Tác giả: Tùng Tô
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341663
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1663 lượt.
con đà điểu, và cũng không thích làm đà điểu. Nếu biết là không thể qua được thử thách, thì việc gì phải tốn thời gian ở lại cùng với người ấy?”.
“Bây giờ làm sao có thể nói gì được về tương lai, mọi chuyện luôn vận động và thay đổi. Hơn nữa, hai ngươi cùng trải qua thử thách sẽ tốt hơn là một người cứ mò mẫm”.
“Nhưng chuyện tình cảm dù thế nào thì cũng phải cho rõ ràng”.
Hai người lấy việc của người khác để nói về mình, một người thì nói rõ về hoàn cảnh của mình, một người thì nói rõ nguyên tắc của mình, ai cũng muốn để người kia hiểu mình, rõ ràng trong lòng có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không thể hiện ra ngoài.
“Ồ, mà sao anh lại phải nói với em về những điều nay nhỉ? Tranh luận với em, chẳng phải là tự chuốc lấy xấu hổ hay sao?”. Nói rồi Triệu Thư Lập bật cười, anh biết ý tứ trong câu nói của Lỗ Hành.
“Đúng thế. Em học luật, nên anh tranh luận với em chỉ là trứng chọi với đá mà thôi”. Cuối cùng, Lỗ Hành cười vẻ mãn nguyện, giống hệt như còn bé, cô cũng thường cười như vậy mỗi khi thắng người khác, nhưng trong lòng thì lại rất buồn. Thư Lập, có phải chúng ta thực sự phải nói lời chia tay nhau rồi không?
“Rốt cuộc em đến đây làm gì?”.
“Chạy trốn một cuộc hôn nhân. Anh có tin không?”.
“Cũng phải, em đã là một cô gái lớn rồi, mau chóng gả cho người khác để khỏi bận lòng. Không biết ai là người có thể trói buộc được em?” Triệu Thu lập nói nữa than nửa thở như đùa. Trái tim Lỗ Hành thực sự tê tái, mấy chữ “chạy trốn một cuộc hôn nhân” mà cô vừa nói ra chỉ để xem phản ứng cuối cùng của Thu Lập, thế mà anh ấy không hề tỏ ra cuốn quýt, thậm chí còn nói ra câu nói đùa với vẻ bình thản như vậy, trong khi cô không hề cảm thấy chút buồn nào . Nỗi đau trong lòng mỗi lúc một rõ rệt , cô không nén được , phục xuống bàn . Triệu Thư bèn hỏi cô làm sao, cô chỉ có thể nói được một câu: “mọi người đều là đồ xấu xa, đều chê em, sau này em sẽ không thèm quan tâm đến mọi người nữa”.
Ra khỏi nhà hàng, Triệu Thư từ biệt Lỗ Hành rồi một mình đi theo dọc phố . Lỗ Hành thì không thẹn là con gái của Lỗi Hải Phong. Tư duy của hai cha con dường như giống hệt nhau, chuyện gì cũng muốn có một lời cam kết và kết quả. Để có thể đi tới ngày hôm nay ông sẽ dùng hết sức lực, còn ngày mai thì lại sẽ cần đến nỗ lực của ngày mai.
Đã mấy năm trôi qua rồi nhưng Triệu Thư Lập vẫn nhớ rất rõ về cộc nói chuyện với ông Lỗ Hải Phong ngày hôm ấy.
Đó là lần anh về nước sau hai năm xuất ngoại, trong dịp anh tới chúc tết gia đình Lỗ Hải Phong. Hôm ấy không may vào ngày Lỗ Hành đi chúc tết thầy cô giáo cũ, nhìn thấy anh cô rất vui và dặn dò anh chờ cô về. Anh ngồi nói chuyện với Lỗ Hải Phong. Thế rồi đột nhiên anh nói Lỗ Hành thích cháu, cháu nghĩ thế nào về việc này? Lúc đó Triệu Thử Lập rất sững sờ, dường như tâm sự của anh đã bị người khác nhìn hết vậy, anh đỏ mặt, nói Lỗ Hành rất tốt. Anh từng nói với Lỗ Hành rằng: “Khi nào em tốt nghiệp thì cùng anh sang Mỹ đi”.
Lỗ Hải Phong nói, con gái chú tất nhiên là rất tốt, vì thế khi giao nó cho người khác. Chú cần phải xem xem người ấy liệu có thể làm cho nó mãi mãi được hạnh phúc hay không. Lẽ ra chú không nên nói việc này sớm như vậy. Nhưng vì Tiểu Hành lúc nào cũng nhớ tới cháu, còn cháu thì lại ở bên Mỹ. Chú sợ cháu sẽ có những thay đổi, làm Lỗ Hành lỡ dỡ. Chú mong cháu hãy hiểu cho sự thẳng thắng của chú. Tiểu Hành rất đơn thuần, cháu có thể hứa với chú rằng sẽ mãi mãi đối xử tốt với Tiểu Hành và không bao giờ phụ nó được không? Triệu Thử Lập bỗng nhiên thấy đầu óc trở nên trống rỗng. anh không ngờ Lỗ Hải Phong lại nói với anh những lời như vậy. vấn đề này quá hệ trọng, quá nghiêm túc, anh không biết mình phải hứa như thế nào với cuộc đời còn chưa sống hết, nên nghĩ trong mười giây, anh nói: “Thưa chú, cháu không biết sau này sẽ như thế nào, vì tương lai chưa xác định, cháu chỉ có thể nói rằng bay giờ cháu đối với Tiểu Hành rất tốt, cháu sẽ làm cô ấy hạnh phúc”.
Ông Lỗ Hải Phong giữ nguyên vẻ mặt, chăm một điếu thuốc nói: “Cháu vẫn chưa hứa”. Triệu Thu Lập nhìn thẳng ông Lỗ Hải Phong . Con người nổi tiếng sắt đá này đúng là luôn tỏ ra thế mạnh của mình trong tất cả mọi việc. Anh đáp: “Thưa chú, năm nay cháu hai mươi tư tuổi, nếu cháu khỏe mạnh sống tới bảy mươi tuổi thì không có vấn đề gì. Trong bốn mươi sáu năm còn lại, cháu không thể biết trước rất nhiều việc, cháu chỉ có thể nói với chú rằng, mỗi ngày ở bên Tiểu Hành cháu sẽ luôn đối xử tối với cô ấy.”
Ký ức về chuyện cũ mỗi lúc một rõ, trong đầu Triệu Tư Lập nhớ rất rõ mỗi lời mà anh nói lúc đó.
“Cháu không định hứa à?”
“Cháu xin lỗi, thưa chú cháu không thể hứa về việc mà chưa hề nằm rõ trong tay.”
“Vậy cháu chứng minh việc cháu không phụ bạc Tiểu Hành như thế nào?”
“Thưa chú, cháu nghĩ, mọi việc không phải là nếu không là thế này thì phải là thế kia, không hứa không có ngĩa là không làm được.”
“Nhưng chú cho rằng, không hứa thì sẽ có khả năng không làm được. Thư Lập, cháu có thể giữ quan điểm của mình. Chú chỉ có thể nói với cháu rằng, nếu cháu không thể đưa ra một lời hứa suốt đời về