Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

Tác giả: Tùng Tô

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341661

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1661 lượt.

hạnh phúc của Tiểu Hành thì chú hy vọng từ nay về sau cháu không được xen vào cuộc sống của Tiểu Hành nữa. Còn nữa, chú nghĩ, chuyện ngày hôm nay đừng cho Tiểu Hành biết thì tốt hơn.”
Quan hệ của anh với Tiểu Hành vì thế mà mỗi ngày một trở nên xa cách. Anh thích cô, nhưng không thể xác định điều gì, vẫn thấy nhung nhớ, thỉnh thoảng có thể hiện ra ngoài, có lúc lại nghĩ, nếu Lỗ Hành bướng bỉnh mà theo sang đây có lẽ anh đã không phải đấu tranh như vậy. Kết quả là sau nhiều lần gào thét rằng sẽ ra nước ngoài, nhưng sau khi tốt nghiệp Lỗ Hành vẫn vào Nhạc Trung, ở dưới bàn tay che chở của Lỗ Hải Phong. Anh biết, giữa anh và Lỗ Hành đến một chút khả năng cũng không còn.
Còn với Kiều Mẫn Chi, thì đó lại là một câu chuyện khác…






Nữ Hoàng Băng Giá
Chuyện mà Kiều Mẫn Chi nghe thấy là, ở trường Nhị Trung có một cô gái mồ côi, rất xinh đẹp, học rất giỏi, giải được cả đề thi của trường Trung học Thực nghiệm, tuy nhiên cô gái ấy có vẻ lạnh lùng, không bao giờ nói chuyện với các bạn nam, cũng rất ít khi nói chuyện với các bạn nữ, và điều quan trọng là tính tình cô ấy cũng khá dữ dằn. Có một cậu học sinh không chịu học hành định cợt nhả, trêu chọc cô, kết quả là bị cô lấy từ trong túi ra một con dao chừng một tấc, vung lên khiến cho cậu học sinh kia hoảng sợ bỏ chạy cuống cuồng. Cô ấy cầm dao, nói với vẻ mặt kích động: “Tôi không quan tâm tới những gì mà các người quan tâm, chết hay không cũng chẳng sợ, nếu ai muốn thử thì tôi sẵn lòng thử cùng”.
1.
“Coi như đã quyết định rồi, cô cũng chẳng cần phải làm như vậy.” Khi đến đón Lỗ Hành, Bùi Trung Khải và Cố Hứa Ảo thấy cô đang rất buồn bã.
Lỗ Hành nhìn xa xăm, nhưng không nói gì. Cố Hứa Ảo khẽ đập vào tay của Bùi Trung Khải, ra ý bảo anh đừng nói nữa.
Cuộc sống lại trở lại bình thường. Cố Hứa Ảo tưởng rằng mọi chuyện về Lỗ Hành, Triệu Thư Lập, Kiều Mẫn Chi sẽ mai một dần, nhưng không ngờ, cô lại gặp lại họ lần nữa.
Tổng giám đốc Quan đến Bắc Kinh khảo sát, là bên hợp tác tất nhiên là phải tới thăm quan FEX, Cố Hứa Ảo là người đưa đón ông. Ngày cuối cùng của đợt khảo sát, tổng giám đốc Quan nói: “Tiểu Cố, chúng ta cùng đi ăn cơm nhé, phó chủ tịch Kiều đang học ở Trường Đảng, nghe nói người cùng quê đến, cứ nhất định mời mọi người đi ăn cơm, lại còn dặn đi dặn lại tôi rằng nhớ phải đưa cả cô đi nữa”. Cố Hứa Ảo từ chối không được, đành phải đi cùng.
Cố Hứa Ảo đã gặp lại phó chủ tịch Kiều Duy Thành, Kiều Mẫn Chi và Triệu Thư Lập. Thế giới này quả là rất nhỏ bé.
Kiều Mẫn Chi và Triệu Thư Lập ngạc nhiên, tổng giám đốc Quan bèn giới thiệu: “Đây là Mẫn Chi, con gái của phó chủ tịch Kiều. Còn đây là bạn học của Mẫn Chi, tên là…”
Triệu Thư Lập bổ sung: “Triệu Thư Lập”.
“Chàng trai này đúng là một nhân tài, nghe nói đã tu nghiệp ở Mỹ về, đúng là giỏi thật đấy, giỏi thật đấy. À, đây là Cố Hứa Ảo, là thư ký của chủ tịch hội đồng FEX, cũng là người ở Tô Thành”.
Ba người gật đầu, nói chuyện với nhau như lần đầu gặp mặt. Không khí tương đối yên tĩnh, ngoài tiếng cười sảng khoái của tổng giám đốc Quan. Cố Hứa Ảo vì chuyện của Lỗ Hành nên không hề thấy hứng thú nói chuyện với Triệu Thư Lập ngồi ở bên cạnh, vì vậy chỉ cúi đầu lặng lẽ ăn cơm.
“Những người trẻ tuổi bây giờ sao lại trầm hơn cả những người già chúng tôi thế? Các cô cậu, người thì nghiên cứu về xe hơi, người thì làm về xe hơi, sao lại không nói chuyện vậy?”. Kiều Duy Thành nói.
“Phó chủ tịch Kiều, chú lại nói đùa rồi. Thực ra cháu chỉ là người ngoại đạo, chỉ mới tiếp xúc với xe hơi trong mấy tháng thôi”. Không phải Cố Hứa Ảo cố làm ra vẻ khiêm tốn, mà thực sự những kiến thức mà cô bổ khuyết thời gian vừa qua đúng là chẳng thấm tháp gì trước một tiến sĩ và thạc sĩ về tự động hóa.
“Bọn họ đều chỉ là lý thuyết, còn cháu mới thực sự là người của phái thực lực”. Tổng giám đốc Quan thấy phó chủ tịch Kiều nhìn Cố Hứa Ảo chăm chú cũng khen phụ họa.
“Cha, con muốn đổi nghề, con không muốn làm về xe hơi”. Kiều Mẫn Chi nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng.
Kiều Duy Thành nhìn con gái, bất giác chau mày, “Lúc nào con cũng thích làm gì thì làm như vậy sao?”.
“Con..”, Kiều Mẫn Chi vẫn còn định nói nữa, nhưng đã bị Kiều Duy Thành cắt ngang, “Chuyện này để sau hãy nói”, rồi ông đột ngột hỏi Cố Hứa Ảo, “Nhà cháu ở đâu của Tô Thành?”.
“Ở phía Tây của Tô Thành”. Viện Phúc Lợi mà Cố Hứa Ảo từng ở nằm ở ngoại ô của Tô Thành.
“Mẫn Chi đã học lớp tám và phổ thông trung học ở trường Trung học Thực nhiệm Tô Thành đấy. Còn cháu học ở đâu, chưa biết chừng các cháu là bạn học cùng trường đấy”. Kiều Duy Thành dẹp chuyển chủ đề câu chuyện sang Cố Hứa Ảo.
“Cháu học ở trường Nhị Trung, trường Trung học Thực nhiệm tốt như vậy không phải ai cũng có thể vào được”. Thực ra Cố Hứa Ảo đã thi đỗ nhưng không có tiền theo học ở đó.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Trường Trung học Thực nghiệm hầu như là nơi tập trung của con cái các nhà có chức có tiền, điều kiện dạy học tốt, đội ngũ giáo viên cũng hùng


The Soda Pop