Tác giả: Tùng Tô
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341601
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.
g được để mình bị thương, nhớ chưa?’.
Áp má vào vai của Bùi Trung Khải, Cố Hứa Ảo cảm nhận thấy sự chân thực của vòng tay ôm ấp, “Em biết rồi, lần sau nhất định em sẽ tìm đến cảnh sát”.
Bùi Trung Khải giận dữ, “Còn có lần sau, em vẫn còn muốn có lần sau à? Phỉ phui cái mồm, phỉ phui cái mồm!”.
Cố Hứa Ảo nhìn bộ dạng nghiêm trọng của Bùi Trung Khải bèn kéo tay anh, “Bùi Trung Khải, anh đáng yêu thật đấy!”.
Dù sao thì cũng là người đang bị thương, tinh thần không được khỏe, nên chỉ nói mấy câu như vậy xong, cô lại chìm vào giấc ngủ, anh khẽ khàng khép cửa lại.
Ra đến hành lang, Bùi Trung Khải gọi điện cho Tề huy: “Tề Huy, cậu sai người điều tra thử xem, Cố Hứa Ảo nói là bị bọn người lừa đảo qua điện thoại trả thù, nhưng tôi lại thấy không phải, chỉ một bọn người như vậy, lừa được hay không cũng không đến nỗi thuê hung thủ giết người. Có điều, cậu cũng đừng bỏ qua manh mối này để đề phòng. Công việc phải tiến hành bí mật một chút, đừng để chuốc họa vào thân”.
“Anh yên tâm, bọn Lão Đao vẫn nhớ anh, chuyện này cứ để tôi lo”.
Cố Hứa Ảo ngủ không ngon, cứ nhắm mắt là mơ thấy hai kẻ độc ác ấy. Khi cô tỉnh dậy lần nữa thì trời đã sáng bạch, chưa mở hẳn mắt đã gọi Bùi Trung Khải. Nhưng không có tiếng trả lời của anh, mà nghe thấy tiếng đáp dịu dàng của một người phụ nữ lạ mặt: “Tỉnh rồi à?”.
Cố Hứa Ảo vội mở mắt ra thì nhìn thấy một người phụ nữ chừng hơn năm mươi tuổi đứng trước mặt mình. Vẻ mặt bà hiền từ, nhẹ nhàng, các đường nét trên mặt có đôi chút giống Bùi Trung Khải.
Cố Hứa Ảo phần nào đoán ra, nhưng không ngờ lại gặp mặt trong hoàn cảnh này với bộ dạng này. Vì ngượng ngùng và tự ti nên cô rất lúng túng.
Dường như bà Bùi biết được tâm trạng của cô, nên nói: “Tiểu Khải ở bên ngoài, để bác đi gọi nó”.
Bùi Trung Khải bước vào, thấy Cố Hứa Ảo tay đang vặn mép chăn, điệu bộ rất kỳ cục, đúng là kiểu con dâu mới gặp mẹ chồng, bất giác anh bật cười, “Hứa Ảo, đây là mẹ anh”.
Cố Hứa Ảo đành liều hướng về phía người phụ nữ phía sau Bùi Trung Khải, cất tiếng chào: “Cháu chào bác”.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Bà Bùi mỉm cười, dịu dàng nói: “Nếu không phải vì cháu bị thương thì chắc Tiểu Khải còn giấu kỹ không cho bác gặp đâu. Hai đứa cứ nói chuyện đi, bác ra ngoài lát nữa sẽ quay lại”.
Chờ khi bà Bùi đã ra khỏi cửa, Cố Hứa Ảo dùng bàn tay không bị thương véo Bùi Trung Khải, khiến anh kêu ré lên.
“Chuyện này sao anh lại có thể nói với người nhà được cơ chứ! Lại còn để bác đến chăm sóc em nữa, anh rắp tâm làm em tổn thọ hả?”.
