pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Hôn Nhân Mạnh Mẽ Sếp Tha Cho Tôi Đi

Tác giả: Giáp Đồng

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3504 lượt.

c Cảnh Sinh kia đi, tục ngữ không phải nói, cóc ba chân khó tìm còn đàn ông hai chân đứng đầy cả đường lớn sao? Cần gì phải vì một cành cây mà bỏ cả khu rừng?”
Lời nói này mặc dù dí dỏm, nhưng lại khiến cho vẻ mặt của Trường An phút chốc tái nhợt: “Có một số việc đã qua, mình cũng để cho nó qua, không muốn suy nghĩ nhiều”.
Vỗ vỗ bả vai của cô, Phục Linh động viên tinh thần vui vẻ nói: “Được rồi, vậy chẳng phải là rất tốt rồi sao? Đã vậy cũng không cần để ý đến con Khổng Tước kia”.
Đang lúc nói chuyện, chủ cửa hàng đã trở về, là một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, trên tay cầm một xấp tiền, kéo tay Trường An đặt xấp tiền vào nói: “Trường An, cô là một cô gái tốt, nhưng mà tôi cảm thấy công việc ở đây không thích hợp với cô, cô tìm chỗ làm khác đi, ra khỏi chỗ của tôi biết đâu cô sẽ tìm được chỗ làm tốt hơn”.
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Trường An càng thêm trắng bệch, trên gương mặt Phục Linh tràn đầy kinh ngạc, liền xoắn ống tay áo lên muốn đi tìm Đào Huyên Lê nói cho ra lẽ.
“Mẹ nó, nói cô ta đê tiện, quả là không sai chút nào”.
Chuyện này chẳng phải rõ ràng là Đào Huyên Lê bày ra sao? Cô ta vừa đi, chủ cửa hàng liền đi vào sa thải Trường An.
Khốn kiếp, thật muốn mang cô ta ra bóp cổ cho tới chết mà!
Trường An chợt kéo lấy cô lắc đầu: “Thôi đi, cứ như vậy đi, cũng vừa đúng lúc mình có chút chuyện muốn giải quyết, còn lo lắng công việc bận rộn không cho phép, lần này như thế là tốt rồi”.
Vẻ mặt chủ cửa hàng có chút lúng túng, kéo tay Trường An nói: “Aiz, thật ra thì….thôi quên đi, không nói, tôi ở đây trả cô tiền lương gấp đôi, cô đi tìm việc khác đi, người nọ tôi không thể trêu vào”.
Thu dọn xong đồ đạc, Trường An cùng Phục Linh đi ra khỏi cửa hàng, Phục Linh càng nghĩ càng cảm thấy có lỗi, vốn cho là mình vì Trường An lấy lại công đạo, nào ngờ lại hại cô ấy phải cuốn gói ra đi.
Mạnh Phục Linh, mày đúng là một người xui xẻo, bản thân mình xui xẻo không nói, còn lây xui xẻo cho người khác nữa.
“Phục Linh, chuyện này không liên quan đến cậu thật mà, mỗi một chỗ mà mình đến làm, cô ta đều đến gây khó dễ, mình bị đuổi cũng không phải mới một hai lần”.
“Cái gì?”. Phục Linh sửng sốt: “Cô ta da mặt dầy không biết xấu hổ vậy sao? Bà đây cho người đi trừng trị cô ta”. Vừa nói, muốn bước đi lại bị Trường An kéo lại lần nữa: “Chính cậu nói không cần để ý cô ta kia mà, vậy thì cứ làm như vậy đi, được rồi, đi cùng mình đến bệnh viện một chuyến”.
“Cậu đến bệnh viện làm gì?”
Trên gương mặt khéo léo tinh xảo một lần nữa hiện lên vẻ tái nhợt, trong con ngươi xuất hiện tia máu, cô hít một hơi thật sâu, cố che giấu vẻ bi thương cùng trống vắng trong lòng mình, chậm rãi nói: “Mình có mang”.
“Lục Cảnh Sinh?”
Trường An ảm đạm cười một cái: “Đã hơn một tháng rồi”.
Che lấy cái miệng mở lớn của mình, Mạnh tiểu thư chưa bao giờ biết khóc giờ lại cảm thấy đôi mắt mình ươn ướt, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống thấm ướt cả mặt đường.
“Trường An, cậu nói cho mình biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Cô ấy mới vừa ra tù không tới nửa tháng, mà lại mang thai hơn một tháng, Phục Linh cố đè nén tâm tình của mình, không dám nghĩ tiếp nữa.
Nếu quả thật đúng như những gì cô nghĩ, vậy thì sự thật này quả thật đủ để khiến người ta tuyệt vọng như rơi vào vực sâu vạn trượng.
“Xin chào bác sĩ, tôi là Phó Trường An, xin hỏi bác sĩ Lý có ở đây không?”
Người đàn ông trung niên ngồi nơi bàn làm việc khẽ nâng đôi mắt kính: “Chính là tôi, cô là vị Phó tiểu thư đã gọi điện hẹn trước?”
Trường An mỉm cười: “Là tôi, về việc giải phẫu tôi nói lúc trước hôm nay thực hiện có được không?”
“Vui lòng chờ để tôi xem một chút”. Lật xấp tài liệu ra xem, vị bác sĩ đứng lên: “Sáng sớm hôm nay tạm thời không có ca mổ nào, thời gian phẩu thuật của cô ước chừng cũng không dài, có thể thực hiện trước”.
“Cảm ơn”.
Nhìn Trường An bị người ta một mạch đưa vào phòng phẫu thuật, bộ dạng Phục Linh đau lòng không thôi, ngồi chờ bên ngoài mà thấp thỏm không yên.
Cô ấy mới ra tù nửa tháng, lại mang thai hơn một tháng. Nhớ tới nụ cười ảm đạm của Trường An, sinh ra trong một gia đình quân nhân cô hiển nhiên hiểu rõ hoàn cảnh trong ngục hỗn loạn như thế nào, bất chợt Phục Linh bụm miệng khóc nấc lên, vô cùng đau lòng cho Trường An.
Một cô gái xinh đẹp ôn nhu như vậy, lại bị vu hãm ngồi tù oan uổng, còn gặp phải loại chuyện thế này.
Tiếng bước chân lộp bộp truyền đến, người đàn ông mặc tây trang áo khoát ngoài màu đen, cứ như mang theo sự lạnh lùng cứng rắn của cả thế giới, hắn mang vẻ phong trần mệt mỏi mà đến, trên gương mặt anh tuấn còn vương một chút mệt mỏi.
“Trường An đâu?”
Phục Linh cười lạnh lùng quay mặt đi, không nói lời nào.
“Mạnh Phục Linh, cô nói cho tôi biết, có phải Trường An ở bên trong không? Nói cho tôi biết đi”.
“Lục Cảnh Sinh, anh có tư cách gì để hỏi?”. Phục Linh lạnh lùng quát lên: “Điều mà giờ này anh nên làm là trở về gặp vợ của anh, tới tìm Trường An làm gì, chỉ khiến cho cậu ấy them phiền toái”.
Sắc mặt hắn trắng bệch, cao giọng nói: “Đó là chuyện của chúng t