Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343662
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3662 lượt.
ng bị làm thịt.
Như vậy, thà chạy trước rồi nắm chắc cơ hội cứu ông ấy sau.
Cắn răng một cái, thừa dịp hỗn loạn Phục Linh chạy ra khỏi cửa, hướng bên trong cùng
mà chạy.
Quán bar rất lớn, lớn không thể tưởng tượng được, mà Phục Linh ngây người ở đây lâu
như vậy cũng coi như quen thuộc.
Bốn phía quán bar dựa vào dãy núi, chỉ cần nhìn thẳng chạy tới, qua mấy khúc cua sẽ
tới một căn phòng, nếu từ căn phòng này nhảy ra, chính là ra đến trên núi.
“Khốn khiếp!”
“Rắc rắc______”
Âm thanh giận dữ lan tràn khắp nơi, sau đó là tiếng xương người vỡ vụn.
Phục Linh không có nghe thấy, cô chỉ liều mạng chạy về phía trước mặc cho thấp thỏm
bất an trong lòng.
“Bùm______” đạn bắn ra, giật mình một mảnh máu khiến đám người hỗn loạn.
Tâm đột nhiên mãnh liệt nhảy một cái, bóng dáng đang chạy trốn chậm rãi dừng lại, nơi
muốn đến còn cách không bao xa, chỉ kém có một khúc quanh.
Chẳng qua chỉ là mười mấy giây đồng hồ suy tính, Phục Linh lại cảm thấy như đã trải
qua một nửa sinh mạng, một tiếng súng vang kia như bắn vào lòng cô.
Giống như đã qua một lúc lâu, cô rốt cuộc bước tiếp, phía sau đã có người đuổi theo,
âm thanh huyên náo không chịu nổi giống như báo hiệu sự kết thúc tính mạng.
Cô bước nhanh hơn, giống như trong nháy mắt trở nên nhạy bén, khi cuối đầu, một
giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống.
Cô cả đời số lần chảy nước mắt giơ tay là có thể đếm được.
Thì ra xúc động ngu ngốc không nghe khuyên bảo của mình, nhưng lại hại người khác
như vậy.
Hai chân cách mặt đất, nhảy vào dãy núi lớn, giờ phút này, cơn ác mộng ban đêm của
cô chính thức bắt đầu.
“Thật là một người phụ nữ dám hợp dám bỏ.”
Thanh âm trầm mang theo chút gì đó của phụ nữ kỳ ảo phát ra giữa bầu trời đêm, một
cái bóng màu đen đột nhiên cấp tốc chạy tới đuổi theo bóng dáng của Mạnh Phục Linh.
Sau khi Phục Linh nhảy vào đỉnh núi một lát, một đám người huyên náo nối gót cô đi
vào ngọn núi yên tĩnh phía sau quán bar.
Thời gian như ngừng lại, mọi người tới chơi đùa đều trải qua khiếp sợ, giống như nhớ
tới mục đích của mình, Tiểu Nhạn vẫn nằm bất tỉnh trên đất.
Người quản lý bị ném ra vỉa hè, ngốc lăng nhìn người đàn ông không ngừng chảy máu,
nơi bụng dưới đột nhiên mập mờ chảy ra một tí nước.
Âm thanh của vô số chiếc xe to truyền đến.
Nơi này từ trước tới giờ luôn là quán bar có tiếng ở thủ đô, nghênh đón một nhóm
người trong quân đội làm cho người ta nhìn mà kinh ngạc.
Đúng vậy, quân đội.
Đạn còn chưa bắn ra mà người đã giống như thật sự nghe được tiếng súng ở bên tai,
giật mình toát mồ hôi.
Trên xe nhảy ra một người, thân thể mạnh mẽ như mãnh hổ, vội vàng đi tới, trong
nháy mắt liền đến trước cửa quán bar.
Trải qua vở kịch kinh hoàng vừa rồi, nhiều người cũng không còn muốn chơi bời gì nữa,
đang chuẩn bị thu dọn mà đi lại không ngờ lại bị một đám quân nhân dùng súng chận
lại, giống như ngay cả chút không khí cũng không cho thoát ra.
“Toàn bộ đi vào lại cho ông!”
Hồn còn chưa kịp thu về vẫn còn đang đung đưa ở ngoài lại bị một tiếng hô tràn ngập
sát khí dọa cho hoảng sợ, mà một tiếng kia còn đem người quản lý còn chưa rõ thần khí
dọa cho hôn mê bất tỉnh.
Trong nháy mắt tiến vào quán bar, cặp mắt Đồng Trác Khiêm nhuộm đỏ giống như bất
cứ lúc nào cũng có thể chảy ra máu tươi.
Hai người té xỉu trên đất, cánh tay Tiểu Nhạn còn đang chảy máu, mà nằm đối diện với
cô là một người đàn ông bị máu nhuộm đỏ áo, xương cốt ông cũng bị thay đổi, hình
như đã bị người ta vặn gảy.
Đồng Trác Khiêm cảm giác giống như một bửa tiệc máu tanh, lại miễn cưỡng đè xuống.
Đây là lần thứ bao nhiêu có cái cảm giác này rồi?
Giống như lòng đang men theo vách đá lại bị người hung hăng đạp xuống.
Loại cảm giác đó, đau đến không muốn sống nữa, thật giống như một khắc sau sẽ
buông xuôi.
Phục Linh, anh nguyện cả đời không nhuốm máu, chỉ mong giờ phút này em bình an.
Anh nhếch môi, sau đó dị thường yên tĩnh lên lầu tìm kiếm.
Mà thứ duy nhất còn lại trong lòng là lời cầu nguyện anh không muốn tin tưởng.
Anh nhìn xung quanh, không phát hiện có chỗ nào khả nghi, Đồng Trác Khiêm xông lên lầu, theo mỗi bước đi của anh là dấu chân không thể nào thấy được.
Đi qua bốn khúc cong tám ngõ quẹo, trước mắt anh là cửa phòng mở sẵn, cửa sổ trong phòng mở toang, gió thổi vù vù tràn ngập căn phòng.
Không thể nói gian phòng không có ai ở này không được sạch sẽ, mà là cực kỳ hỗn loạn.
Phảng phất giống như vừa mới trải qua trận tranh giành ác liệt.
Bây giờ, trên mặt đất được lót bằng gạch men sáng bóng có thật nhiều dấu giày dính bùn, rối loạn không chịu nổi, giống như đã từng có rất nhiều người đạp qua.
Nếu như là bộ dáng trước kia, giày cao gót, sườn xám ngắn xẻ tà, không chắc sẽ ra hình dáng gì, chỉ sợ còn chưa kịp nhảy ra tường liền bị người nào đó bắt về làm thịt.
“**!”
Ở lần thứ N bị cây gai đâm trúng, rốt cuộc Phục Lin