XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341678

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.

àu điện ngầm trong tiếng còi xe giục giã từ phía sau. Bùi Trung Khải đưa tay lên sờ vào chỗ đôi môi đỏ vừa chạm vào, hé miệng cười rồi lái xe đi, chút nghi ngại trong lòng đã được dẹp bỏ.
Đứng bám vào tay vịn của tàu điện, rất khó đóan được tâm trạng của Cố Hứa Ảo. Cô cười nhạo mình sao lại có thể tham lam đến vậy, sao lại có thể buông thả mình, lại còn muốn nhiều hơn, chẳng phải bây giờ rất tốt sao?
Ở công ty, Cố Hứa Ảo bận rộn suốt nửa ngày. Lỗ Hành gọi điện tới, nói trong nước mắt, bảo cô đến một nơi. Cố Hứa Ảo thực sự không biết mình đã trở thành chị từ bao giờ, trong một thời gian mấy tháng từ một người định sống độc thân đến hết đời bỗng nhiên cô có bạn trai và có thêm một người em gái.
Nhìn Lỗ Hành đang dựa vào bức tường kính nước mắt lưng tròng như ở chỗ không người, tình cảm chị em trong cô bỗng chào dâng, cô nói: “Bây giờ đang là mùa xuân, gió to, khóc là da mặt sẽ nhăn nheo đấy”.
Lỗ Hành vẫn cứ khóc, “Mình thực sự là một đứa ngốc, cậu nghĩ mà xem”.
Cố Hứa Ảo kéo Lỗ Hành tới một góc khuất gió, lau nước mắt cho cô, không nói câu nào, hình như có điều gì đó đang chạm đến tình cảm của cô.
Một hồi lâu sau, cô mới lên tiếng: “Hay là chúng ta đi uống chút gì cho ấm?”.
Lỗ Hành ôm vai Cố Hứa Ảo vào quán cà phê trong tầng một của tòa nhà.
Sau khi uống xong cà phê, Lỗ Hành lên tiếng: “Mình đã nhìn thấy bọn họ. Ở Bắc Kinh”.
Cố Hứa Ảo khẽ nhíu mày, không hiểu Lỗ Hành đang nói gì.
“Bọn họ không ở Mỹ, mà ở Bắc Kinh, mình thì vẫn một lòng một dạ nghĩ đến chuyện sang nước Mỹ. Thế là mình đỡ được tiền vé. Mình đã gặp bọn họ ở đây”. Lỗ Hành nói một hồi, rồi bỗng nhiên cười, “Cậu nghĩ mà xem, thật buồn cười, mình lại không có tư cách gì để đến trước mặt họ mà bắt quả tang, chỉ còn biết chạy một mình đến đây mà khóc. Khóc xong rồi mới nghĩ, rốt cuộc thì gây được chuyện gì, mình học luật mà lại quên mất, mình mới là người danh không chính, ngôn không thuận”.
Lúc này Cố Hứa Ảo mới hiểu ra chuyện, anh chàng hàng xóm và cô bạn gái ở cùng đã về nước, họ đang ở Bắc Kinh, và Lỗ Hành đã tình cờ thấy họ. Cô năm lấy bàn tay của Lỗ Hành, nói với vẻ xót thương: “Thực ra, nhìn rõ cũng chưa hẳn đã là một chuyện xấu”.
“Mình cũng nghĩ như vậy”. Uống nốt ngụm cà phê cuối cùng, Lỗ Hành đưa mu bàn tay quệt mép, nói với vẻ thoải mái, “Hứa Ảo, cậu có thể ở cùng mình một lúc được không?”.
Chuyện rất tình cờ, trước khi đi làm visa, Lỗ Hành đến làm thủ tục mở tài khoản ở một ngân hàng có vốn nước ngoài, cô lo nếu chẳng may phải ở lại Mỹ trong thời gian dài. Đúng lúc nhân viên ngân hàng đang tư vấn cho cô thì một giọng nói rất quen cất lên, và cô nhìn thấy bóng dáng cao cao của anh hàng xóm lướt qua phía bên kia tấm kính, bên cạnh còn có cả một cô gái tóc dài.
Lỗ Hành giữ chặt lấy trái tim đang muốn bứt ra khỏi lồng ngực, sững sờ vì đau khổ. Cô nhìn theo anh hàng xóm đi vào một ngôi nhà nhỏ. Khoảng hơn hai mươi phút sau, trở ra, cô cũng chạy ra theo, anh hàng xóm gọi một chiếc xe taxi, cô cũng gọi một chiếc xe khác và đi theo đến đây. Cô không biết phải làm gì mà chỉ đi theo một cách vô thức. Đường đường là thiên kim tiểu thư của chủ tịch hội đồng quản trị thế mà lại phải làm cái việc xấu hổ là đi theo người tình. Mãi cho tới khi nghe tiếng chuông điện thoại réo, nhìn vào thì thấy đó là điện thoại của mẹ, cô mới vội vàng chạy tới nấp vào sau chiếc trụ này. Dường như mẹ đã đoán biết được cô đang gặp khó khăn, nên chỉ nói cho cô biết rằng đã cho cô một tài khoản và đã gửi tiền vào đó, dặn cô cho dù gặp phải chuyện gì thì cũng không được quên chăm sóc bản thân.
Cú điện thoại đơn giản nhưng giống như một tia chớp khiến cho đầu óc của Lỗ Hành tỉnh táo trở lại và nhìn thấy hai người kia đang thì thầm thân mật, còn mình thì không biết bị xui khiến làm những việc hèn kém từ khi nào. Cô bước nhanh ra và khóc ròng, không đi theo hai người nữa, những trái tim thì vẫn không sao kìm lại được, khiến đôi chân lại loạng choạng định đi theo, cô gái kia hình như chính là cô gái mà cô đã nhìn thấy qua webcam.
Cố Hứa Ảo và Lỗ Hành đứng ngây ra trước quầy sản phẩm bảo vệ da, đúng lúc ấy thì một đôi nam nữ đi đến gần.
“Thư Lập, sao anh lại ở đây? Em đang nằm mơ hay là đang sốt cao nhỉ? Hứa Ảo, cậu véo mình một cái xem”. Lỗ Hành chớp chớp đôi mắt to tròn, lắc tay người con trai, mặt tỏ rõ vẻ thân thuộc với người bạn thanh mai trúc mã.
“Tiểu Hành, em… sao em lại ở đây?”. Người con trai có tên là Thư Lập dường như không cảm thấy hốt hoảng trước tiếng kêu của Lỗ Hành, mà chỉ nhìn cô với vẻ mừng rỡ, ngạc nhiên, như thể anh đã rất quen với những hành động của cô, “Bọn anh về hội thảo cùng với thầy hướng dẫn, công việc tương đối bận, nên không kịp nói cho mọi người biết”. Thư Lập giải thích bằng một câu ngắn gọn.
Cố Hứa Ảo nhìn người đối diện bằng đôi mắt lạnh lùng, người đó rõ ràng là người có học, trông rất đoàng hoàng, không có vẻ gì là công tử phong lưu, có điều, con người không chỉ xét đoán qua tướng mạo.
“Hai người? Người này là…”. Ánh mắt của Lỗ Hành đưa sang cô gái đứng cạnh Thư Lập, từ nãy đến giờ cô ấ