Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Hạnh Thổn Thức

Hồng Hạnh Thổn Thức

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341361

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1361 lượt.

iật mình. Ngay lập tức tôi nghĩ tới mẹ. Tự dưng tôi thấy tâm trạng nặng nề không thể nói thêm gì nữa. Tới Ý rồi, tôi cũng không muốn hỏi nhiều nữa. ban ngày bố tôi dẫn tôi di thăm quan rất nhiều nơi.
Lúc đứng dưới tháp nghiêng Piza nổi tiếng, tôi lại tưởng tượng giá mình cùng với Đinh Tuấn Kiệt ngắm cảnh thì sẽ thế nào nhỉ?
Lúc cùng bố xem opera, tôi lại tưởng tượng nếu được ngồi cùng Đinh Tuấn Kiệt sẽ lãng mạn biết bao!...Lúc tỉnh ra tôi nhận thấy mắt mình đã rướm lệ.
Buổi tối tôi cùng bố tới nhà bạn ông.
Đó là một người phụ nữ Ý.
Mười sáu ngày ở đây tâm trạng yên ổn của tôi bị xáo động, bởi cả nụ cười không bình thường của bố tôi với người đàn bà Ý kia. Đến mẹ tôi cũng ít khi nhận được nụ cười như vậy, tôi không muốn quản quá nhiều, cứ coi như không nhìn thấy.
Đột nhiên tôi muốn cười to, giễu cợt cái sự đời, giễu cợt tất cả, kể cả tình yêu tôi đã tin tưởng.
Bỗng bố tôi hỏi: "Tiểu Nê à, con có thấy chỉ cần hít thở không khí ở đây, con có thể nhảy cao hơn trước đây đúng không?"
Tôi chẳng gật đầu cũng chẳng lắc đầu, mặc nhiên thừa nhận sự vui mừng quá mức của ông. Buổi tối ở phòng ngủ tầng trên, tôi nghe thấy bố đang đánh đàn cho người phụ nữ kia nghe, tôi còn nghe thấy tiếng xèo xèo của thịt nướng, chốc chốc mẹ tôi lại dặn dò trong điện thoai: " Bố con già rồi, con nhớ phải chăm sóc sức khỏe cho bố đấy nhá!"
Tôi nhận thấy dường như ông đang rất vui.
Cuối cùng, tôi lại thấy nhớ Đinh Tuấn Kiệt.
Mỗi lần nhớ Đinh Tuấn Kiệt tôi lại nhắc nhở mình: " Thời gian dần trôi giống như sự mài mòn của cục tẩy, rồi mọi thứ sẽ phôi pha theo thời gian thôi."
Tôi nhìn bố ở tầng dưới, ông đang cười với người phụ nữ kia. Nếu niềm vui được thể hiện qua nụ cười , vậy thì lúc này ông đang rất hạnh phúc, bởi ông đang cười rất vui vẻ.
Tôi nên chê trách niềm hạnh phúc của bố khi không có mẹ ở bên hay nên học tập sự vui vẻ của ông đây? Tôi không thể vui được vì không có Đinh Tuấn Kiệt ở bên.
Hai tháng trôi qua, thời gian dần trôi giống như sự mài mòn của cục tẩy đã giúp tôi quên được phần nào, cũng có thể là đã giúp tôi xóa nhòa người tình trong mộng, trong ký ức của tôi.
Tôi đã trở về Trùng Khánh.
Dừng trong sân bay, tôi cảm nhận thời gian hai tháng thật nhanh. Tôi đang tìm lại giọt lệ của tôi đã từng rơi hai tháng trước ở đây, nhưng tôi không muốn quá dễ dàng tìm lại được tình yêu mới quên đi, có lẽ giờ này nó đang phiêu dạt trong không trung cũng nên.
Tôi cười với bố rồi nói: " Dường như cục tẩy không xóa được gì rồi bố ạ."






THỜI GIAN GẶM NHẤM LÝ GIA NAM
Đinh Tuấn Kiệt về quê đón ông nội và vợ lên thành phố.
Không ngờ ông nội sống chết cũng không muốn đi, không có cách nào nên Đinh Tuấn Kiệt đành mời người quen tới chăm sóc ông.
Đã lớn tuổi như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên Lý Gia Nam đi xa. Vừa lên xe cô đã bắt đầu buồn nôn, nôn đến tận bến xuống. Cô nôn ra mật xanh mật vàng. Sắc mặt cô tái xanh, hơi thở yếu ớt giống như người bị bệnh khiến Đinh Tuấn Kiệt sợ hết hồn, anh cứ luống cuống muốn giúp nhưng chẳng biết phải làm gì.
Lúc xuống xe, Lý Gia Nam tưởng như mình đã tới một thế giới khác.
" Đương nhiên...là anh kiếm được. Rất vất vả đấy!" Đinh Tuấn Kiệt không trả lời dứt khoát, cứ lí nhí trong miệng. Anh vô tình nhớ tới cái đảo vàng đó.
Ngẩng cao đầu, anh dẫn vợ tham quan căn nhà, rồi dạy cô cách sử dụng các thiết bị cao cấp trong nhà.
Gia Nam cảm kích nói: " Anh vất vả, em cũng vất vả. Càng vất vả anh lại càng trưởng thành, còn em thì lại càng già."
Lại một lần nữa Đinh Tuấn Kiệt bị dội nước lạnh vì câu nói không hiểu vô tình hay hữu ý của Gia Nam. Anh không hiểu tại sao vợ anh cứ luôn nhắc nhở anh. Thế là anh trầm hẳn xuống, anh muốn kích hoạt lại bầu không khí lần nữa nhưng không có cách nào.
Lúc này Gia Nam đang tò mò đứng cạnh đầu DVD, anh vội vàng đi tới nhiệt tình hướng dẫn cách sử dụng. Rồi anh chợt nhớ tối qua anh đã đặc biệt mua dành cho vợ đĩa phim Hồng Lâu Mộng. Anh hỏi cô có muốn xem không.
Đề nghị này ngay lập tức được chấp nhận, anh vui vẻ hẳn, thầm cảm tạ hoàng ân hải hà của vợ. Gia Nam muốn đi vệ sinh, Đinh Tuấn Kiệt dẫn cô đi sau đó quay lại mở đĩa.
Lý Gia Nam đi vào nhà vệ sinh một mình, cô thầm nghĩ rằng mình và chồng đang sống ở hai thế giới khác nhau. Chồng mình trẻ trung lại hấp dẫn, còn mình thì...
Lý Gia Nam bước vào nhà vệ sinh thơm mùi hoa nhài, bỗng nhiên cô cảm thấy khó chịu bởi tại sao người ta lại đặt gương trong nhà vệ sinh kia chứ. Khi cô nhìn thẳng vào gương mặt già nua, mái tóc bạc và các nếp nhăn, cô thậm chí không dám ngẩng đầu lên nữa.
Chồng mình nói là không để ý. Nhưng Gia Nam lại nhìn vào gương, cô giơ tay vuốt ve khuôn mặt mình rồi thầm nghĩ: " Nhưng mình lại rất để ý."
Lúc hoàn thiện căn nhà khi lựa chọn lắp bồn cầu, họ không hề có ý định lắp kiểu xí xổm. Điều này đã gây khó khăn cho Gia Nam - người chưa từng nhìn thấy đồ vật " cao cấp" này.
Cô đi lẩn quẩn trong nhà vệ sinh nhưng mãi không tìm thấy " hố phân" mà nửa đời


XtGem Forum catalog