Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Hạnh Thổn Thức

Hồng Hạnh Thổn Thức

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341339

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1339 lượt.

, cô không để ý đến lời dạy của mẹ, cô tiếp tục jét lên như người điên: " Mẹ à, hắn là kẻ lừa đảo. Hắn đã lừa cả nhà ta, vừa nhận của bố thí của nha ta lại đem lòng yêu người con gái khác. Bây giờ bọn chúng đã lấy nhau rồi. Hắn đã lừa bịp khiến cả nhà ta đau khổ. Con..." Tiểu Nê cố gào to hết cỡ, cô cứ nhảy dựng lên, vung tay ném mấy cốc trà vỡ tan tành.
"Tiểu Nê, con điên à? Con đang nói lung tung gì thế? Sao lại bố thí cho Tuấn Kiệt? Những lời như thế con cũng nói ra được à? Tuấn Kiệt là con trai mẹ, là anh trai con. Thím Trương, mau dẫn Tiểu Nê vào phòng."
Hiện giờ bà Lâm là người có quyền nhất trong nhà, bà phải quyết đinh làm một việc gì đó khiến mọi người đều cảm thấy công bằng. Bà lựa chọn phải trách con gái mình. Cô nàng vừa nổi cơn tam bành bị thím Trương kéo về phòng.
Đinh Tuấn Kiệt sững sờ ngồi bất động tại chỗ. Trong đầu anh cứ vang lên tiếng thét phẫn nộ trong nước mắt của Tiểu Nê: " Hắn là kẻ lừa đảo. hắn vừa nhận của bố thí của nhà ta vừa..."
Đến Tiểu Nê cũng nhận ra mình đang nhận của bố thí nhà họ, huống hồ là bà Lâm...hiện giờ bà đang nghĩ gì?
Đinh Tuấn Kiệt cùng lúc cảm thấy mắt đỏ lên, mũi cay cay, anh cảm thấy mơ hồ khó hiểu.
" Rốt cuộc đã có chuyện gì vậy?" bà Lâm cũng muốn làm rõ mọi chuyện, trấn tĩnh một chút bà lên tiếng hỏi.
" Tiểu Nê..nghe nói con đã lấy vợ rồi." Đinh Tuấn Kiệt tái mặt trả lời nhưng anh vẫn không thể nói với bà chuyên họ đã quan hệ với nhau.
Chỉ cần một câu nói nhưng một bà mẹ từng trải như bà Lâm hoàn toàn nắm bắt được sự việc. Bà nghĩ một lát rồi chau mày hỏi Tuấn Kiệt: " Nói cho mẹ nghe con đã kết hôn bao lâu rồi?"
" Bốn năm."
Đinh Tuấn Kiệt trả lời. Anh ôm mặt bởi không muốn nhìn thẳng vào mắt bà.
" Sao trước đây chưa từng nghe con nói về chuyện này?"
Đinh Tuấn Kiệt định trả lời vì bố mẹ không hỏi con về chuyện này, nhưng nghĩ lại anh cảm thấy kiểu biện bạch như vậy quá yếu đuối và nhục nhã nên anh quyết định im lặng không nói gì cả.
Một hồi lâu sau bà Lâm nói tiếp, nói với Tuấn Kiệt nhưng thật ra bà đang tự nói với chính mình: " Mấy ngày trước Tiểu Nê có nói với mẹ rằng nó muốn trang trí nhà mới của các con thật đẹp. Mẹ thấy nó rất hăng hái, vui vẻ, tuy trêu nó nhưng thật ra trong lòng mẹ cũng vui mừng giống hệt nó. Mẹ cũng từng là cô dâu, mẹ có thể cảm nhân được nhịp đập của con tim Tiểu Nê lúc đó, chắc chắn sẽ rất rộn ràng. Mẹ cũng là phụ nữ nên mẹ tưởng tượng được dự tuyệt vọng của người phụ nữ khi chính tay mình trang trí căn nhà cho người mình yêu thương và tình địch. nếu đó là mẹ...thôi có lẽ ông trời đã định sẵn cho con và nó không có duyên phận với nhau."
Sau đó mẹ của Tiểu Nê còn nói với anh một số điều nữa nhưng anh thực sự không nhớ nỗi. Vẫn theo thường lệ bà Lâm giữ anh lại ăn cơm nhưng anh từ chối. Sau đó anh hoàn toàn không biết mình ra khỏi nhà họ Lâm như thế nào, chập choạng về nhà ra sao.
Trên đường về nhà, Đinh Tuấn Kiệt chỉ muốn đeo cho mình cái biển, trên đó viết: Đây là con lợn vong ân bội nghĩa.






