Tác giả: Tùng Tô
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341680
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.
n ông rồi, chẳng có nghĩa khí chút nào. Một hồi lâu sau, cả căn phòng chìm vào trong sự yên tĩnh, nghe rõ cả tiếng thở.
Lúc đó Cố Hứa Ảo mới thở phào, đang định quay về phòng thì bị Bùi Trung Khải bế thốc lên, đi thẳng vào phòng ngủ của anh, “Nếu không vào trong chăn của anh thì đúng là em đã bị cô ấy nói oan rồi”.
Sau khi trở dậy, Bùi Trung Khải đi mua đồ ăn sáng, còn Cố Hứa Ảo thì hâm sữa trong bếp. Ba người cùng ăn sáng, bỗng nhiên Lỗ Hành lên tiếng: “Hôm qua tuyệt đấy chứ”.
Cố Hứa Ảo đang cắn miếng bánh mỳ giật mình cắn cả vào đầu lưỡi, miệng xộc mùi máu tanh tanh.
Bùi Trung Khải thì bị sặc sữa, ngoẹo đầu ho một hồi lâu mới hết. Anh nhìn Lỗ Hành, nói: “Không nên nói như thế, nói chọn không chọn thời điểm gì cả”.
“Vì hai người đã chọn thời điểm rồi, quấy rầy giấc ngủ của người khác”. Lỗ Hành nói, vẻ mặt tỉnh bơ, cắn từng miếng quẩy.
Bùi Trung Khải quay sang nhìn Cố Hứa Ảo đang đỏ mặt uống một ngụm sữa rồi bịt miệng đứng lên đi vào nhà vệ sinh, anh đứng lên đi theo.
Ngụm sữa nóng khiến cho chỗ lưỡi bị cắn lúc trước càng đau rát, Cố Hứa Ảo súc một ngụm nước, rồi hà miệng soi gương xem vết thương, đó là một vết xước to, vẫn còn rớm máu.
Bùi Trung Khải đứng bên thấy thế thì rất xót, “Cái cô Lỗ Hành này, chẳng khác nào ném một quả bom nguyên tử”.
Trở lại bàn, Lỗ Hành vẫn vừa nhai quẩy vừa nhìn hai người họ, “Hai người định diễn trò ngọt ngào cho tôi xem đấy à?”.
“Không rỗi rãi đến mức đó đâu, tiểu thư, cô muốn ăn, muốn uống thì nhanh lên. Gây chuyện xong rồi thì đi nhanh cho”.
“Bùi Trung Khải, anh đúng là đồ vong ân bội nghĩa, không có tôi, liệu anh có theo đuổi được Hứa Ảo không?”.
Cố Hứa Ảo đang quét mứt hoa quả vào miếng bánh mỳ, không xen vào đối thoại của hai người. Bùi Trung Khải nhìn Cố Hứa Ảo một cái, rồi kéo dài giọng, nói: “Tôi phải có cách của tôi chứ”.
“Hứa Ảo, cậu nhìn điệu bộ hung hăng của anh ấy này. Hừ, Hứa Ảo, đừng có vội nhận lời anh ấy, hãy thử thách cho thật kỹ đã. Muốn làm anh rể của tôi, thì anh phải đợi cho bà dì này nói tốt về anh đã nhé.
“Chúng tôi không kết hôn đâu, cô đừng có mà tưởng bở nhé, không có cơ hội đâu”. Bùi Trung Khải để tay lên vai của Cố Hứa Ảo, rồi khẽ kéo cô về phía mình, nhìn Lỗ Hành vẻ thách thức.
“Bùi Trung Khải, anh là người lớn rồi đấy, tôi không đấu lại được với anh”. Lỗ Hành kêu lên.
Cố Hứa Ảo ngồi thẳng người lên, mỉm cười, “Anh ấy đã là người lớn rồi thì mình phải lấy anh ấy à? Đâu ra lý lẽ ấy thế?”.
