Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343498
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3498 lượt.
khỏi, mắt ngái ngủ mông lung nhìn Đồng thiếu gia, một tay chặn ở lồng ngực của anh, không để cho anh nhào tới.
“Phục Linh, anh muốn, nhanh đi”
Mạnh tiểu thư càng thêm vui vẻ: “Thủ trưởng, đoan trang một tí đi”.
“Lúc này không cần đoan trang”.
“Lúc này là?”
“Lúc ở trên giường”.
Cười hai tiếng gian xảo, tăng thêm lực trên tay, bộ dáng kia của Mạnh tiểu thư nói bao nhiêu đắc ý thì có bấy nhiêu: “Mới vừa rồi cũng ở trên giường, anh kêu tôi đoan trang, nên bây giờ tôi vô cùng đoan trang dứt khoát không cho anh xâm phạm, thủ trưởng, mong anh phối hợp’.
“Em đắc chí hả?”
Nói xong, tắt đèn, tập kích trong đêm.
Ôi chao, Mạnh tiểu thư không muốn nhớ đến hậu quả này, dĩ nhiên là bị trừng phạt thật nặng, sáng sớm ngày hôm sau thức dậy, xương sống cả người đau ê ẩm, cả người bầm tím.
Tỉnh dậy thấy bên cạnh một mảnh lạnh căm, Đồng Trác Khiêm đã đi rồi.
Khiến cô nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó tỉnh lại ở khách sạn, nhưng lần này càng tồi tệ hơn, cả hai trăm đồng cũng không có.
Phục Linh bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, tiếng reo reng reng vang dội như muốn trêu ngươi, bật dậy chộp lấy điện thoại di động, vừa nhấn phím nghe vừa tức giận mắng.
“Nè bộ không biết là sáng sớm quấy rối giấc ngủ của người khác sẽ làm hoóc môn mất cân đối, dẫn đến sinh hoạt vợ chồng không hài hòa, tinh thần không ổn định sao hả?”
Đầu bên kia một khoảng im lặng, sau đó truyền đến giọng nói lạnh lùng của đàn ông: “Là anh đây”.
Nghe giọng nói lạnh lùng pha lẫn chút ngang tàng kiên định của ai đó, làm cho Phục Linh ngay lập tức tỉnh táo hẳn, cô có chút không dám khẳng định nói: “Đồng Trác Khiêm”.
“Ừ, chút nữa anh đi rồi, em ở nhà đừng gây ra chuyện gì đấy”.
“Vậy khi nào anh trở về”.
“Sẽ về trước mùng tám, thế nào? Còn chưa đi đã nhớ anh rồi hả?”
“Hứ!”. Khinh thường hừ lạnh một tiếng: “Anh tự đề cao bản thân quá đấy”.
“Được rồi, cúp máy đây”.
Tiếng tút tút vang lên, cho thấy đầu bên kia đã ngắt kết nối, Phục Linh đực mặt ra nhìn điện thoại, trong đầu liền suy nghĩ muốn đi gặp Phó Trường An, cô cảm thấy hơi áy náy, hôm đó cô ấy đã cứu mình, mình trở về cũng không gọi cho người ta một lần, vừa suy nghĩ liền muốn gọi điện thoại, lại không biết phải gọi số nào.
Hôm đó Trường An mới ra ngoài, cái gì cũng không có, vậy phải gọi cho ai?
Chợt hồi tưởng lại, hôm đó ở nhà hàng Trường An cùng Lục Cảnh Sinh ánh mắt không ngừng phát ra gian tình, lập tức bấm số gọi cho Lục Cảnh Sinh.
Reo nửa ngày mới có người bắt máy, đầu bên kia yên tĩnh đến dị thường.
“Tôi là Lục Cảnh Sinh, xin hỏi có chuyện gì”. Trong thoáng chốc một giọng nói lạnh lùng, bá đạo vang lên.
Phục Linh có chút e ngại nói: “Tôi là Mạnh Phục Linh”.
“Ừm, có chuyện gì không”.
“Anh có biết cách nào liên lạc với Trường An không?”.
Đầu bên kia im lặng một lúc, lần nữa vang lên giọng nói, là giọng của phụ nữ: “Alo, Phục Linh, là mình, Trường An đây”.
Gương mặt Phục Linh co rút lại, mặc dù trong lòng oán hận Lục Cảnh Sinh đối với Trường An bạc tình, nhưng lại thấy vui mừng khi tưởng tượng hai người kia được ở chung một chỗ, thật khiến người ta xúc động.
“Phục Linh, Phục Linh, cậu còn đó không?”
Nhanh chóng hồi hồn, Phục Linh cười ruồi nói: “Còn, mình ở đây, ừ nói mình nghe giờ cậu đang ở đâu?”
“Mình thuê một căn nhà ở ngoại ô, hôm đó sau khi cậu bị bắt cóc, Đồng tiên sinh đưa mình đến biệt thự Tân Hà ở, đến khi biết cậu không còn nguy hiểm, mình liền rời đi”.
“Ngoại ô, nhưng ở đó rất hỗn tạp, hay là vầy, mình tìm cho cậu một chỗ ở khác”.
“Không cần, mất công phiền phức”.
Phục Linh lập tức vỗ ngực tự nhận vì nghĩa quên mình, đang chuẩn bị một tràng diễn văn thuyết phục thì đầu bên kia điện thoại lại vang lên giọng nói đàn ông: “Cô ấy đang ở chỗ tôi, cô không cần lo lắng, cố gắng xây dựng gia đình hạnh phúc với Đồng tiên sinh đi, được rồi, tôi cúp máy đây”.
Âm thanh tút tút lại vang lên một lần nữa, Phục Linh có phần không biết nói gì, mới sáng sớm đã bị người ta dập điện thoại hai lần, đúng là xui xẻo.
Phi phi phi!
Phun vài cái ra vẻ khinh miệt, đối diện với bốn bức tường trống vắng, Phục Linh thở dài đứng dậy mặc quần áo vào, bắt đầu một ngày mới nhàm chán vô vị.
Ngày hôm đó, Đồng phu nhân dẫn cô di dạo ở vườn treo nổi tiếng thủ đô, sau đó đi thẩm mỹ viện, cuối cùng trở về Đồng gia. Phục Linh muốn đi dạo thêm một chút nhưng Đồng phu nhân không đồng ý.
Lý do hết sức chính đáng đó là sợ cháu nội bảo bối của bà mệt.
Một lần nữa nghe nhắc đến cháu nội, lần này Phục Linh tỉnh bơ không nói gì, có câu nói, trên thế gian không có gì có thể đâm thủng da mặt dầy, gần đây Phục Linh lại đang nỗ lực tu luyện tới tầng cao nhất, dầy đến nỗi nếu có thể lấy đi làm áo chống đạn thì đó chắc chắn sẽ là chiếc áo thiên hạ vô địch.
Khoảng thời gian này không có Đồng thiếu gia thật nhàm chán, một ngày trôi qua cứ như một năm.
Trong lòng trăm ngàn lần kêu gào, Phục Linh đột nhiên cảm thấy những ngày sống cùng Đồng thiếu gia thật tốt vô cùng, người đó ít nhất cũng không làm cô cảm thấy nhàm chán.