Tác giả: Tùng Tô
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341670
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1670 lượt.
Cố Hứa Ảo tức giận, dựa vào đâu mà anh thích làm gì thì làm như vậy, cô ra sức kéo anh.
“Em đừng có nghĩ đến việc đuổi anh đi. Anh rất không muốn bị đuổi ra khỏi chỗ vào lúc nửa đêm đâu. Anh chỉ ngủ tạm ở đây một đêm thôi”. Bùi Trung Khải kéo Cố Hứa Ảo lên giường, giữ chặt lấy thân hình đang vùng vẫy, “Đêm trước đã ‘lao động’ mệt nhọc suốt một đêm mà em vẫn không thấy mệt à, hôm nay lại còn đòi nữa. Xin tiểu thư tha cho tiểu sinh…”.
“Bùi Trung Khải, anh đúng là vô duyên”. Cố Hứa Ảo giận nhưng không biết làm thế nào được, đành nhắm mắt lại, mặc kệ Bùi Trung Khải.
Đột nhiên, làn môi lạnh chạm vào mí mắt cô, rồi một giọng nói rất nghiêm túc khẽ vang lên: “Chuyện ấy mà em cũng tức giận à, những ngày này, em phải tin anh chứ”.
3
Hai người cất bước nặng nề nhưng không biết đi về đâu.
“Hứa Ảo, cậu nói xem mình có nên đi uống một cốc để chúc mừng hay không, hay là tưởng niệm một lúc. Đừng có khuyên mình không uống, vì mình không thể nghĩ ra lý do nào tốt hơn”.
“Vậy thì cái sau đi, vì nghe nó người ta còn thấy hy vọng”.
“Vì sao lại là cái sau?”.
Lỗ Hành nhìn thứ chất lỏng màu vàng vàng đỏ đỏ trong ly, đó là một ly cocktail có cái tên rất mỹ miều – Drunk Love Tango.
“Thương tiếc cũng tốt, cái cũ không qua, cái mới không đến, trước một cây bệnh có hàng vạn cây đang đón mùa xuân, đó là một dấu hiệu tốt. Hay là chúng ta cạn ly đi, chúc cho cậu hoa đào nợ rộ**”. Cố Hứa Ảo cũng gọi một ly cocktail.
(**: Ý nói vận đào hoa đến.)
“Mình thích câu này này, ‘hoa đào nở rộ’ vừa là một câu bình thường nhưng lại là câu chúc mừng". Lỗ Hành đã có vẻ chếnh choáng.
Hai người còn đến quán Sắc Độ, vẫn còn sớm, vì thế trong quán chỉ có tiếng nhạc nhẹ nhàng, DJ phải nghỉ dưỡng, chuẩn bị đủ tinh thần để đối phó với sự cuồng nhiệt của sau chín giờ tối.
Cố Hứa Ảo nhìn Lỗ Hành lúc đó đã gục xuống bàn, đôi vai khẽ rung lên, nỗi đau trong tình cảm làm sao có thể nói thôi là thôi ngay được. Tình cảm khó nói rõ ràng cũng vậy, yêu thầm cũng vậy, dù sao thì cũng là việc gửi tình cảm vào một người, vì vậy cần phải có thời gian để nó phai nhạt dần. Cúi xuống nhìn cốc rượu trong tay, màu trắng như sữa, đang vừa độ ngon, ấy thế mà cổ họng lại thấy cay, cô chỉ thích tên gọi của nó – Doom Angels. Rốt cuộc là thiên sứ che giấu sự tinh khiết trở thành thứ chất độc khiến người ta nghiện, hay là thiên sứ bị cám dỗ, cuối cùng rơi vào hố sâu địa ngục?
“Cô Cố, uống rượu một mình à?”. Một giọng nói vang lên từ phía trên.
Cố Hứa Ảo quay lại thì nhìn thấy một cô gái để tóc ngắn ngang tai, trang điểm nhẹ, mặc đồng phục công sở, thoáng cái, cô dã nhận ra người đó. Mễ Tĩnh Văn khom người ngồi xuống chiếc ghê bên cạnh, “Sao thế, sao không thấy thầy Bùi đâu?”.
Cố Hứa Ảo không hỏi tên của cô gái , chỉ khẽ mỉm cười, “Chúng tôi không ở cùng nhau”.
“Tôi ngồi đây không sao chứ?”. Mễ Tĩnh Văn gọi rượu.
“Đây không phải là chỗ của tôi, cô cứ tự nhiên”. Nói vậy nhưng trong lòng Cố Hứa Ảo cảm thấy cô gái này lúc nào cũng dồn ép người khác, cô không vừa lòng vì điều đó chút nào, nên thôi cười và cúi đầu nhấm nháp ly cocktail của mình.
“Cô Cố thích Doom Angels ad? Tôi cũng thích nó.Tên rất kêu, đúng là Thiên sứ cám dỗ người, cùng với người mình yêu sa vào địa ngục là câu chuyện tình cảm động lòng người nhất”.
“Tôi chỉ tùy hứng gọi uống thôi”. Cố Hứa Ảo đã xuống đến lớp màu đỏ ở dưới, một vị ngọt khiến người ta say.
Mễ Tĩnh Văn thấy Cố Hứa Ảo có vẻ không muốn tiếp chuyện, nhưng vẫn không cụt hứng, “Khi thầy Bùi nhắc đến cô, thầy ấy tỏ ra rất cưng nựng”. Tuy Mễ Tĩnh Văn cười, nhưng hàm răng lại nghiến chặt vào nhau.
“Ồ, thế à. Anh ấy đối với ai cũng như vậy cả”. Cố Hứa Ảo thấy rất ngán, miệng của Bùi Trung Khải cũng thật là, những lời như vậy mà cũng nói ra với người ngoài.
“Thế à, cô cũng phát hiện ra rồi, thầy Bùi có những lúc nói một đằng, nghĩ một nẻo, vẻ ngoài thì nhiệt tình, nhưng trong lòng thì lại lạnh như băng”. Mễ Tĩnh Văn thăm dò quan hệ giữa Bùi Trung Khải và Cố Hứa Ảo, từ trước tới nay chưa bao giờ Bùi Trung Khải nói với cô ta về Cố Hứa Ảo, chẳng qua là cô ta nói bừa.
Quả nhiên, Cố Hứa Ảo quay lại nhìn Mễ Tĩnh Văn, đó là cô gái chừng hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi, tuy thích nhưng không giành được tình cảm của người ta. Không lẽ trong chuyện tình cảm phụ nữ thường đáng thương. Không lẽ trong chuyện tình cảm phụ nữ thường đáng thương như thế sao?
Mễ Tĩnh Văn thấy Cố Hứa Ảo cúi đầu uống rượu, dường như không chú ý đến những lời của cô, trong lòng không nén được giận dữ: “Thầy Bùi nói rất nhiều về chuyện giữa hai người, thực ra, cô Cố một thân một mình lớn lên, đúng là một chuyện không dễ dàng…”.
Kiểu dồn ép người khác và vẻ tự cho rằng cái gì mình cũng biết của Mễ Tĩnh Văn khiến Cố Hứa Ảo thấy không ưa. Cô thấy cô ta là một cô gái mới lớn chưa hiểu chuyện, không muốn “cùng bàn” với cô ta, huống chi lại là vì một người đàn ông. Nhưng không có nghĩa là cô chịu chấp nhận để cho Mễ Tĩnh Văn ngang ngạnh thể hiện như vậy. Cô ta đã biết rằng cô là trẻ mồ côi, cho dù có đúng là Bùi Trung Khải nói v