?
Đôi môi cô gái kia giống như đang nhai cái gì đó, nhóp nhép nhóp nhép, âm thanh cực lớn.
Phục Linh hít một hơi thật sâu, sau đó lấy trí thông minh của mình phỏng đoán, khẳng định nói: là mùi bạc hà, tuyệt đối là mùi bạc hà.
Bầu trời đen, trăng sáng, giết người trong đêm, ở tận sâu trong rừng rộng, người ấy đạp dép bông đi tới, miệng nhai kẹo cao su, bóng dáng phảng phất giống như quỷ dữ, Phục Linh trừ quỳ lạy cũng chỉ có quỳ lạy.
“Mỹ nữ.” Híp mắt liếc nhìn bốn phía, sau đó nhìn người đàn ông bị cô ấy cho tiếp xúc với đất mẹ, mở miệng nói: “Hơn nửa đêm ở đây làm gì?”
Một đám người bị bóng dáng kỳ lạ của cô gái này xuất hiện hù doạ, một lát sau mới phản ứng kịp, lập tức lấy súng từ lưng quần, nhắm ngay cô gái, giống như lúc nào cũng có thể nổ súng.
“Chút tài mọn, dám đem ra hù doạ chị sao?”
Phục Linh nhớ rõ, “mỹ nữ” kia nói như vậy.
Sau khi giọng nói kia phát ra, vô số tiếng súng vang lên, Phục Linh chạy trối chết, tìm đường thoát đi.
Khối đất trống giữa những lùm cây, ngay lập tức trở nên rối loạn, bụi bậm khắp nơi, chỉ thấy hai bóng người uyển chuyển chạy qua chạy lại, tránh thoát một viên rồi lại một viên đạn rào rạt bay 
Mà ở một thoáng kia, cô nhìn thấy Đồng Trác Khiêm.
Suýt chút nữa Phục Linh oà khóc lên, muốn liều mạng chạy tới, cho Đồng gia một cái ôm ấp áp, sau đó tát anh một cái.
Tại sao lần nào anh cũng chậm hơn người ta một bước?






Tình thế lập tức đảo ngược.
Phục Linh tự luyến suy nghĩ, nhất định là bởi vì dáng dấp của mình khéo léo như vậy, phấn chấn lòng người như vậy, cho nên ông trời nghĩ trái nghĩ phải, quyết tâm bỏ qua cho mình.
Ừ.
Nhất định là bởi vì như vậy.
Bên này, không ít người bị tiêu diệt, sau khi Hoa Chân dọn dẹp người cuối cùng, vỗ tay một cái, dáng vẻ giống như g