Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341596

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1596 lượt.

cảnh mẹ chồng và con dâu tương lai gặp nhau diễn ra tương đối hòa hợp, mặc dù trong lòng Cố Hứa Ảo có đôi chút nuối tiếc vì bà Bùi không thấy được vẻ ngoài tốt nhất của mình.
Đột nhiên cánh cửa bị bật mở, một tốp người ùa vào, Cố Hứa Ảo ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Lỗ Hải Phong, cô kinh ngạc kêu lên: “Bác Lỗ, sao bác lại tới đây?”.
Vẻ mặt vốn lạnh lùng của Lỗ Hải Phong khi nhìn thấy Cố Hứa Ảo với những vết thương đầy người, hiện vẻ quan tâm, "Sao lại ra nông nổi này?".
Cố Hứa Ảo gượng người ngồi dậy, nhưng chạm phải vết thương, cố nén đau nhăn mày nói: “Bác Lỗ, không sao đâu ạ, chỉ là vết thương ngoài da thôi”.
“Bị thương ngoài da mà nghiêm trọng đến thế sao? Từ đầu đến chân còn có chỗ nào nguyên lành không? Bùi Trung Khải, cậu đã hứa với tôi là sẽ mang lại hạnh phúc cho Hứa Ảo, tôi không biết hai chữ ‘hạnh phúc’ ấy của cậu thì ra lại là như thế này!”. Nửa câu sau chẳng khác gì một nhát búa quăng vào Bùi Trung Khải.
Bùi Trung Khải đứng nghiêm bên cạnh giường, câu hỏi mà Lỗ Hải Phong hỏi anh cũng là điều mà anh không thể tha thứ cho mình, “Bác Lỗ, thực tình là cháu không ngờ lại xảy ra chuyện này, từ này về sau chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện như thế này nữa”.
“Từ này về sau? Cậu còn nói từ nay về sau à? Những lời nói lần trước đến nay mới chỉ có ít ngày, cùng lắm cũng chỉ là gần một tháng. Cậu Bùi, tôi cảnh cáo cậu!”. Rồi không chờ Bùi Trung Khải lên tiếng, ông quay sang hỏi vị bác sĩ đi theo phía sau, "Có thể di chuyển được không?".
Vị bác sĩ nhìn tình hình vết thương của Cố Hứa Ảo, “Cô Cố chịu đau một chút thì cũng được”.
Không chờ ông Lỗ nói, Bùi Trung Khải vội nắm lấy bàn tay của Cố Hứa Ảo, “Mọi người định làm gì?”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Lỗ Hải Phong không nhìn Bùi Trung Khải, vuốt tóc Cố Hứa Ảo, nói bằng giọng nhẹ nhàng: “Hứa Ảo, bác đã liên hệ một chuyên gia về xương cho cháu, chúng ta đổi sang một bệnh viện khác, đến bệnh viện chuyên khoa, bác đã liên hệ xong rồi”.
“Không được!”. Bùi Trung Khải đột nhiên nói rất to khiến những người trong phòng đều giật mình. Rồi chẳng kịp nghĩ gì nhiều, anh nói luôn: “Chủ tịch Lỗ, tình trạng hiện tại của Hứa Ảo làm sao mà di chuyển được. Vừa rồi ông cũng đã nghe bác sĩ đây nói rồi, di chuyển cũng có thể, nhưng người bị thương phải chịu đau. Cô ấy vốn đã rất đau rồi, thế mà còn phải chịu nỗi đau chuyển viện không cần thiết. Bệnh viện này không phải là không tốt, là loại 3A toàn quốc, làm sao lại không được? Nếu chủ tịch Lỗ muốn trút giận vào tôi thì cũng không nên để Hứa Ảo phải chịu lây như vậy”.
“Việc này quyết như thế rồi. Cậu Bùi, một người đã hơn năm mươi tuổi như tôi không cần thiết phải tức giận với cậu”. Lỗ Hải Phong vẫn giữ vẻ cứng rắn như trước.
“Bất cứ ai làm cho Hứa Ảo phải chịu khổ thêm một chút tôi cũng không đồng ý”. Bùi Trung Khải cũng đáp lại lạnh lùng. Quan tâm đến người khác là không sai, nhưng với cái cách làm này thì không được, bề trên thì sao, cho dù ông ấy có là cha đẻ của Cố Hứa Ảo thì Bùi trung Khải này cũng sẽ không chịu!
Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, đến cả cô y tá định vào thay băng cũng không dám tiến đến.
Cố Hứa Ảo cảm thấy cổ tay phải của mình bị Bùi Trung Khải giữ chặt dường như gãy đến nơi, cô biết anh đang rất lo, nhưng cô làm sao có thể chấp nhận người này và từ chối người kia cho được. Là tại cô đã không cẩn thận dẫn tới hỏng việc.
“Ông Lỗ, tôi có vài lời muốn nói”. Bà Bùi cắm xong bó hoa, đi vào tâm bão, “Hứa Ảo bị thương, việc ấy đúng là do Tiểu Khải chăm sóc không chu đáo, là mẹ, tôi cũng đã phê bình nó, cần phải trừng phạt ra sao thì theo tôi đợi Hứa Ảo khỏe lại rồi hãy nói. Việc trước mắt là chữa chạy cho con bé như thế nào. Nếu là bệnh viện chuyên khoa, tất nhiên chữ trị rất tốt, nhưng sức khỏe của Hứa Ảo hiện giờ rõ ràng là không chịu được việc đi đi lại lại. Tôi cũng không bênh con trai, nhưng để dung hòa thì theo tôi nên để Hứa Ảo ở lại đây và mời chuyên gia về xương đến thăm khám, như vậy cả hai bên đều yên tâm. Ông thấy thế có được không?’.
Lỗ Hải Phong nhìn người phụ nữ xấp xỉ tuổi mình, tóc ngắn, hơi xoăn búi gọn phía sau, khuôn mặt hiền hậu, phía sau cặp kính gọng vàng là đôi mắt thông minh, đang nheo lại nhìn ông. Bùi Trung Khải khá giống mẹ. Nói là trưng cầu ý kiến nhưng thực ra phần nhiều đã trở thành quyết định, vì thế ông không thể không gật đầu.
Chủ nhiệm Trịnh từ phía sau bước tới khẽ nói với ông mấy câu, Lỗ Hải Phong dường như đã hiểu ra, đáp lại bằng một câu hỏi: “Bà là giáo sư Lâm của Viện nghiên cứu Luyện kim?”.
Bà Bùi cười, gật đầu: “Tôi là Lâm Tái Phương”.
Lỗ Hải Phong đột nhiên bước tới chủ động bắt tay bà, cảm động nói: “Lần trước nghe bà diễn thuyết, tôi đã thu hoạch được không ít điều, hy vọng lần sau lại được nghe bà nói, không ngờ lại gặp nhau ở đây”.
Bà Bùi không nói tiếp về chuyện ấy, mà hỏi: "Chủ tịch Lỗ thấy đề nghị của tôi có được không?". Bà phải đòi công bằng thay con trai, ai bảo là mẹ không bênh con?
Lỗ Hải Phong chau mày, không ngờ bà này lại…, rồi đáp một cách thoải mái: “Thôi được, tôi


Polly po-cket