Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341621

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1621 lượt.

vàng chỉ bảo cho tôi về cách đối nhân xử thế, nhưng tôi ngu muội, không hiểu lịch sự”.
“Miệng lưỡi cô cũng thật lợi hại”.
“Tôi lợi hại chỗ nào, bất quá là bị người khác xỏ mũi dắt đi”.
“Với tôi cô lúc nào cũng như vậy, ở chỗ khác thì không ổn đâu”.
“Câu nói này của giám đốc Bùi mới lạ làm sao, tôi có quan hệ gì với anh, anh cũng chẳng cần phải nhọc lòng dạy tôi. Nếu không, tôi không trả nổi ân tình ấy đâu”. “Cố Hứa Ảo, cô thông minh hay ngu ngốc vậy? Tôi thấy với tính cách của cô, sớm muộn gì cũng chịu thiệt”. Bùi Trung Khải giận dữ vì Cố Hứa Ảo cứ ăn miếng trả miếng với mình. Anh thật sự không hiểu, vừa mới vừa rồi còn vui vẻ, thế mà đột nhiên lại trở nên như thế.
“Chịu thiệt hay không thì tôi làm tôi chịu”.
Lỗ Hành quay vào đã chấm dứt cuộc cãi vã giữa hai người, nhưng không khí thì không sao trở lại được như trước, Cố Hứa Ảo chỉ nói chuyện với Lỗ Hành, không thèm để ý đến Bùi Trung Khải ngồi bên cạnh mặt sầm xuống cũng chẳng nói năng gì.
Dọc đường đưa Cố Hứa Ảo về nhà, Bùi Trung Khải luôn giữ im lặng, Lỗ Hành đuổi kịp Bùi Trung Khải, hỏi: “Hai người tiến triển đến đâu rồi?”.
“Không nói thì tưởng là tôi không biết à? Tiếng tăm công tử ăn chơi của anh ở đây cũng không nhỏ đâu. Nếu anh mà đối xử không tốt với Hứa Ảo thì tôi sẽ không tha cho anh đâu”.
“Vậy thì cô lo xa quá đấy, tôi đã nói là chúng tôi như thế nào à? Tôi chưa đến mức nếu không lấy cô ấy thì không lấy được ai!”.
“Anh.. Bùi Trung Khải anh giỏi lắm!”. Nghe câu nói đó của Bùi Trung Khải, Lỗ Hành tức giận không biết phải nói gì, trong lòng thấy bất bình thay cho Cố Hứa Ảo, cô ấy đã bị Bùi Trung Khải hôn ngay trong quán rượu, thế mà bây giờ anh chàng phong lưu này lại định tiếp tục tung hoành không muốn lấy cô ấy.
Về đến nhà, Cố Hứa Ảo lập tức kéo rèm cửa , trút bỏ hết mệt nhọc.Trời rất nóng, nhưng cô vẫn để nước ở độ nóng giội vào đỏ ửng lên mới thôi. Người con gái trong gương đẹp như một nữ thần, không biết ai đã cho cô hình hài này rồi lại chối bỏ, khiến cô phải một mình vất vả lăn lộn hơn hai mươi năm nay. Cố Hứa Ảo gần như để trần bước ra khỏi bồn tắm và bị cảnh tượng trước mắt làm cho sửng sốt đến tột độ… Bùi Trung Khải ngồi trên ghế hơi ngửa cổ nhìn Cố Hứa Ảo mơn mởn sắc xuân hàm tiếu. Cố Hứa Ảo trấn tĩnh lại, vội lấy khăn tắm quấn chặt lấy người, rồi đưa mắt nhìn về phía cửa, không nhớ rằng mình đã khóa cửa hay chưa.
“Sao anh lại vào được đây?”.
“Tất nhiên là vào theo đường cửa”.
“Anh lấy đâu ra chìa khóa?”. Cố Hứa Ảo thấy lạnh toát, cô không biết là mình còn để lại một mối họa ngầm như vậy, nếu biết thế này thì cô sớm đã thay khóa, nhưng rồi cô cũng thấy vẫn còn may vì chiếc chìa khóa ấy lại ở trong tay của Bùi Trung Khải.
“Anh đuổi theo tôi tới tận đây là có ý gì? Hay là vẫn muốn sỉ nhục và dạy dỗ tôi? Xin lỗi, tôi rất mệt , không thể tiếp anh được”.
“Chúng ta không thể nói chuyện một cách bình tĩnh được sao?”.
“Với một người lấy trộm chìa khóa của người khác nửa đêm xông vào nhà riêng như vậy, tôi chẳng thể bình tĩnh nói chuyện được!”. Bất an và xấu hổ khiến Cố Hứa Ảo thốt lên những lời rất cay độc.
“Tôi thực sự muốn đến nói chuyện với cô, tiện thể trả lại cô chiếc chìa khóa”.
“Để chiếc chìa khóa xuống là anh có thể ra về”. Cố Hứa Ảo cố tỏ ra bình tĩnh.
Bùi Trung Khải đột nhiên bật cười, đưa tay đỡ lấy trán, đầu tiên còn cười khùng khục, sau đó thì cười chảy cả nước mắt. Cố Hứa Ảo không giữ được bình tĩnh nữa, giơ tay ném chiếc khăn trong tay.
Tiếng cười của Bùi Trung Khải bị chiếc khăn bông ngăn lại trong mấy giây, sau đó vang khắp căn nhà. Nhìn vẻ mặt dữ dằn của Cố Hứa Ảo, anh nói trong tiếng cười như điên: “Tôi phát hiện ra rằng, tôi thực sự không thể giận cô được, như vậy không chỉ làm hỏng quan hệ đồng nghiệp mà còn ảnh hưởng tới sự tin cậy mà chúng ta mới xác lập được”.
“Tôi và anh có sự tin cậy à? Tôi không nói lại được với anh. Bùi Trung Khải, anh ghê gớm hơn tôi, thôi được rồi, tôi xin anh đấy!”. Cố Hứa Ảo cảm thấy bị Bùi Trung Khải làm cho đau đầu, cô không còn tinh thần đâu mà đấu lại với anh.
“Như vậy mới giống kiểu nói năng của một cô gái. Có điều, ngữ điệu vẫn chưa đủ thành khẩn”. Bùi Trung Khải được đằng chân lân đằng đầu.
“Rốt cuộc anh muốn gì, sao cứ làm phiền tôi như vậy?”. Sau khi tắm xong, máu chưa kịp lên não, Cố Hứa Ảo cảm thấy đầu hơi váng.
“Tôi làm cho cô thấy rất phiền phức, đúng thế sao?”. Căn hộ chỉ có mấy chục mét vuông, Bùi Trung Khải chỉ bước mấy bước đã như người thợ săn tới trước mặt Cố Hứa Ảo.
Cố Hứa Ảo lắc đầu, trong nháy mắt cô đã thấy tiến sát đến bên cạnh mình, cô vội lùi tránh về phía sau theo bản năng, bàn chân còn ướt làm cô bị trơn, đứng không vững, suýt trượt ngã. Bùi Trung Khải đưa ngay cánh tay đỡ, thế là hai người ôm lấy nhau trong tư thế thân mật còn hơn cả cố ý sắp xếp.
Trong phút chốc cả căn phòng chìm trong không khí im lặng lạ lùng. Bùi Trung Khải nhìn đôi mi rủ xuống tạo thành một đường cong rất đẹp của Cố Hứa Ảo , nó đang run lên, che kín tâm trạng của chủ nhân, đồng thời khêu gợi người ta tìm kiếm bí mật n


Old school Swatch Watches