Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Nhan

Hồng Nhan

Tác giả: Mộc Lâm

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1830 lượt.

nhận ra sự run rẩy trong giọng nói của hắn. Hắn kéo nàng áp mặt vào ngực mình, nói nhỏ :
- Ngươi lập tức rời khỏi đây ! Đi thật nhanh, rõ chưa ?
Nàng biết hắn muốn làm gì, nhưng bọn họ đông như thế, một mình hắn có thể thay đổi cái gì đây.
Tế Tuyết biết mình ở lại chỉ làm vướng tay hắn, mà nàng càng không có khả năng cản hắn lại. Khi nàng định gật đầu thì một bóng đen đột nhiên xuất hiện bên cạnh hai người họ.
- Tiêu công tử, Châu công tử ! –Người gác cửa ở Mai Hồng viện mỉm cười hiền lành với Tế Tuyết và Tiêu Phàm.
- Nhị Ngưu, ngươi sao lại tới đây ? –Tiêu Phàm ngạc nhiên hỏi hắn.
Nhị Ngưu vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa, sau đó nhanh như chớp điểm huyệt đạo của Tiêu Phàm. Hắn bình thản nói :
- Hai vị công tử, Thu Thủy cô nương đã dặn dò ta không được để hai vị tham gia vào chuyện này.
Một người gác cửa bình thường ở kĩ viện hóa ra lại lợi hại như vậy, Tế Tuyết không khỏi kinh ngạc. Nàng nhìn khuôn mặt tức giận, gân xanh nổi đầy trên trán của Tiêu Phàm thì bất giác lo lắng thay cho Nhị Ngưu.
- Nhị Ngưu, ngươi có thể không quan tâm Thu Thủy chết như thế nào, nhưng ta thì có. Mau giải huyệt đạo cho ta !
Nhị Ngưu bất đắc dĩ lắc đầu.
- Tiêu công tử, với cơ thể hiện nay mà dùng Hồng Huyết Thủy thì công tử sẽ chết chắc. Thu Thủy cô nương đã biết trước công tử sẽ quay lại nên mới để ta ở đây.
- Nếu ta không dùng ngươi sẽ giải huyệt cho ta ?
- Ở kia toàn cao thủ võ lâm, không dùng Hồng huyết thủy công tử làm sao hạ bọn họ đây ? Chuyện này hai vị cứ nên đứng ngoài thì hơn.
Tiêu Phàm nhếch miệng cười lạnh.
- Nhị Ngưu, ngươi thật sự định mặc kệ Thu Thủy ?
- Ta đã thề rằng sẽ không trái ý cô ấy, huống chi quyết định của Thu Thủy là chính xác, bọn họ tập trung đông đảo như vậy, liều mạng xông vào cũng chẳng ích gì.
- Đồ hèn ! –Tiêu Phàm giận dữ mắng Nhị Ngưu. Sau đó hắn đột nhiên trở nên âm trầm. –Nói cho ta, làm sao bọn họ phá được Cửu thủy diệu linh quang ?
Bộ kiếm pháp đó chín chiêu thức biến hóa khôn lường, chưa từng có ai hóa giải được nó. Thiên hạ đồn đại rằng trừ phi tìm được bí kíp Hư phong đã thất truyền của Chu gia, nếu không thì e rằng tất cả những người muốn thử đối đầu với Dạ Lan đều sẽ thành oan hồn.
- Họ có được bí kíp Hư phong của Chu gia. Chu Kính Chi đã giao nó ra.
- Không thể nào, làm sao hắn… -Tiêu Phàm gần như không thể tin vào những gì Nhị Ngưu nói.
Tế Tuyết tuy sống ở phương bắc nhưng mấy tin tức này nàng cũng có chút hiểu biết. Xem ra lần này cái chết của Thu Thủy do một tay Chu Kính Chi góp sức.
Thu Thủy rốt cục đã có lỗi gì với hắn ? Cô ấy vì hắn mà buông bỏ tất cả ân oán giang hồ, vì hắn mà chấp nhận sinh con đẻ cái. Nếu Thu Thủy có sai lầm thì đó chính là đã yêu hắn, yêu một kẻ bội nghĩa bạc tình.
- Nhị Ngưu, giải huyệt cho ta ! –Tiêu Phàm lạnh lùng nói.
Nhị Ngưu vẫn kiên quyết lắc đầu.
- Công tử hà tất phải lãng phí mạng sống như vậy ? Thu Thủy cô nương đã như ngọn đèn cạn dầu, sinh mệnh vốn dĩ chẳng thể kéo dài được bao lâu nữa. Cho dù hôm nay không bị võ lâm vây bắt thì cô ấy cũng không qua nổi tháng giêng này đâu. Ngay cả chuyện hậu sự cô ấy đều dặn dò ta cẩn thận rồi.
Tế Tuyết không buồn để ý đến hai người đang tranh cãi, nhảy xuống khỏi tảng đá, đến gần chỗ đám đông. Nàng luôn đến muộn, không hiểu vì sao mỗi khi muốn cứu ai đó thì kết quả lại là phải chứng kiến người đó chết thảm.
Đêm lạnh lẽo, khu rừng đầy mùi máu tanh. Thiếu niên khoác áo lông màu trắng, dung mạo tuyệt diễm xuất hiện từ bóng tối. Dưới ánh trăng mờ ảo, cả người nàng giống như phát ra ánh sáng bàng bạc.
Mọi người không hẹn đều tự hỏi, nơi này phải chăng có yêu hồ ?
Nàng dừng lại trước mặt nam nhân áo tím, cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài rồi dùng nó bọc lấy chiếc đầu của Thu Thủy. Người đàn ông sững sờ nhìn nàng, vô thức buông tay.
Nhị Ngưu cũng đi theo nàng từ lúc nào, hắn lấy một tấm vải lớn đã chuẩn bị sẵn, đặt thi thể Thu Thủy vào trong rồi vô cùng nhẹ nhàng ôm vào lòng.
Người phụ nữ xinh đẹp nhưng kì quặc thường bắt nàng chơi cờ cùng đã không thể tỉnh lại được nữa.
Gương mặt cô ấy lúc nào cũng mang một vẻ bi thương khiến người ta đau lòng.
Một nam nhân thô lỗ đột nhiên lên tiếng :
- Các ngươi là ai ? Ai cho phép các ngươi tự tiện mang xác ả đi ! Dạ Lan tội ác tày trời, phải đem treo ả ở cổng thành để răn đe bọn hắc đạo.
Cô ấy chết rồi, đã chết rồi vì sao còn không thể buông tha !
Cơn gió lướt qua mang theo mùi xạ hương và hổ phách hòa lẫn vào nhau. Nàng nhìn bóng tối bao trùm khu rừng, con ngươi màu bạc lóe lên tia tàn nhẫn.
Tế Tuyết đột nhiên nở nụ cười lu mờ nhật nguyệt, đôi mắt lấp lánh cong cong như vầng trăng khuyết màu bạc.
- Nếu ta cứ muốn mang cô ấy đi thì sao ?
- Phải bước qua xác ta ! –Gã hung hăng đe dọa.
Nàng thản nhiên gật đầu.
- Được ! Còn kẻ nào muốn để bọn ta bước qua xác thì mời ra mặt luôn !
Một số người không cam lòng liền bước lên phía trước. Tế Tuyết nhìn khắp một lượt, cười khẽ.
Ánh mắt màu bạc của nàng dừng lại ở góc tối, đối diện với đôi đồng tử đỏ tươi khát máu của kẻ đang ẩn t