Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341605

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1605 lượt.

thấy cũng chỉ có thể làm như vậy. Nhưng tôi không yên tâm để cậu ta chăm sóc, cần phải mời một y tá”.
Bùi Trung Khải đang định phản bác thì bà Bùi đã ngăn lại, nói: "Chủ tịch Lỗ lo lắng cho Hứa Ảo cũng là chuyện thường tình, không yên tâm với Tiểu Khải tuổi đời còn trẻ, chân tay vụng về cũng là lẽ đương nhiên. Tuy ông là người thân của Hứa Ảo nhưng cũng không thể cứ ở đây mãi, mà tất cả phó mặc cho y tá cũng lại không nên. Tôi nghĩ là tôi có thể giúp được, chắc chủ tịch Lỗ không phản đối chứ?". Bà Bùi là người rất thông minh, nhìn vẻ che chở của ông Lỗ với Cố Hứa Ảo thì cũng có thể biết được phần nào quan hệ của họ, nếu không ông Lỗ đã chẳng phải cất công đáp máy bay từ nơi xa tít đến đây.
Đúng là không có cách nào tốt hơn, ý của Lỗ Hải Phong là không muốn để cho Bùi Trung Khải gặp Cố Hứa Ảo, nhưng không thể làm gì được, nước xa không thể làm hết cơn khát gần, ông lại không ở đây, vì thế ông đáp: “Thế thì phiền bà quá. Chờ khi Hứa Ảo khá hơn, tôi vẫn có ý chuyển cháu sang viện khác”. Lỗ Hải Phong vẫn không quên nhấn mạnh lập trường của mình.
“Đến lúc đó tất nhiên là phải nghe theo sự sắp đặt của ông. Hơn nữa, tôi thấy cái gì tốt nhất cho Hứa Ảo thì chúng ta làm”. Bà Bùi giữ chặt bàn tay đang định vùng ra của con trai.
Sự việc coi như cũng đã được giải quyết một cách ổn thỏa, hai bên đều có những nhượng bộ. Cô y tá đứng hồi lâu bên cạnh, lúc này mới bước lên: “Đã đến giờ thay băng rồi, mọi người tránh ra một chút”.
Đám đông đi ra hết, duy chỉ có Bùi Trung Khải là vẫn đứng ở bên giường, Lỗ Hải Phong rất tức giận, nhưng vì nể mặt bà Lâm Tái Phượng, do vậy không tiện nói nhiều, “Cậu Bùi, không định lui ra à?”.
Bùi Trung Khải đáp, mặt không chút biểu cảm: “Tôi sợ Ảo Ảo bị đau, cô ấy rất sợ đau”. Lời ấy dường như cố ý chọc tức Lỗ Hải Phong, đến tên của Cố Hứa Ảo cũng dùng lời gọi thân mật, muốn chứng tỏ sự thân thiết giữa anh với Hứa Ảo và chủ quyền của anh đối với cô.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Sắc mặt của Cố Hứa Ảo một lần nữa lại đỏ bừng lên, cái anh Bùi Trung Khải này không chịu thua kém lấy một lời. Hơn nữa, cô sợ đau lúc nào, người sợ đau chính là Bùi Trung Khải thì có, tay chỉ bị mép giấy làm cho rách một miếng da, thế mà suốt một tuần hễ gặp cô là lại rên hừ hừ.
Bà Bùi kéo tay con trai: “Có mẹ ở đây rồi, con còn lo gì nữa, ra ngoài đi”.
Khi mọi người ra hết, Cố Hứa Ảo mới ngẩng đầu lên, ngượng ngùng nói với bà Bùi: “Thưa bác, cháu không nghĩ sự việc lại như vậy, bác Lỗ cũng chỉ vì lo lắng quá mà thôi, nhưng lại khiến bác phải bận tâm. Bác không cần phải đến đâu ạ, có hộ lý là được rồi, qua ngày hôm nay thì tay của cháu cũng buông xuống được sẽ không có vấn đề gì đâu ạ”.
Bà Bùi cười, giúp cô y tá cởi quần áo của Cố Hứa Ảo, “Là bác muốn đến, để Tiểu Khải chăm sóc cho cháu bác không yên tâm, dù sao thì cũng là đàn ông, chân tay vụng về”. Nhìn những vết thương thâm tím trên người Cố Hứa Ảo, bà không nén được mắng Bùi Trung Khải: “Chả trách mà ông Lỗ tức giận, nếu là bác thì có lẽ bác đã đuổi thẳng cổ ra ngoài rồi. Thế mà nó lại còn ngông nghênh. Thế này thì làm sao con gái chịu nổi”.
Một bàn tay mềm mại xoa vào chỗ vết thương của Cố Hứa Ảo, khiến cô thấy nhồn nhột, nhưng cảm giác dễ chịu vẫn là nhiều hơn. Cô cũng đã từng nghĩ rằng, những lúc bị thương có thể trốn vào lòng mẹ, cho dù không có thuốc, chỉ cần có bàn tay mẹ xoa dịu thì cũng sẽ không còn đau nữa.
Nhìn thấy Cố Hứa Ảo xấu hổ xe che chỗ da thịt lộ ra ngoài, bà Bùi vuốt tóc cô, nói: “Đừng ngượng, cứ coi bác như người nhà”.
Triệu Thư Lập đưa Kiều Mẫn Chi đến thăm Cố Hứa Ảo, rồi cứ luôn mồm nói xin lỗi, rằng nếu anh không hẹn gặp cô ở ngoài thì cô không về muộn như vậy, và tất nhiên không xảy ra chuyện không hay. Cố Hứa Ảo vội nói, cô mới là người cần phải cảm ơn anh vì anh đã nhớ đến cô và báo tin đi khắp nơi.
Triệu Thư Lập đã nói tới chuyện hẹn gặp Cố Hứa Ảo tối hôm ấy một cách không giấu giếm và kiêng dè trước mặt Kiều Mẫn Chi. Cố Hứa Ảo đưa ánh mắt lo ngại nhìn sang Kiều Mẫn Chi, nãy giờ cô ấy vẫn không nói câu nào, lúc này cũng vẫn giữ vẻ mặt bình thản mà gọt táo. Trong bụng Cố Hứa Ảo thầm khen đúng là kiên cường. Trong chuyện Lỗ Hành và Triệu Thư Lập không thể ở bên nhau, Kiều Mẫn Chi chỉ là một yếu tố khách quan, nói về tình cảm thì cô cũng chính là người phải đau lòng. Một người thông minh như vậy chắc chắn biết ngày mà Cố Hứa Ảo xảy ra chuyện, Triệu Thư Lập đã hẹn gặp cô để nói về chuyện gì, thế nhưng cô đã gạt bỏ lòng kiêu hãnh cùng anh đến đây để thăm cô. Những ác cảm ban đầu của cô đối với Kiều Mẫn Chi đã bị xua tan. Trong lòng Cố Hứa Ảo thầm than, tình yêu làm cho đầu óc người ta trở nên mụ mị như thế này ư? Nếu đúng là như vậy, thì Cố Hứa Ảo thật sự rất may mắn.
Kiều Mẫn Chi đưa miếng táo đã gọt xong cho cô, thực ra Cố Hứa Ảo không muốn ăn, nhưng vì sự đồng cảm với Kiều Mẫn Chi nên cô giơ tay ra đón và cắn từng miếng. Cô hy vọng Triệu Thư Lập nhanh chóng thoát ra khỏi ám ảnh về Lỗ Hành, không bỏ lỡ cô gái thực lòng yêu anh này.
“Quả táo cô gọt thật đẹp, vỏ liền một dả


XtGem Forum catalog