THỜI GIAN DẦN TRÔI GIỐNG NHƯ SỰ MÀI MÒN CỦA CỤC TẨY
Tôi thất tình rồi.
Mẹ thường trêu rằng trên mặt tôi có chữ. Toi thừa biết bà sẽ nói mặt tôi bị khắc hai chữ: thất tình. Tôi liền nói: "Trò đùa của mẹ nhạt quá!" Chẳng hay cũng chẳng buồn cười.
Tôi hiểu, mỗi khi tôi không vui, mẹ cũng sẽ rất buồn. Tôi không muốn làm ảnh hưởng đến tới tâm trạng của mẹ, cho nên cố gắng mỗi ngày ăn ngủ bình thường như không có chuyện gì vậy.
Thế nhưng mẹ tôi vẫn nhận ra.
Thời điểm cuối cùng nhìn thấy bóng anh sau chiếc ô, tôi đã cảm thấy vô cùng hối hận. Tôi thực sự muốn chạy nhanh lên phía trước rồi nói to với anh rằng đừng rời xe em nữa. Nhưng tôi đã không làm như thế bởi tôi biết anh sẽ không đáp lại tình cảm của tôi, anh đã có vợ rồi mà. Người đàn ông tôi yêu đã có vợ rồi do vậy tôi đã chọn giải pháp im lặng. Mẹ tôi nói đúng, về nhà khóc òa trong nhà tắm có thể sẽ đỡ hơn, hoặc cũng có thể ngày mai tôi sẽ tỉnh ngộ.
Ít nhất hiện giờ tôi cũng biết Đinh Tuấn Kiệt đang sống ở một thành phố với tôi, và ít nhất thỉnh thoảng tôi cũng có thể nhìn thấy anh. Tôi biết vợ anh đã dọn lên thành phố cùng anh. cuối cùng tôi cũng phải thừa nhận mình luôn yêu Đinh Tuấn Kiệt.
Mùa hè năm đó, đấy là lần cuối tôi được gặp Đinh Tuấn Kiệt. Ngày tháng cứ trôi qua rất yên ả, nhưng tôi cảm nhận được sự hỗn loạn trong sự yên ả đó. Tôi có cảm giác mỗi ngày không có Đinh Tuấn Kiệt giống như bi kịch trong những bộ phim khiến tôi cảm thấy vô cùng thê thảm.
Bố tôi sắp đi Ý.
Nghe nói một người bạn của ông ở Ý khi đang leo núi bị lở tuyết. Người nhà của nạn nhân báo cho bố tôi, bố tôi nói ông sẽ sang ngay.
" Thời gian dần trôi giống như sự mài mòn của cục tẩy vậy!"
Đến tận bây giờ tôi cũng không tin được câu nói này, bố tôi nhận xét tôi còn quá trẻ.
" Cả trong..tình yêu hả bố?" Tôi hỏi.
Bố tôi cứ lắc lư cái đầu, không hiểu ông đang gật hay đang lắc nữa.
" Đó chính là sự bất lực của chúng ta." Ông trả lời.
Câu trả lời của bố khiến tôi g