Lông mày của Bùi Trung Khải nhíu lại, bàn tay để trên vai Cố Hứa Ảo hơi dùng lực. Cố Hứa Ảo khẽ liếc mắt nhìn anh, người khác nhìn thì tưởng đó là cái nhìn nũng nịu, nhưng sao anh lại thấy nó không bình thường, ánh mắt ấy đầy ẩn ý, vừa có đôi chút chẳng mấy quan tâm, vừa có đôi chút nhạo báng, xem ra, chủ đề hôn nhân không phải là một chủ đề hay.
“Không lấy thì không lấy chứ sao, bây giờ hai người có khác gì lấy nhau đâu. Tôi không phải cha, không phải mẹ, cần gì phải lo lắng”. Nói xong, Lỗ Hành uống sữa ừng ực, rồi đứng dậy, đẩy chiếc cốc sang một bên, “Tôi đi làm visa đây, hai người cứ ăn đi nhé”.
“Hôm nay có phải đi làm không?”. Bùi Trung Khải hỏi Cố Hứa Ảo với vẻ không yên tâm, vừa rồi trong lúc nói đùa anh đã nói bừa và quên mất điều kiêng kỵ của cô. Nhớ có một lần vì bị dồn quá mức, Cố Hứa Ảo đã nói, “Bùi Trung Khải, anh cứ nhắc đến hai chữ hôn nhân với em, anh thực sự là muốn kết hôn hay sợ em bỏ chạy?”. Cô đã nói đúng phần nào suy nghĩ của anh, nên trong chốc lát anh cứng họng. ✯ Lê ✯ Quý ✯ ๖ۣۜĐônĐúng là anh có ý thăm dò và đùa vui. Sau đó anh biết, hai chữ “hôn nhân” là cái hố không thể vượt qua trong lòng Cố Hứa Ảo. Anh thực sự không hiểu, những cô gái khác thì chỉ mong kết hôn ngay với bạn trai để yên tâm một bề, nhưng còn cô, sao cô lại sợ hôn nhân đến vậy? Hôm ny anh đã hùa theo với Lỗ Hành, thiếu thận trọng nên đã lại nhắc đến vấn đề kết hôn, lại còn nói là chúng tôi không kết hôn, lại động đến điều tối kỵ rồi.
“Từ trước tới giờ em không bao giờ kỳ kèo chuyện lương bổng, ngày công chỉ còn thiếu một ít nữa thôi. Không còn sớm nữa, em đi nhờ xe anh đến bến tàu điện ngầm”.
“Đi cùng hay hơn”. Bùi Trung Khải thấy Cố Hứa Ảo không giận, bèn được đằng chân lân đằng đầu. Anh sợ những câu nói về hôn nhân lại khiến cho Cố Hứa Ảo không vui. Anh đoán trong lòng Cố Hứa Ảo đang cố gắng chống lại ý nghĩ ấy.
Xe dừng lại bên vỉa hè, Cố Hứa Ảo nhắm nghiền hai mắt, Bùi Trung Khải nhìn kỹ cô một lúc lâu, mãi cho tới lúc có tiếng còi xe giục ở phía sau anh mới lên tiếng khẽ gọi cô.
Dường như Cố Hứa Ảo đã ngủ thật, cô mơ màng mở mắt ra, ngơ ngác mấy giây rồi cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ trên tay, hốt hoảng: “Sắp muộn rồi, không biết có kịp chuyến tàu điện nhanh nhất không nữa”. Nói xong, cô cầm túi lên mở cửa định đi, tay trái liền bị Bùi Trung Khải giữ lại.
“Không hôn từ biệt sao?”.
“Có thể sửa lại một chút không, là goodbye kiss, không đến mức kịch tính như hôn từ biệt”. Cố Hứa Ảo nói xong, ghé lại khẽ hôn nhẹ lên má của Bùi Trung Khải, nháy mắt tinh nghịch với anh, nhảy xuống xe, rồi chạy vào ga t