Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341684

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1684 lượt.

i nhìn kỹ cô một lượt nữa, “Cô gái giỏi lắm. Tôi đã học tiếng Anh, nhưng có lẽ phải thỉnh giáo cô đấy”.
Bữa tiệc trưa, Cố Hứa Ảo cùng ông Howard ngồi ở bàn chính, phó chủ tịch tỉnh ngồi ở giữa, tổng giám đốc Quan ngồi ở bên phải, những người kế tiếp đều là những nhân vật cao cấp trong công ty, chỉ có một mình cô là phụ nữ trẻ. Tổng giám đốc Quan nhiệt tình giới thiệu với phó chủ tịch tỉnh về người đồng hương trẻ. Thực ra, đồng hương trẻ không quan trọng, mà quan trọng là những lời chuyện trò giữa ông và Cố Hứa Ảo trong lúc bắt tay nhau đã khiến cho một người lãnh đạo giỏi quan sát như ông đã có những suy đoán rất nhạy cảm. Với những người khác, ông chỉ nói mấy lời hoan nghênh, chúc mừng là xong, chỉ duy nhất với Cố Hứa Ảo là ông trò chuyện nhiều. Họ nói với nhau về Tô Thành, thành phố Khúc, thị trấn Ngô, thị trấn Lỗ. Ông cũng rất quan tâm tới lai lịch và quê quán của Cố Hứa Ảo. Vì mọi người hỏi quá nhiều, nên Cố Hứa Ảo trả lời rằng cha mẹ cô đã qua đời. Phó chủ tịch Kiều nghe vậy cảm động không nói lời nào, sau đó dặn cô thường xuyên về thăm quê, vì dù sao đó cũng là quê hương. Những lời trò chuyện của phó chủ tịch Kiều gần gũi, thân thiết, khiến cho người khác không khỏi cảm động.
Sau khi tan tiệc, Cố Hứa Ảo cùng ông Howard cáo từ ra về. Thấy ông Howard sắp rời đi, tổng giám đốc Quan cười, nói với phó chủ tịch Kiều: “Phó chủ tịch tỉnh, có phải ông thấy nhớ Mẫn Chi rồi không. Cô gái này hơi giống với Mẫn Chi, chắc là ông lại thấy thương như con gái rồi chứ gì?”.
Kiều Duy Thành mỉm cười, “Anh đã thấy con cái nhớ cha mẹ bao giờ chưa, đều là cha mẹ nhớ con cái thôi. Chúng ta là cha mẹ, vì đời trước chúng ta nợ con cái”.
Tổng giám đốc Quan cười, “Đó không phải là thuyết vô thần của chủ nghĩa Bolshevik”.
Về đến Bắc Kinh, Cố Hứa Ảo gọi cho Bùi Trung Khải, hỏi thăm Cẩu Thặng Nhi.
“Có lẽ Cẩu Thặng Nhi đang ngủ trên cây hải đường”.
Cố Hứa Ảo lập tức hình dung ra điệu bộ của Cẩu Thặng Nhi, “Bây giờ thì anh chiều nó quá rồi đấy”.
“Thế mà vẫn có người nói anh là ngược đãi động vật”. Tin nhắn ấy khiến anh giận nghiến răng, “Cẩu Thặng Nhi bây giờ còn có tình nghĩa hơn em. Chúng ta cùng đi ăn tối nhé, anh sẽ tới đón em”.
“Nghe cũng được, có thể thông qua”.
2
Thời tiết thay đổi rất nhanh, lúc rời xa vẫn còn cảm thấy cái lạnh buốt giá, thế mà khi trở về thì Bắc Kinh đã vào mùa xuân, những cô gái trẻ không sợ rét đã diện váy, những cơn gió mang theo hơi lạnh lướt qua trên phố chỉ khiến người ta càng thêm háo hức đón sự ấm áp của mùa xuân.
