XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồng Nhan

Hồng Nhan

Tác giả: Mộc Lâm

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341888

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1888 lượt.

lìa đang đu đưa, chỉ còn dính lại chút ít vào phần cổ. Gương mặt không có mắt dính đầy máu vô cùng gớm ghiếc. Đôi môi cũng bị mất để lộ ra hàm răng bên trong, trông giống như đang cười.
Bàn tay thon dài che đi đôi mắt của Tế Tuyết, hắn nói khẽ bên tai nàng:
- Đừng sợ, hắn chết rồi không thể làm hại ngươi, còn có ta thì sẽ không có gì nguy hiểm!
Ở đây, trước thời điểm bọn họ tới chắc chắn đã xảy ra một trận chiến khủng khiếp.
Sau khi nhận được tin báo, Phương Thiếu Lăng sắp xếp để Tế Tuyết ở lại phủ đệ trong thành An Kì, hắn e rằng một màn kinh khủng trong rừng đã khiến nàng hoảng sợ, nếu để nàng ở lại doanh trại, chứng kiến chiến trận sẽ càng không tốt cho tinh thần của nàng.
Tử Y cẩn thận chuẩn bị sẵn thuốc an thần.
Tế Tuyết nhìn bát thuốc nóng, không hỏi một câu lập tức uống cạn. Nàng trùm chăn kín đầu rồi co mình lại như con tôm, cả người hơi run rẩy.
Tử Y vỗ nhẹ lên lưng nàng qua tấm chăn dày, giọng nói của hắn rất nhẹ, giống như đang dỗ dành trẻ con.
- Đừng sợ, ta ở ngay đây! Chỉ cần nàng gọi một tiếng ta sẽ tới ngay, không ai có thể làm hại nàng.
Nàng cắn chặt môi, mãi tới khi nếm được vị tanh ngọt của máu nàng mới giật mình buông lỏng hàm răng.
Tử Y không biết nàng đang sợ hãi điều gì. Lá gan của Tế Tuyết lớn đến đâu tự hắn biết rất rõ, lần này trong ánh mắt nàng lộ rõ khiếp sợ đến tột cùng, hẳn phải có điều gì đó mà hắn chưa phát hiện ra.
Giữa một khoảng không tối đen trống rỗng, Tế Tuyết hoang mang không phân biệt được là mơ hay thực. Một bóng người quen thuộc xuất hiện ngay trước mắt nàng.
Tiêu Phàm mặc áo đỏ rực, khuôn mặt tuấn mỹ tái nhợt, ánh mắt u sầu nhìn nàng. Hắn hơi cười, khẽ đưa tay về phía nàng.
Tế Tuyết theo bản năng đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn. Tay hắn lạnh như băng, không chút độ ấm. Hắn đột ngột kéo nàng vào ngực mình, bên tai nàng cảm thấy một luồng hơi lạnh lẽo, hắn mấp máy môi, thanh âm xa xăm đến mức nàng không dám chắc có phải hắn nói với nàng hay không. “Ta yêu nàng!”
Tế Tuyết nghi hoặc ngẩng đầu lên nhìn hắn, nàng muốn hỏi hắn vừa nói gì thì kinh ngạc phát hiện ra bàn tay đặt trên áo hắn của nàng dính đầy máu đỏ, thì ra không phải hắn mặc áo đỏ, là áo trắng bị máu nhuộm thành màu đỏ thắm.
Tiêu Phàm đang đứng trước nàng chợt biến thành một đám xương trắng.
- Tiêu Phàm, Tiêu Phàm! –Nàng sợ hãi hét lên.
Tế Tuyết bừng tỉnh mộng. Nàng vẫn ở trong căn phòng lúc trước, xung quanh còn lởn vởn làn khói trắng từ lò xông.
Nàng biết chắc Tiêu Phàm đã ở đó. Không ít thi thể trên mặt đất là do hắn giết, chỉ có Hồng huyết thuỷ của hắn mới khiến thân xác nát bấy ra như vậy.
Nàng sợ, sợ rằng trong số những người chết có hắn. Khi ấy nàng sợ tới mức không dám nói một câu, cũng không dám ở lại đó, để mặc Tử Y ôm nàng rời khỏi rừng.
Hắn sẽ không sao, hắn nhất định là không sao. Nàng lặp đi lặp lại suy nghĩ ấy, tự trấn an bản thân.
Mấy ngày trôi qua Tế Tuyết vẫn như người mất hồn, hoàn toàn không chú tâm vào bất kì việc gì, nàng lẳng lặng ngồi một chỗ, ánh mắt trống rỗng nhìn khung cảnh bên ngoài.
Nàng không dám sai người đi điều tra hay tìm kiếm, nàng sợ bọn họ sẽ trở về báo lại rằng Tiêu Phàm đã chết.
Đáp án đó trăm ngàn lần nàng đều không muốn nghe.
Bầu trời mùa đông xám xịt ảm đạm, phỏng chừng mấy ngày nữa sẽ có tuyết. Tế Tuyết mang theo tâm trạng u ám ngồi trong hoa viên, gương mặt vẫn là một màu trắng nhợt nhạt không chút sắc hồng.
Một con bồ câu đậu ngay dưới chân nàng. Tế Tuyết cúi đầu nhìn nó, phát hiện trên chân chim có buộc một mảnh giấy nhỏ. Đây chắc chắn không phải do người của nàng làm.
Tờ giấy chỉ vỏn vẹn mấy chữ nhưng lại khiến trái tim Tế Tuyết gần như đóng băng.
“Tây Thần gặp biến, giờ tỵ hẹn ở đình Cửu Thiên. Trương Bắc Nhạn.”
Hắn thật sự đã gặp chuyện, nếu không phải tình hình rất nghiêm trọng Trương Bắc Nhạn cũng sẽ không tới tìm nàng.
Tế Tuyết run rẩy nắm chặt mảnh giấy.
Có phải hắn sắp chết không?
- Nàng sao vậy? –Tử Y không rõ đã xuất hiện từ bao giờ, hắn nheo mắt quan sát biểu hiện của nàng.
Tế Tuyết giật mình nhìn hắn, nàng lùi ra xa hắn vài bước, trả lời qua quýt:
- Không, không sao… Ta mệt, ta đi ngủ.
Nàng nói xong liền bước đi như chạy về phòng. Khi cánh cửa đã đóng lại nàng hoàn toàn kiệt sức quỳ sụp xuống. 






Lá khô lay động dưới ánh nến, hiên vắng chìm trong tĩnh lặng
Thiếu vắng chàng cả thế giới lặng im u ám, nên cứ mãi cố chấp mà chờ đợi
Chẳng cần biết trải qua bao lâu, giữa chốn giang hồ vì chàng mà lưu lại
Đao quang kiếm ảnh giờ như gió, chẳng muốn để chàng nhìn thấy đau thương
Thời khắc hoa mai toả hương, sắc trắng thanh khiết dịu dàng…
- Ít ngày trước hắn dẫn theo một số bằng hữu trong giang hồ giao đấu với một trăm tử sĩ của Lý hoàng hậu, bị thương rất nặng. Ta hy vọng vương gia có thể đến gặp hắn.
Ở khoảnh khắc đó trái tim nàng gần như ngừng đập. Điều nàng sợ hãi nhất cuối cùng đã xảy ra, hắn quả nhiên đã có mặt trong rừng…
- Vì sao hắn lại giao đấu với đám người