Tác giả: Tùng Tô
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341662
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1662 lượt.
hậu, ngay cả cơ sở vật chất cũng là được cải tạo lại từ một tòa biệt thự của phú thương. Ở đó có vườn hoa tươi tốt, rậm rạp chẳng khác gì một công viên. Hàng năm có rất nhiều người vắt óc tìm cách đưa con cái vào học trường đó, và coi việc vào được trường Trung học Thực nghiệm là đã có được một nửa cơ hội vào đại học. di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đônCố Hứa Ảo đủ điểm vào đó, nhưng vì ở đó không có nội trú, không cung cấp bữa ăn hằng ngày, hơn nữa phải nộp ngay một khoản tiền, tuy không lớn lắm nhưng đối với một đứa trẻ mồ côi như Cố Hứa Ảo thì quả là khó khăn. Cuối cùng, cô đành phải chọn một trường trung học bình thường. Nhờ sự giúp đỡ của viện Phúc Lợi và cũng do thành tích tốt của Cố Hứa Ảo nên trường Nhị Trung đã miễn phần lớn chi phí cho cô, hơn nữa còn xin học bổng cho cô. Cố Hứa Ảo rất hiểu việc phải trả những ân nghĩa đó như thế nào, nên trong kỳ thi đại học cô đã mang kết quả đứng thứ ba thành phố khối Văn khoa về cho trường. Lúc ấy trường Nhị Trung mới được dịp nở mặt nở mày, bao nhiêu năm qua, mười người đứng đầu trong các kỳ thi đại học đều là học sinh của trường Trung học Thực nghiệm, sau đó mới là học sinh của các trường chất lượng khác, còn trường Nhị Trung thì chưa bao giờ đến lượt, chỉ đến khi sự xuất hiện của Cố Hứa Ảo mới làm thay đổi định thức đó.
“Nhị Trung ư? Cô đã thi được vào trường đại học ở Bắc Kinh? Chuyện cũng đã gần chục năm rồi đấy nhỉ. À, ừ tôi nhớ ra rồi, một dạo xôn xao việc Nhị Trung xuất hiện thám hoa, khiến cả thành phố cũng ngỡ ngàng. Con trai tôi nhất quyết không chịu vào trường Trung học Thực nghiệm để chịu gò bó và áp lực, nó cứ lấy chuyện đó ra nói mãi, bảo rằng trường Trung học Thực nghiệm rất nổi tiếng cơ mà, sao lại để cho học sinh của Nhị trung vượt mặt như vậy?”. Tổng giám đốc Quan nói chen vào, sở dĩ ông nhớ chuyện này vì sau đó Nhị Trung không có được thành tích này nữa.
Cố Hứa Ảo như một đóa hoa đẹp lạ đã dùng sự cần mẫn và thông minh của mình đổi lại sự tôn trọng đầu tiên của mọi người.
Nghe Tổng giám đốc Quan nói như vậy, Kiều Duy Thành, Kiều Mẫn Chi và Triệu Thư Lập đều lập tức thay đổi cách nhìn về Cố Hứa Ảo, thì ra cô gái này thật không đơn giản chút nào.
“Đúng là không dễ dàng, chắc hẳn cha mẹ cháu đã rất tự hào về cháu”. Kiều Duy Thành khen.
Cố Hứa Ảo im lặng, đúng là sau khi thi đỗ đại học cô đã đến thắp hương cho mẹ, nếu mẹ nhìn thấy được, hẳn sẽ cũng được an ủi. Hoàn cảnh của mẹ đáng để mọi người thông cảm, nhưng lại không được chấp nhận. Còn như cha cô, hầu như chẳng có quan hệ gì với cô, cuộc sống của cô là do mẹ cô mang lại, còn hiện tại của cô là do cô phấn đấu. Trong lòng nghĩ như vậy, nên nét mặt cô lộ vẻ không màng đến. Tuy vẻ thể hiện ấy thoáng qua, nhưng Kiều Duy Thành đã kịp nhìn thấy.
Nhưng tổng giám đốc Quan lại không nhìn thấy nên vẫn tiếp tục nói: “Nếu con trai tôi mà có được nửa sự hiểu biết như Tiểu Cố thì tốt, chà đúng là Hàn môn xuất quý tử”.
“Nếu có cha mẹ thì chằng ai muốn gian khổ phấn đấu làm gì. Ai cũng có những lúc biếng nhác, chẳng qua là tình thế không cho phép mà thôi. Ông cũng đừng khen ngợi tôi quá”. Cố Hứa Ảo thấy rất không thoải mái, không hiểu vì sao câu chuyện lại cứ xoay quanh cô. Nếu tổng giám đốc Quan không phải là người đáng tuổi cha mẹ thì cô đã tỏ vẻ mặt lạnh lùng từ lâu rồi.
Kiều Duy Thành đã cảm nhận được tâm trạng không vui của Cố Hứa Ảo, nên nói với giọng như than thở: “Thật đáng thương cho tất cả các bậc cha mẹ trên đời này, anh Quan, anh giống tôi, chúng ta đều có những trải nghiệm sâu sắc về điều đó”.
Kiều Mẫn Chi lặng lẽ nghe, thì ra Cố Hứa Ảo chính là cô gái ấy.
Con gái là chúa tò mò. Chuyện mà Kiều Mẫn Chi nghe được là ở Nhị Trung có một cô gái mồ côi rất xinh đẹp, học rất giỏi, có thể giải được cả đề thi của trường Trung học Thực nghiệm. Tuy nhiên cô gái ấy có vẻ lạnh lùng, không bao giờ nói chuyện với các bạn nam, rất ít khi nói chuyện với các bạn nữ, và điều quan trọng là tính tình cũng khá dữ dằn. Có cậu học sinh không chịu học hành định cợt nhả, trêu chọc cô, kết quả là bị cô lấy từ trong túi ra một con dao chừng một tấc, vung lên khiến cho cậu học sinh kia hoảng sợ bỏ chạy cuống cuồng. Cô ấy cầm dao, nói với vẻ mặt kích động: ‘Tôi không quan tâm đến những gì mà các người quan tâm, chết hay không thì cũng chẳng sợ, nếu ai muốn thử thì tôi sẵn lòng thử cùng’. Cô còn nghe kể các học sinh nam của hội học sinh gọi cô sau lưng là “Nữ thần băng giá”. di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn.Có điều Kiều Mẫn Chi chưa bao giờ gặp cô gái ấy. Sau đó “Nữ Thần băng giá” thi đỗ đại học, đồng thời cũng kết thúc sự ngưỡng mộ và đoán già đoán non của rất nhiều chàng trai trẻ.
Truyện được đăng tại ๖ۣۜdiễn⊹đàn⊹lê⊹๖ۣۜquý⊹đôn.
Lúc ấy, Kiều Mẫn Chi rất khâm phục cô gái ấy, cảm thấy cô ấy giống như một nữ hiệp, mặc dù chuyện cô ấy vung dao đã được đồn đại, thổi phồng lên rất nhiều, nhưng mỗi lần nghĩ đến cảnh tượng một cô gái mới mười mấy tuổi vung dao lên, vẻ mặt coi cái chết nhẹ như lông hồng, thì trong lòng cô lại thấy dậy lên một cảm giác ngưỡng mộ. Cô gái ấy còn rất trẻ nhưng đã giải quyết rất tốt chuyện