Trong xe, nhìn đôi mắt anh rừng rực, Cố Hứa Ảo thấy trong lòng rất vui nhưng vẫn ngồi ngay ngắn. Bùi Trung Khải liền kéo cô lại và hôn một hồi.
Giúp cô thắt dây an toàn xong, đắn đo một lúc, anh nói: “Có người đang muốn gặp em”.
Cố Hứa Ảo đang sửa lại mái tóc bị anh làm rối bù, nghe vậy bèn dừng tay lại, ngây người, nghĩ một lúc, rồi cười, đáp: “Anh bắt đầu làm tín sứ giúp mỹ nhân đưa tin từ bao giờ thế? Anh rỗi đến thế sao?”.✯ Lê ✯ Quý ✯ ๖ۣۜĐôn
“Lỗ Hành ra nước ngoài, đến Bắc Kinh để chuyển chuyến bay, có nhờ anh nói lại với em là cô ấy muốn gặp em”. Bùi Trung Khải vẫn không để ý đến những lời của Cố Hứa Ảo. Chuyện ở Nhạc Trung, cô là người bị hại, Nhạc Trung không bị tổn thất gì, Giai Dịch cũng vậy, ngay cả Thân Vệ Quốc cũng chẳng hề hấn gi, chỉ có Cố Hứa Ảo là trở thành vật thế mạng, phải chịu tiếng oan, lại còn bị Đỗ Đức Minh gây khó dễ trong công việc.
Thấy Cố Hứa Ảo không nói gì, Bùi Trung Khải nói tiếp: “Lỗ Hành đi vì chuyện tình yêu. Cô ấy nói là không thể quên được tình yêu thời thanh mai trúc mã, nên đành bỏ lại mọi thứ, ra nước ngoài để gặp bạn trai. Nghe nói, vì chuyện này cô ấy đã bất hòa với gia đình”.
Cố Hứa Ảo ngây người, không ngờ một cô gái nhanh nhẹn hoạt bát như Lỗ Hành lại si tình như vậy, với tính cách của cô ấy thì có lẽ không chỉ bất hòa mà còn là gây chuyện nữa. Nghĩ vậy, Cố Hứa Ảo thấy lòng mềm lại, đồng ý tới gặp Lỗ Hành. Cô vốn rất thích Lỗ Hành, thường coi cô ấy như là em gái.
“Hôm nay à? Sao anh không nói sớm, cũng đâu có phải là tiệc hồng môn đâu*?”.
(* Hồng môn yến: Tiệc Hạng Vũ bày ra định giết Lưu Bang. Câu này ý nói đi vào chỗ chết.)
“Thực ra là anh cũng vừa mới nhận được điện thoại của cô ấy”.
Nửa năm rồi mới gặp lại Lỗ Hành, Cố Hứa Ảo thấy Lỗ Hành gầy đi trông thấy, có lẽ cô ấy đã suy nghĩ nhiều. Cố Hứa Ảo bước nhanh đến, nắm bàn tay của Lỗ Hành, nói: “Cậu càng ngày càng giống một đứa trẻ rồi đấy”.
Lỗ Hành gặp lại bạn tốt, nước mắt bỗng trào ra. Bùi Trung Khải sợ Lỗ Hành lại gợi lên chuyện đau lòng của Cố Hứa Ảo, nhưng không ngờ, Lỗ Hành thực sự bị chuyện tình cảm giày vò, khóc sướt mướt, còn Cố Hứa Ảo thì chăm chú lắng nghe tâm sự của cô, thỉnh thoảng lại đưa khăn giấy cho bạn. Thấy vậy, Bùi Trung Khải mới tạm yên tâm.
Thì ra, Lỗ Hành luôn thầm yêu trộm nhớ anh chàng hàng xóm. Chàng trai đó cũng đối xử rất tốt với cô, nhưng không biết nên giữ tình cảm anh em hay để nó phát triển thành tình cảm lứa đôi hơn, tóm lại, quan hệ giữa hai người lấp lửng không dứt khoát. Sau đó thì chàng trai


Old school Easter eggs.