Tác giả: Mộc Lâm
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341840
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1840 lượt.
ghét, thậm chí còn chìm trong mùi hương gỗ tỏa ra từ hắn.
Lẽ nào…nàng đã thích hắn?
Tế Tuyết ngay lập tức gạt bỏ giả thiết này. Nàng không thích hắn, chắc chắn là không thích. Chuyện tối nay đều tại ánh trăng. Do trăng quá sáng nên gương mặt hắn mới đẹp đến mê hoặc như vậy. Do ánh trăng nên đầu óc nàng không bình thường, bị khí chất yêu nghiệt của hắn làm mụ mị. Tốt nhất từ giờ nàng sẽ tránh xa hắn, nam sắc là tai họa, tai họa!
Mất cả đêm để tự thuyết phục bản thân rằng Tiêu Phàm chẳng qua là đột ngột lên cơn điên còn mình thì đã mất trí trong chốc lát, Tế Tuyết hầu như không ngủ được, mãi tới gần sáng nàng mới thiếp đi.
Lúc nàng tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao. Nàng mệt mỏi mở mắt ra, ngay lập tức nhận thấy có người đang ung dung đứng ngắm cảnh bên cửa sổ.
- Ngươi… sao ngươi lại vào đây? –Nàng ngớ ngẩn thật, chặn cửa ra vào thì có ích gì, hắn hoàn toàn có thể lên theo lối cửa sổ.
Tiêu Phàm thản nhiên đến ngồi xuống giường nàng, đôi mắt hoa đào không chút giấu diếm liếc nhìn cái cổ trắng nõn lộ ra bên ngoài lớp áo ngủ.
- Ta thấy nàng ngủ lâu quá nên lo lắng thôi. Hai mắt nàng sao vậy, trông nàng như con gấu trúc ấy.
Hừ, còn không phải công lao của hắn chắc.
- Ta vẫn khỏe, ngươi mau ra ngoài đi! –Nàng lạnh lùng đuổi khách.
Hắn tỏ vẻ đáng thương nói:
- Đừng như vậy, ta phải dậy từ rất sớm vì có chuyện quan trọng muốn nói với nàng đấy.
- Ta nghe đây.
Tiêu Phàm hít một hơi rồi trịnh trọng tuyên bố:
- Tế Tuyết, hai chúng ta đều là người lớn, cần phải sống có trách nhiệm. Chuyện tối qua ta sẽ chịu trách nhiệm với nàng.
Có phải nàng quá mệt nên nghe nhầm không, hắn đang nói gì thế?
- Tiêu Phàm, ngươi bệnh hả?
Hắn bất mãn hừ lạnh một tiếng.
- Ta rất bình thường, nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, dám làm dám chịu.
Nghe thật giống như nàng ăn vạ hắn. Đừng nói là nàng vốn không có ý nghĩ đó, cho dù có thì với thân phận của nàng đến bắt đền một nam nhân phải chịu trách nhiệm với mình đúng là chuyện nực cười.
- Bỏ đi, ta không để tâm đâu, coi như bị muỗi cắn, quên đi! –Nàng hết sức hào phóng xua tay bỏ qua.
Hắn ngược lại tiếp tục đuổi cùng giết tận.
- Nàng thấy không có gì nhưng ta thì có. Ta không chịu trách nhiệm với nàng cũng được, vậy nàng phải có trách nhiệm với ta.
Hình như nàng đã ngủ lâu tới mức sinh ảo giác. Tiêu yêu nghiệt đang quay lại ăn vạ nàng, không thể nào, hẳn là nàng nghe nhầm hoặc đây chỉ là một giấc mơ quái quỷ nào đó.
- Đừng nhắm mắt nữa, nàng đang tỉnh, không phải mơ đâu.
Tế Tuyết cuối cùng chịu hết nổi mà phun ra:
- Tiêu Phàm, mau nói thật cho ta biết, ngươi ăn phải cái gì có độc nên đầu ngươi bị hư rồi đúng không? Ta gọi đại phu cho ngươi, may ra còn kịp.
Hắn nhăn mày bực bội.
- Ta không sao hết, nàng đừng đánh trống lảng. Ta nghiêm túc hỏi nàng rốt cục có chịu trách nhiệm với ta không?
Thật lợi hại! Nàng sống mười mấy năm trên đời cũng chưa gặp qua người nào xoay chiều nhanh như hắn. Lúc nãy rõ ràng hắn hiên ngang tuyên bố sẽ có trách nhiệm với nàng, bây giờ lại kêu nàng phải có trách nhiệm với hắn. Đừng nói là nam nhân vốn không có cái gì là trinh tiết, cho dù có thì Tiêu Phàm cũng mất từ lâu rồi, làm sao đến lượt nàng chịu trách nhiệm chứ.
- Tiêu Phàm, ngươi phát điên gì vậy, thật ra là ngươi muốn gì?
Hắn đột nhiên kéo nàng vào lòng mình, ánh mắt sâu thẳm như muốn hút cả linh hồn nàng.
- Tế Tuyết, ta không tin nàng chưa từng cảm nhận được tâm ý của ta. Ta muốn biết nàng đối với ta là như thế nào?
Nàng bị thái độ của hắn làm bối rối.
- Ta coi ngươi như… bằng hữu.
- Nhưng ta không coi nàng như vậy. Nàng đối với ta quan trọng hơn thế rất nhiều, vì nàng ta đã trở mặt với người ấy.
- Người ấy là ai?
Có phải là người mà hắn yêu không?
- Quên đi, ai cũng vậy, không quan trọng đâu. –Hắn nghiêm túc nhìn nàng –Hãy suy nghĩ kĩ lần nữa được không, ta đợi câu trả lời của nàng.
Hắn dứt khoát bước ra khỏi phòng, bỏ lại nàng với một mớ hỗn độn trong đầu.
Con cá hấp chẳng có thù oán gì với Tế Tuyết, tuy nhiên nó đã bị gảy đến nát bét bởi vì nàng hoàn toàn không có tâm trạng ăn uống.
Nàng càng suy nghĩ càng tức giận. Hắn hỏi nàng đối với hắn như thế nào, hắn không có mắt chắc, chuyện đó mà cũng không biết.
Hàn Băng cung của nàng là nơi người ta có thể ra vào tùy tiện sao, tên nàng ai cũng có thể gọi sao. Tiêu Phàm thích đến thì đến, thích đi thì đi. Lúc bình thường hắn gọi nàng là Tế Tuyết, khi nào muốn mỉa mai mới phun ra hai chữ vương gia, nàng chưa bao giờ trách móc hắn. Người ở Hàn Băng cung thấy hắn đều cúi đầu, một điều Tiêu công tử, hai điều Tiêu công tử. Mặc dù ngoài miệng nàng đuổi hắn nhưng mỗi lần hắn lưu lại đều cho hắn ở trong phòng thượng hạng, người hầu liên tục túc trực bên ngoài, hắn cần gì có đấy, đãi ngộ còn cao hơn cả Triển Vân –tổng quản của nàng. Nếu không phải nàng dung túng thì hắn có thể tự do thoải mái như vậy sao?
Tiêu Phàm đúng là đồ đầu đất, nếu hắn có chút trí khôn thì chỉ cần dùng đầu ngón chân mà nghĩ cũng biết nàng đối với hắn…nàng đối với hắn…