Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341804

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1804 lượt.

ệch thì đã được bó bột, bên mạn sườn trái có nhiều vết trầy xước, sợ bị mưng mủ nên đã băng bó, như vậy sẽ có lợi cho việc hồi phục vết thương. Trong tuần này, ngày nào cũng phải thay băng, nằm viện tất nhiên là thuận lợi, nhưng hiện tại đã hết giường”.
“Giường nằm không cần cô để ý, chúng tôi tự giải quyết được”. Bùi Trung Khải thấy lòng nặng trĩu, rốt cuộc là kẻ nào đã ra tay? Sau mấy cuộc điện thoại, vấn đề giường nằm đã được giải quyết xong, Cố Hứa Ảo được đưa tới một phòng riêng. Đường Sinh đã đứng ra lo liệu, anh ta là người rất giỏi những chuyện kiểu này.
Bùi Trung Khải không tiện nói chuyện nhiều, nhìn vẻ đau đớn của Cố Hứa Ảo, anh vội tìm bác sĩ đề nghị cho cô dùng thuốc giảm đau, sau đó mới mơ màng thiếp đi. Bùi Trung Khải bèn đi gặp cô y tá lúc nãy, “Tôi là người nhà của Cố Hứa Ảo, tôi muốn biết tình hình của cô ấy kỹ hơn”.
Cô y tá nhìn anh với ánh mắt rất thông cảm, “Không phải là bị xe đâm, nhìn thì biết là cô ấy bị người nào đó xô vào tường. Lúc đầu chúng tôi nghi ngờ là có bạo lực gia đình, nếu không nhìn thấy vẻ nương dựa vào anh của cô ấy thì chúng tôi đã tố cáo anh với Hội Phụ Nữ rồi. Người đưa cô ấy đến đây nói thấy cô ấy trong ngõ, có phải bị kẻ xấu hãm hại không thì tôi không biết, nhưng tôi đảm bảo với anh là người bị thương không bị xâm hại tình dục”.
Nhìn thấy Bùi Trung Khải chau mày, cô y tá nói: “Anh muốn hỏi về những điều này chứ gì?”.
Bùi Trung Khải nghiêm mặt đáp: “Tôi chỉ muốn hỏi liệu có di chứng gì không?”.
“Thế thì không có, song cũng phải chịu khổ một thời gian”.
Trở về phòng bệnh, thấy Cố Hứa Ảo vẫn đang trong giấc ngủ nặng nề, cánh tay trái để trước ngực, lông mày vẫn hơi chau lại, hẳn trong giấc mơ cô vẫn thấy đau. Cô ấy đã chịu đựng trong suốt hơn một tiếng đồng hồ ngay trước cửa nhà mình…
Cố Hứa Ảo giật mình tỉnh giấc vì đau, trong phòng tối đen, chỉ có đôi chút ánh sáng ngoài hành lang lọt vào qua khe cửa. Cô không biết là mình đang ở đâu, khẽ động chân trái, một cơn đau nhói lên, lúc đó cô mới nhớ ra chuyện xảy ra trong ngày hôm trước.
Bùi Trung Khải đã tỉnh. Lúc trước anh chỉ gục đầu vào giường mơ màng. Anh vội hỏi: “Sao thế? Đau à?”. Rồi anh bật công tắc đèn lên.
Cố Hứa Ảo nhìn khuôn mặt lởm chởm râu và có phần bơ phờ của Bùi Trung Khải, trên mặt còn hẳn vết tỳ vào giường mà thấy thương, nên cô gượng cười, đáp: “Ở bên kia còn có giường sao anh không sang đấy nằm mà ngủ?”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Bùi Trung Khải định bấm chuông gọi y tá liền bị Cố Hứa Ảo ngăn lại, “Y tá bị anh quấy quả đến chết mất. Hơn nữa, trời cũng sắp sáng rồi, em không muốn ngủ nữa, anh ngủ thêm chút nữa đi”. Nói rồi cô nhìn vào mắt anh, có lẽ anh cũng chỉ ngủ được chưa đầy một tiếng đồng hồ.
“Thế thì anh sẽ thức cùng với em”. Bùi Trung Khải nâng giường lên mức dễ chịu nhất.
Cố Hứa Ảo nằm trên giường nhìn Bùi Trung Khải bận rộn đi lại, bất giác cười thành tiếng, anh quay đầu lại nhìn cô.
“Còn cười được à, một ngày mà không có chuyện gì thì không yên hay sao”. Nói thì nói vậy nhưng giọng anh rất dịu dàng, ánh mắt cũng lộ vẻ vui mừng như tìm lại được thứ quý giá bị mất.
Cố Hứa Ảo vẫn cười, “Anh có biết không, trải qua tai họa sống chết cận kề như tối hôm qua, bây giờ em thấy nghe anh mắng cũng là một hạnh phúc”.
Trái tim Bùi Trung Khải dường như thắt lại, anh nắm chặt bàn tay phải không bị thương của Cố Hứa Ảo, “Hứa Ảo, có đúng là xe đâm vào em không?’.
“Không phải, em nói với tài xế như vậy là vì lo anh ấy sợ mà không giúp em, đêm khuya khoắt, lại thấy tiếng kêu cứu của một cô gái thì ít nhiều người ta cũng không tin, sau đó tới bệnh viện rồi thì chắc chắn họ lại suy đoán linh tinh, nên để tránh rắc rối em đã tiện mồm nói như vậy”.
Rồi Cố Hứa Ảo kể lại vắn tắt chuyện xảy ra tối hôm qua cho Bùi trung Khải nghe, sau đó hỏi: "Anh nói xem, liệu có phải bọn lừa đảo bị công an bắt, rồi có kẻ trốn thoát nghĩ rằng là do em tố giác nên đã tới trả thù không?".
Bùi Trung Khải không ngờ lại có chuyện này, nghe Cố Hứa Ảo thuật lại thì nhất định là cô đã bị theo dõi từ trước đó, cho nên nếu chuyện không xảy ra vào ngày hôm qua thì cũng sẽ xảy ra vào một ngày khác. Khi nhận ra điều này, anh sợ toát cả mồ hôi. May mà tối qua hai kẻ đó chỉ mới cảnh cáo, nếu chúng ra tay thật… Anh không dám nghĩ đến những chuyện có thể xảy ra nữa. Nhưng ngay lúc đó anh không dám nói gì thêm vì sợ sẽ làm kinh động Cố Hứa Ảo. “Bây giờ kiểu lừa đảo như vậy rất nhiều, em lời qua tiếng lại với bọn chúng làm gì, như thế chẳng phải hại mình sao?”. Vốn chỉ định nói thế thôi, nhưng anh cũng thấy tức giận. Sao những chuyện như thế này từ trước tới nay chưa thấy Cố Hứa Ảo nói tới bao giờ.
“Em không làm gì sai, anh không ủng hộ em, nên việc em bị thương chẳng có chút ý nghĩ nào”. Chẳng qua là Cố Hứa Ảo tìm cách nói cho qua chuyện để Bùi Trung Khải khỏi lo lắng.
Thận trọng tránh những chỗ bị thương của Cố Hứa Ảo, Bùi Trung Khải vòng tay ôm lấy cô, hạ thấp giọng, khẽ nói: “Anh không trách em mà chỉ vì anh sợ, quá nguy hiểm. Làm việc tốt thì được nhưng khôn