“Đâu có, đấy là mẹ anh gọi điện hỏi anh đang làm gì, anh tiện mồm nói là đang ở trong bệnh viện, mẹ anh sợ anh xảy ra chuyện nên cứ nhất định đến, vì thế mới không giấu được”.
Những lời Bùi Trung Khải nói là thật, chỉ có điều sau đó thì anh mượn gió bẻ măng, tiền trảm hậu tấu. Đã đến lúc phải gặp thì phải gặp chứ chờ đến lúc Cố Hứa Ảo cất lời thì chẳng biết đến khi nào. Anh vốn định lo xong chuyện cưới xin trong năm nay, huống chi Cố Hứa Ảo lại bị thương như vậy lại càng khiến anh lo lắng hơn, câu "Cưới vợ phải cười liền tay" quả không sai.
“Thế thì anh cũng phải nói với em một câu chứ, với bộ dạng như thế này thì cho dù trước đó có đồng ý thì bây giờ cũng thấy do dự, vừa xấu xí lại vừa tàn tật”. Cố Hứa Ảo cầm gương soi và nói.
Những lời ca cẩm của Cố Hứa Ảo khi lọt vào tai của Bùi Trung Khải thì lại thành tin vui đối với anh, nên anh vội nắm lấy tay cô nói một hồi: “Hứa Ảo, em đồng ý rồi hả? Em không giận khi gặp anh nữa, đồng ý lấy anh rồi à?”.
Cố Hứa Ảo nhìn vẻ mặt tươi rói của Bùi Trung Khải, không lẽ cô đã nói rõ như thế sao, lại còn cao giọng nữa chứ! Mặt cô cũng dần dần đỏ lên, “Em nói là điệu bộ của em bây giờ rất khó coi”.
“Mẹ anh không phải là người hám lợi, bà cứ lo anh không lấy được vợ, bây giờ có người đồng ý, mẹ anh mừng còn chưa hết ấy chứ”. Bùi Trung Khải còn định nói nữa thì nhìn thấy sắc mặt của Cố Hứa Ảo mỗi ngày một đỏ ửng, cô ra sức vùng khỏi tay anh. Từ hôm qua đến nay, vì lo lắng nên anh chưa động gì đến người cô, cứ sợ chạm vào vết thương của cô, lúc này anh bèn ghé sát lại hôn lên môi cô và nói: “Em làm anh lo đến chết!”. Rồi bổ sung thêm câu: “Làm anh nhớ đến chết!”.
Phía sau có tiếng cười, Bùi Trung Khải quay đầu lại nhìn thì thấy mẹ anh đang đứng ở cửa, có lẽ bà đã nhìn thấy tất cả. Cuối cùng anh cũng đã hiểu ra vì sao Cố Hứa Ảo cứ đẩy anh ra và đỏ bừng mặt lên, anh cũng thấy hơi ngượng. “Mẹ vừa lòng chứ ạ?”. Cố Hứa Ảo bèn véo mạnh vào cánh tay anh.
“Tiểu Cố mà lấy con thì hơi bị thiệt đấy”. Bà Bùi đóng cửa lại như không có chuyện gì.
“Ôi, mẹ, mẹ đừng có gọi Tiểu Cố, Tiểu Cố như thế, bây giờ là thời đại nào rồi mà mẹ vẫn cứa gọi như cái kiểu bà gọi mẹ là Tiểu Lâm ngày trước vậy. Hơn nữa, Hứa Ảo thiệt thì cũng đã thiệt rồi, hối hận cũng không được, vì thế mẹ cứ yên tâm mà gọi là Hứa Ảo đi”. Bùi Trung Khải bước tới, ôm lấy vai mẹ, “Mẹ phải giúp con trai của mẹ buộc chặt cô ấy lại đấy”.
Không khí hơi căng trong gian buồng bệnh nhỏ được xua tan, ngoài việc Cố Hứa Ảo bị thương, thì