Tác giả: Tùng Tô
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341610
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.
t tận tình với Lỗ Hành, còn tìm cách thân thiết với mấy giám đốc hạng mục, chỉ mấy ngày sau đã anh anh, em em với họ. Nhưng Bùi Trung Khải không thích hành động đó của anh ta, động cơ và mục đích quá lộ liễu.
Lúc ăn cơm, Bùi Trung Khải ngồi cùng Lỗ Hành, một lát sau Tống Văn Khải cũng đến ngồi cùng. Biết Bùi Trung Khải là ông chủ của Trung Đỉnh và là tư vấn chính của lần đàm phán này, anh ta lập tức nở nụ cười thân thiện với Bùi Trung Khải, nhưng Bùi Trung Khải chỉ đáp lại lạnh nhạt.
Lỗ Hành chuyển chủ đề câu chuyện sang Cố Hứa Ảo, mặc dù cúi đầu nhưng Bùi Trung Khải vẫn dỏng tai lên nghe.
“À, chuyện của phiên dịch Cố tôi không được rõ lắm, việc của công ty đều do tổng giám đốc sắp xếp, có điều những chuyện như vậy cũng rất bình thường, hai chúng tôi thường là vai AB”. Tống Văn Khải tránh nói đến nguyên nhân, khéo léo nhắc rằng trình độ của anh ta cũng ngang ngửa Cố Hứa Ảo.
Bùi Trung Khải khẽ “hừ” một tiếng, không nghe được tin tức quan trọng gì, cầm đĩa cơm bỏ đi.
Lỗ Hành cũng cầm đĩa cơm lên, nói với Tống Văn Khải: “Tôi về trước đây, anh cứ ăn đi nhé!”.
Nhìn theo hai người, Tống Văn Khải cố sức nhai miếng thức ăn trong miệng, xem ra anh chàng Bùi Trung Khải này rất coi thường người khác.
“Tôi luôn cảm thấy thắc mắc, Cố Hứa Ảo làm rất tốt, lúc đầu cũng do Đỗ Đức Minh và Thân Vệ Quốc cử đến, sao lại nói thay là thay ngay như vậy. Buổi sáng hôm Cố Hứa Ảo đi, cô ấy còn nói nhờ tôi kiếm cho ít tư liệu về việc mua các công ty của Nhạc Trung hằng năm để cô ấy ghi chép lại”. Lỗ Hành đuổi kịp Bùi Trung Khải.
“Vậy thì cô hãy hỏi lại thử xem, tôi cũng lo việc thay một người sẽ ảnh hưởng tới tiến độ của hạng mục, vì dù sao thì Cố Hứa Ảo cũng đã tiếp xúc với công việc trong một thời gian không ngắn”. Bùi Trung Khải chậm rãi nói.
“Tôi cũng muốn hỏi, nhưng không có thời gian, chủ nhiệm Trịnh gọi điện đến nói rằng chủ tịch hội đồng quản trị sắp đến, tôi phải tổng hợp báo cáo giai đoạn, nếu không thì sẽ không biết nói năng như thế nào với chủ tịch. Này, Bùi Trung Khải, anh phải giúp tôi nhiều hơn nữa đi”. Nghĩ đến công việc, Lỗ Hành lại thấy đau đầu.
“Việc ấy không có gì, tôi cũng đang nghĩ, tôi sẽ tập hợp mọi người trong mấy ngày và đề ra một phương án, nếu cứ tách ra mà làm như vậy, sợ rằng sẽ có người đi không đúng”.
“Tôi cũng thấy như vậy”.
Sau hai ngày tăng ca thảo luận, cuối cùng cũng thống nhất được một phương án, Lỗ Hành thở phào, nhìn mắt của Bùi Trung Khải đỏ lên vì thức đêm, trong lòng thấy rất cảm kích, bèn đập vai anh nói “Này, Bùi Trung Khải, có thời gian quan tâm đến cô Cố một chút đi. Anh đã như thế với người ta rồi..Nếu xấu hổ để tô hỏi hộ cho”.
Bùi Trung Khải mỉm cười, cũng đã đến lúc anh liên lạc lại với cô gái có cái đầu cứng như cây du già rồi, nghĩ vậy anh bèn nhấc điện thoại.
Cố Hứa Ảo đang hiệu đính tài liệu, nhìn thấy số máy lạ, nhấc lên nghe: “Alo, xin chào”.
“Cố Hứa Ảo”.
Cố Hứa Ảo đang mải chọn từ cho câu đang hiệu đính, nên không để ý lắm đến giọng nói trong điện thoại, “Vâng, tôi đây. Ai đấy ạ?”.
“Liệu tôi có nên đâm đầu vào tường không nhỉ, đến bây giờ mà cô vẫn không nhớ giọng tôi, cũng không lưu số máy của tôi?”. Bùi Trung Khải tức giận, nếu không phải là người có trí nhớ tốt thì anh hẳn phải cảm thấy cảnh tượng thân thiết với cô gái này mấy hôm trước là một huyễn cảnh”.
Cố Hứa Ảo cũng thấy ngại ngùng, cô đã nhận ra giọng của Bùi Trung Khải, trong lòng thấy vui mừng, nhưng nghĩ tới những chuyện khác thì lại thấy buồn phiền. Cô đáp một cách nghiêm túc: “Tìm tôi có việc gì à?”.
“Là việc Lỗ Hành giao cho, tôi truyền đạt thay cho cô ấy. Sao bên Giai Dịch các cô lại thay người như vậy?”.
“Anh chờ một chút, để tôi ra ngoài nghe”. Cố Hứa Ảo đứng dậy đẩy cửa đi ra, đến một chỗ ít người qua lại, khẽ nói: “Việc đổi người là do công ty tính toán”.
“Bản thân cô nghĩ gì về việc này?”.
“Chẳng nghĩ gì cả, từ trước đến nay tôi luôn không có ý kiến gì với sắp xếp của công ty”.
“Không phải vì cô có chuyện khó chịu nên muốn đổi người đấy chứ?”. Bùi Trung Khải cố ý hỏi.
“Vẫn chưa đến mức ấy, tôi luôn là người công tư phân minh”. Cố Hứa Ảo đáp lại một cách nghiêm túc, cô không muốn Bùi Trung Khải hiểu lầm rằng cô vẫn để bụng chuyện hai người.
“Nếu tôi là ông chủ của cô thì tôi cũng thích những nhân viên như vậy, không suy tính, bảo sao nghe vậy”.
“Phân công công việc bình thường, tôi cần gì phải nhọc lòng suy nghĩ . Anh chuyển lời hỏi thăm của tôi tới Lỗ Hành giúp, nói rằng tôi rất vui vì được làm quen với cô ấy”. Khi nghe tin Tống Văn Khải thay cô tới làm ở Nhạc Trung, cô đã tâm tàn ý lạnh, hiểu rõ tương lai của mình sẽ thế nào.
“Những lời ấy cô hãy tự nói với Lỗ Hành.Còn nữa..Không lẽ cô không còn điều gì khác để nói?”. Cố Hứa Ảo một mực công sự công biện, và cách trả lời như đang trả lời phỏng vấn khiến cho Bùi Trung Khải thấy khó chịu. Cô phủi sạch tất cả, uổng công anh mấy ngày nay luôn nhớ đến cô.
“Không còn gì nữa”. Cố Hứa Ảo câu trước câu sau đã có ý chặn họng Bùi Trung Khải, cô đã nếm mùi thất bại trong sự nghiệp , khôn