Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343576
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3576 lượt.
ời nói lặp lại lần nữa, Đòng Trác Khiêm âm thầm nắm quả đấm: “Lí do?”
“Phía chính phủ đang điều tra tham nhũng trong quân đội.”
“Nực cười!” Đồng Trác Khiêm lạnh lùng cười một tiếng, ngón tay cúi trên bàn nói: “Đồng Trác Khiêm tôi đây, ai muốn điều tra cũng có thể điều ta sao? Nói cho lũ chuyên đi gây rối đó biết, Đồng Trác Khiêm tôi đây không đến lượt họ diều tra. Muốn điều tra thì cục trưởng tự mình tới mà điều tra.”
Những lời này thật là ngang ngược.
Nếu hiểu rõ bối cảnh của Đòng gia cũng như năng lực của Đồng Trác Khiêm thì sẽ không tự tiện điều tra như vậy. Nhưng cái người đến báo tin là thủ hạ bên cạnh của La Miễn, liền khinh thường hừ lạnh một tiếng: “Trong khoảng thời gian này Thủ trưởng vẫn nên yên tĩnh thì hơn, bằng không...”
Bỗng dưng, hắn đột nhiên im miệng lại, một khẩu súng lạnh lẽo đặt ngay thái dương hắn, không để cho hắn kịp run rẩy chút nào, Đồng Trác Khiên đạp một phát vào bụng hắn, sau đó sải bước đi ra ngoài.
“Nói với La Miễn, lần sau tìm người nào gan to một chút.”
“Còn nữa, muốn điều tra ông đâythì mời Cục trưởng tới, ông đây sẽ để cho mấy người điều tra.” Dứt lời, người đã đi tới cửa xoay đầu lại nói: “Mấy cái loại ma cà bông này đến một người ông đây đánh một người, đến hai người ông đây đánh hai người.” Nói xong, liếc nhìn Tề Phàm với ý vị sâu xa sau đó xoay người rời đi.
*ma cà bông: Kẻ không nhà cửa, không nghề nghiệp lang thang đây đó để kiếm ăn một cách bất chính.
Đi Moscow, ai cũng không cản được.
Hoàng hôn buông xuống, Đồng Trác Khiêm đã lái xe về đến nhà, Phục Linh đứng ở cửa sổ trên lầu nhìn xung quanh, nhìn chiếc xe ngang tàng đã đậu trước cổng. Phục Linh bưng một tách trà ngồi thưởng thức một cách nhàn nhã ở ban công, nhìn thấy Đồng Trác Khiêm đi lên liền nhìn chằm chằm, lập tức híp mắt lại coi như không thấy gì cả.
“Xuống nhanh đi!”
“Đi đâu?”
Đồng Trác Khiêm híp mắt, dưới ánh mặt trời Phục Linh mặt váy trắng, bóng dáng cô dưới ánh mặt trời như phát ra những tia sáng nhỏ. Tia sáng chói mắt phản chiếu tới như làm chói lóa mắt anh vậy.
Thân hình thon thả, vẻ mặt lười biếng lại dám nằm nghiêng trên ban công để người ta nhìn ngắm?
Đồng gia nhìn theo hướng ngón tay đang chỉ của cô, tự dưng cảm thấy không còn lời nào để nói nữa cả.
Chỉ thấy trong phòng ngủ rộng lớn đang bày hành lí, ba cái vali đầy ụ, ba cái balo còn thêm một đống đồ ăn vặt nữa, tất cả nằm la liệt chiếm hết nửa cái giường.
“Mạnh Phục Linh! Rốt cục là em đang làm cái gì thế hả?”
Mạnh Phục Linh đứng nghiêm, chào theo kiểu quân đội, do bàn tay đang ở tư thế chào nên cổ áo có hơi trễ: “Báo cáo sếp! Em lớn lên nhờ sữa mẹ, anh cũng vậy, sau này con chúng ta cũng vậy.”
Hừ lạnh một tiếng, Đồng gia đi lướt qua cô đi về phía phòng ngủ, mở vali ra chỉ thấy bên
trong nào là váy, quần đùi, còn cả tất chân mà đen nữa.
Tất cả toàn là trang phục mùa hè.
Đột nhiên Đồng Trác Khiêm cảm giác đươc sai lầm lớn nhất của cuộc dời mình đó là cưới Mạnh Phục Linh về làm vợ.
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang cười của cô, Đồng Trác Khiêm hỏi: “Rốt cục là em tốt nghiệp ở đâu thế?”
“Ở Mĩ!” Phục Linh có hơi thắc mắc trả lời, anh hỏi chuyện này làm gì nhỉ.
Đồng Trác Khiêm hít một hơi thật sâu hỏi: “Thế giáo viên của em không dạy em chuyện nào ra chuyện đó sao?”
Phục Linh sững sờ, hình như lúc nãy cô không nghĩ tới chuyện này mà.
Lúc này ở thủ đô đang là tháng 9 không mang theo trang phục mùa hè thì mang theo cái gì? Tóm lại là đi đâu đây? Nếu như đi nước ngoài, thì ở đó trời cũng đã bắt đầu trở lạnh rồi nếu mặc mấy bộ này đi e là vừa mới hăng hái lên đường đã phải quay về rồi.
Nhìn căn phòng bừa bộn, Đồng Trác Khiêm rút điện thoại ra gọi cho Tề Tiểu Chấn.
“Lão đại, có chuyện gì vậy?”
“Đem ba bộ đồ vừa dày vừa rộng thùng thình đến cho tôi ngay lập tức.”
“Vâng, lão đại!”
Mười mấy phút sau, Tề Tiểu Chấn đã đem ba bộ đồ đến, sau đó vội trở về quân khu. Trong khoảng thời gian Đồng Trác Khiêm đi vắng này, áp lực của bọn họ không hề nhe chút nào, lúc nào cũng bận rộn.
“Lão đại, nhớ tăng lương cho em nhé!” nói xong câu đó Tề Tiểu Chấn liền lái xe đi.
Thu dọn hành lí xong là đã bảy giờ, mà máy bay cất cánh lúc chín giờ rưỡi, từ nhà họ Đồng đến sân bay mất hết 1 tiếng đồng hồ. Báo với Đồng phu nhân một tiếng, nói là dẫn Phục Linh đi Mĩ du lịch một chuyến, Đồng phu nhân tuy lo lắng những vẫn đồng ý.
Lên xe, Phục Linh và Đồng Trác Khiêm ngồi ở ghế sau, trước mặt là tài xế của Đồng gia Đồng Phúc, nhìn Phục Linh đang ngồi trên xe, Đồng Phúc cười cười nói: “Cô chủ thật là xinh đẹp, cậu chủ thật là có phúc.”
Phục Linh nhìn người đàn ông trung niên có vẻ dễ gần này cười một tiếng: “Chào bác!”
Đồng Phúc nở nụ cười vui vẻ nhìn: “Được, được, mấy ngày trước bác phải về tham dự lễ tang của ba mẹ con dâu bác nên lỡ mất lễ đính hôn của cậu chủ rồi, thật là tiếc quá.”
“Không sao cả, sau này kết hôn bác bù lại là được.”
Tiếng cười nói kết thúc, Đồng Trác Khiêm ở ngoài xe gọi điện thoại cho Bùi